Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 181
Nghe thấy tiếng của ông Bùi Bùi Tuấn lập tức tắt bếp kiểm tra thấy cơm nước đều cả mới dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ rửa tay xong lau khô phòng bếp về hình dạng nhiễm một hạt bụi đó mới ngoài
“Ông nội tới ” Cậu xong thì thấy Bách Hợp đang giẫm chân trần đất vội vạng lấy dép trong nhà cho cô bảo cô xuống để giúp đó ngẩng đầu lên khẽ với Bách Hợp
Bách Hợp biết gì chỉ đành liếc ông Bùi một cái ngượng cúi đầu hôn nhẹ lên trán Bùi Tuấn Gương mặt Ông Bùi đen thui định lên tiếng thì Bùi Tuấn đã vui sướng phòng bếp…
Đáng lẽ ông nên bỏ mặc cháu xem Bách Hợp đã làm chuyện gì Đường đường là thừa kế của nhà họ Bùi bây giờ ở đây làm hầu Vỗn dĩ ông tưởng rằng Bách Hợp sẽ thể chăm sóc cho cháu ông nhưng giờ thì cô chăm sóc Bùi Tuấn lúc nào chứ rõ ràng là Bùi Tuấn làm trâu làm ngựa phục vụ cô
Trong lòng ông Bùi tức đến hộc máu Bùi Tuấn lấy cho ông một bát cơm Ông nếm thử suýt thì
Không biết thời gian Bách Hợp đã đày đọa cháu ông thế nào nấu cơm ngon như thế cháu đứa cháu đáng thương
“Ông đã bảo Lâm Thiên Ngữ các cháu nhanh chóng dọn về ” Ông Bùi cam tâm Bách Hợp đây là cơm do cháu trai ông thương nhất nấu Trước ông còn ăn thế mà con bé đáng chết đã hưởng phúc Ông Bùi liều mạng gắp thức ăn bát : “Cả ngày sống ở ngoài còn nữa” Cháu ông đáng lẽ nên hiếu với ông giờ để Bách Hợp lợi xem cô làm chuyện gì sai khiến cháu như con chó Lúc ăn cơm chỉ cần mắt cô đảo qua thì cần mở miệng Bùi Tuần lập tức gắp đồ ăn bát cho cô
Ông Bùi xem đến nghiến răng nghiến lợi ăn cơm xong liền xoa bụng Nhớ tới lời còn dở dang định nốt thì Bùi Tuấn đã trong lấy hoa quả đã gọt xong …
Tuy ông Bùi khó chịu với hành động của Bách Hợp nhưng thật trong lòng vẫn phần khâm phục cô Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi mà biến cháu ông như thành một khác đúng ông cảm tạ cô mới Có điều thấy dáng vẻ làm trâu làm ngựa của Bùi Tuấn thì ông thể nổi lời cảm ơn
Cuối cùng Bùi Tuấn từ chối đề nghị về nhà của ông Bùi thích việc chăm sóc cho Bách Hợp điều đó khiến cảm thấy sống ý nghĩa Trước khi cha mẹ qua đời luôn đắm chìm trong thế giới riêng hiện giờ cần bảo vệ nguyện ý vì Bách Hợp thử khỏi chiếc lồng sắt mà tự vẽ nên
Sau khai giảng trừ việc Bùi Tuấn khôi phục quá trình đưa đón Bách Hợp thì ngày tháng vẫn trôi qua như cũ Trên mặt Bùi Tuấn vẻ tươi nhiều hơn hẳn dường như đã khác gì bình thường
Sau khi nghiệp cấp ba Bách Hợp đăng ký đại học thủ đô Thời gian qua tuy cô đã cố gắng nhiều nhưng điểm số vẫn thiếu một chút Có điều nhà họ Bùi và nhà họ Lâm đều tiền đút lót một chút là xong Ông Bùi đã từng với vẻ tình nguyện rằng đợi cô nghiệp cấp ba xong thì hai kết hôn tính tiếp Dù ông Bùi khó chịu với cháu dâu nhưng nóng lòng ôm chắt nên luôn thuc giục hai
Nhà họ Bùi đã chuẩn mọi thứ ngày mai là tiệc đính hôn Bách Hợp cầm phiếu điểm cửa trường đang chờ Bùi Tuấn lái xe tới đón thì một chiếc xe khác đỗ mặt cô Cha Lâm nhảy xuống xe vẻ mặt hung ác Đã gần nửa năm gặp ông còn tỉnh táo như thậm chí còn mấy phần chật vật Ông chỉ mặt Bách Hợp:
“Đồ bất hiếu mày chết ” Lâm Thiên Ngữ cũng theo đằng Lúc vẻ mặt cô tiều tụy và cam lòng lạnh lùng Bách Hợp: “Chị chị giúp em cũng em trách chị nhưng chị cũng cổ phần công ty của nhà họ Lâm vì chị làm như thế”
Chẳng hiểu hai đang cái gì Bách Hợp họ một cái xoay định Cha Lâm thở hổn hển: “Mày cứ trơ mắt công ty nhà họ Lâm thu mua Thật mày đã gì với Bùi con ranh chết tiệt ”
Bách Hợp để ý đến ông Lâm Thiên Ngữ đuổi theo kéo tay cô Móng tay sắc nhọn cào thành một vết hồng mu bàn tay Bách Hợp Trong mắt cô lộ vẻ nguy hiểm: “Chị chị biết một bí mật ” Bách Hợp thấy vẻ mặt quỷ dị của cô định mở miệng nhưng dường như trong đầu cô truyền tới ý niệm rằng cô biết bí mật
“Chị ” Cô nhưng lời của Lâm Thiên Ngữ vẫn truyền trong tai cô: “Trước thật Bùi Tuấn nhận chị là ai đúng Anh cho rằng chị đã từ lâu mấy năm qua chị ở cạnh nhưng biết chị Chị gái của lẽ nào chị vẫn gả cho Anh thích chị thậm chí còn nhận chị chị đúng là một kẻ thất bại Cha mẹ thương ngay cả Bùi mà mọi cho rằng thích chị cũng nhận chị chị còn sống ở nhà họ Bùi nhiều năm như thế làm một nhân vật tồn tại thật là đến chết ”
Lớp sương mù trong đầu dần tan biến nỗi đau đớn trong lòng trào theo bản năng hai câu quanh quẩn trong đầu cô: “Anh nhận chị chị đúng là một kẻ thất bại”
Chân tướng mà lúc Lâm Bách Hợp vẫn giấu diếm vô tình Lâm Thiên Ngữ Lúc Bách Hợp cảm nhận sự khó chịu của nguyên chủ trong lòng chợt thấy phiền chán với Lâm Thiên Ngữ Vốn dĩ cô gương mặt coi như xinh nhưng vì ghen tỵ nên vặn vẹo khác thường trong mắt còn lộ căm hận Theo nội dung câu chuyện thì Lâm Bách Hợp đối thủ của cô nhưng nghĩa Bách Hợp cũng thế
“Thế thì nào Cho dù cha mẹ yêu thương thì vẫn là con gái nhà họ Lâm một cách đàng hoàng Cô chẳng qua chỉ là một đứa con rơi Bùi Tuấn nhận thì trở thành Bùi thiếu phu nhân vẫn là chứ cô Cô chỉ là đứa con rơi thể lộ ngoài của nhà họ Lâm Cô dám quang minh chính đại với mọi rằng cô là con của ông Chỉ cần thì vĩnh viễn cô cũng thể ngẩng đầu lên nổi” Bách Hợp xong lòng cô bình tĩnh lạ thường Đôi môi Lâm Thiên Ngữ run lên oán hận cô
Những gì Bách Hợp đã đâm trúng điểm yếu của cô Cô làm vợ Bùi Tuấn vì những xem thường trắng mắt Cô mới là thể mang hy vọng cho nhà họ Lâm mới là thiếu phu nhân của nhà họ Bùi Cô vượt trội hơn tất cả
Từ nhỏ mẹ cô đã dạy cô biết tranh giành cô cũng cố tranh ngay cả cơ hội Bùi Tuấn cũng cho cô Nếu như cơ hội cô sẽ thua kém gì Bách Hợp Chẳng qua chỉ sinh muộn nửa năm một là con vợ chính sinh một thành con rơi Bách Hợp tùy hứng mấy năm nhưng vẫn gả cho thái tử nhà họ Bùi Lâm Thiên Ngữ oán hận cắn chặt răng móng tay đâm trong thịt
Bùi Tuấn dừng xe cổng trường học tự xuống xe mở cửa cho Bách Hợp thậm chí còn cẩn thận dùng tay che ở bên sợ cô đập đầu Một đàn ông chu đáo như thế vốn dĩ nên là của cô chỉ vì quỷ kế của Bách Hợp nên mới khiến cô mất cơ hội
Trong xe Bùi Tuấn lo lắng Bách Hợp vài lần Tuy ánh mắt chỉ dừng Bách Hợp nhưng dáng vẻ lúc nãy của Lâm Thiên Ngữ thật sự kì lạ Cậu thoáng qua chợt nhớ rằng theo điều tra thì hình như cô gái là em gái của Bách Hợp Cậu thấp thỏm yên nắm tay cô ngón tay vuốt nhẹ lên chỗ xước dè dặt hỏi: “Tiểu Hợp”
Lòng chút lo lắng Bách Hợp một cái: “Lâm Thiên Ngữ đối phó với nhà họ Lâm ” Tuy Bùi Tuấn ngây thơ nhưng đần ý định chỉnh nhà họ Lâm Trong thế giới của đen là đen trắng là trắng âm mưu chỉ đường đường chính chính dương mưu kinh doanh cũng thế đây là lần đầu tiên tin đối phó nhà họ Lâm
mà thì nhà họ Lâm nuôi cô để tặng cho vô cùng vui mừng mới Bách Hơp nghĩ mãi mà thấy Bùi Tuấn thành thật gật đầu: “Anh ông cướp em cũng thích em về nhà họ Lâm Tiểu Hợp biết làm thế là sẽ đưa bọn họ nước ngoài em đừng giận ”
Trong thế giới đơn giản của Bùi Tuấn đã một lòng một đối với Bách Hợp đương nhiên cũng hy vọng Bách Hợp tâm ý với trong mắt khác Cậu thích khi hai vui vẻ bên thì kẻ phá hoại Cứ nghĩ tới điện thoại của mấy nhà họ Lâm là trong mắt Bùi Tuấn lóe lên vẻ u ám Cậu cho Bách Hợp biết đã cắt đứt nhiều điện thoại tìm cô cố giữ cô bên cạnh Cậu biết làm thế là quá đáng trong mắt nhiều là đúng nhưng kiềm chế Cậu độc chiếm tất cả về Bách Hợp Cậu chiếm hữu cô trong mắt cô từ nay về chỉ mỗi
Bách Hợp chuyện Bùi Tuấn bắt đầu căng thẳng mắt lộ vẻ bối rối môi mím thành một đường thẳng dường như cầu xin cô: “Tiểu Hợp là của Tiểu Hợp là của đấy”
Cô mới thèm để ý tới chuyện nhà họ Lâm gặp xui điều thấy hành động của Bùi Tuấn thì Bách Hợp thấy cảm giác quen thuộc: “Lúc nãy Lâm Thiên Ngữ thật nhận em thế là thế nào Trước em vẫn ở bên cạnh nhưng em vốn ở đây” Câu hỏi là cô hỏi thay nguyên chủ Lâm Bách Hợp Cứ nghĩ Bùi Tuấn sẽ vội vàng giải thích ngờ nghiêm túc cô:
“Tiểu Hợp đúng là Tiểu Hợp mà từ lúc ngày sinh nhật của em thì mới trở về em quên ” Bách Hợp thế thì mắt trừng lớn Hình như Bùi Tuấn hiểu vì cô hỏi như tiếp tục giải thích: “Trước cô Lâm là cô Lâm biết cô cô thay đổi đó giống như là…” Tai đỏ lên mắt cũng bắt đầu né tránh dường như khó mở miệng: “Giống như là ông nội trúng tà”
Cậu khẽ Bách Hợp nghĩ tới sự thay đổi của nguyên chủ nhịn thở dài
“ ngày sinh nhật mười chín tuổi thì em đã trở về biết em cô Lâm em chính là em” Bùi Tuấn xong thì chân thành Bách Hợp mà biết rằng những lời vô tình của khiến Bách Hợp run rẩy Theo ý thì biết nguyên chủ Lâm Bách Hợp là ai còn cô tiến nhiệm vụ đúng là ngày sinh nhật của nguyên chủ
Trong trí nhớ của Bùi Tuấn đã nhiều năm ngủ chung với Lâm Bách Hợp Kể từ khi mười tuổi thì đã làm thế nữa chỉ cô độc trốn tránh trong phòng đêm xuất hiện vốn dĩ Bách Hợp cho là trùng hợp điều bây giờ xem
“Vậy vì lúc với em” Bách Hợp cảm thấy cổ họng khô khốc hỏi một câu Bùi Tuấn hiếu kỳ cô một cái thấy trán cô lấm tấm mồ hôi thì dịu dàng cầm khăn lau cho cô: “Nói cái gì”
Giọng của nhỏ cặp mắt vẫn sạch sẽ trong sáng như lúc đầu mới gặp: “Tiểu Hợp hỏi ”
Nếu như hỏi thì sẽ nhưng lúc Bách Hợp thể nghĩ tới Cô nhắm hai mắt Bùi Tuấn vẫn đang : “Anh biết là em trở về đã mà cuối cùng em sẽ là của ” Cậu xong hình như cũng tự nghi ngờ đang gì thân Bách Hợp chợt run rẩy
Người suy nghĩ càng đơn giản thì càng khả năng phát hiện một số điểm mà khác để ý Bách Hợp nhớ tới việc Bùi Tuấn thể sự khác giữa sữa bò từ tiếng vang khi lắc sữa còn nhận khác nhỏ giữa hai chiếc áo ngủ giống hệt thì cũng thể phát hiện cô là nguyên chủ
Tình huống thế là lần đầu tiên cô gặp Trong lòng Bách Hợp kêu gọi Lý Duyên Tỷ vô số lần nhưng đáp Tới tận khi đính hôn một ngày dường như Bùi Tuấn hiểu rõ chuyện gì đó hôn kiểu chuồn chuồn lướt nước lên má cô như nữa Linh hồn cô nhẹ nhàng bay lên
Một năm rưỡi cô sinh con trai Ông Bùi vui mừng vì nhà họ Bùi đã thừa kế còn khúc mắc với Bách Hợp như nữa còn nhà họ Lâm từ chỗ nào về chỗ đó Ham chiếm hữu của Bùi Tuấn mạnh mẽ vượt ngoài dự liệu của mọi Cậu thích nhà họ Lâm lấy thân phận cha mẹ để tiếp cận Bách Hợp sợ Bách Hợp sẽ vì quan hệ huyết thống mà biến về như cũ Cậu tìm mọi cách ngăn chặn nhà họ Lâm liên hệ với Bách Hợp đương nhiên là kể cho cô biết
Giống như những lời Bách Hợp đã qua cuối cùng Lâm Thiên Ngữ thể trở thành tiểu thư thừa nhận của nhà họ Lâm như nội dung câu chuyện Tài sản của nhà họ Lâm đã mất đứa con rơi thể lộ ngoài như cô thì cho dù thể nhận của hồi môn cũng chỉ là chút tiền nhỏ mà thôi Vị trí Bùi thiếu phu nhân và đàn ông thân phận đặc biệt chỉ thể ở trong mơ