Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 176
Bách Hợp cho Bùi Tuấn ăn sáng cũng thể làm bình tĩnh biểu hiện của rõ ràng là vấn đề chỉ Bách Hợp ngay cả ông Bùi cũng nhận sự khác thường Từ lúc Bùi Tuấn lớn thể khống chế bản thân ít khi để đã biết sốt ruột như Ông Bùi cau mày Bách Hợp ông biết tất cả đều liên quan tới cô nhớ tới mấy ngày thư ký từng với ông rằng cha Lâm đưa thêm một cô con gái nhà họ Bùi Ông đã từ chối vì thấy bệnh cháu đang tiến triển
lúc thấy sự vui buồn của Bùi Tuấn dễ dàng Bách Hợp tác động ông Bùi khó chịu Ông biết sự thay đổi của Bùi Tuấn là ông chỉ một đứa cháu nên sợ nó tổn thương Trước Bùi Tuấn nguyện ý chuyện với Lâm Bách Hợp nhưng hề coi trọng cô như bây giờ hiện tại dường như mọi hành động của đều xoay quanh Bách Hợp Ông sợ Bách Hợp sẽ giống đây chứng nào tật nấy đến lúc đó Bùi Tuấn sẽ đả kích mạnh hơn
Bây giờ Bùi Tuấn nếu thể thêm một cô gái nữa để nó hiểu rõ Bách Hợp là duy nhất bên nó thì một ngày nào đó khi Bách Hợp sẽ nhanh chóng một Bách Hợp khác xuất hiện mặt nó lẽ sẽ ích
Ông Bùi sợ cháu chịu tổn thương con trai mất sớm bên ngoài thì là tai nạn xe cộ nhưng thật kẻ hãm hại Những năm nay nhà họ Bùi chỉ độc đinh duy nhất dốc lòng che chở tuyệt đối thể để chuyện ngoài ý phát sinh Trong mắt ông Bùi lộ vẻ kiên định ông cần nhiều thì lưng ông cũng thể xử lý mọi chuyện thỏa Đây chính là ưu đãi của vị trí cao Ông tất cả những gì sẽ truyền cho cháu hoặc là chắt
“Tiểu Hợp chúng quảng trường thành phố nhé” Xoắn xuýt nửa ngày cuối cùng Bùi Tuấn nhịn yêu cầu Một câu của khiến ông Bùi uống trà xanh suýt nữa đã phun Gần đây Bùi Tuấn chuyện nhiều hơn một chút Tuy rằng phần lớn thời gian là Bách Hợp còn nhưng khiến cảm giác đang cô độc Trước đây cho dù khác chuyện đến rách mồm mặt Bùi Tuấn thì chắc đã đáp một câu nhưng hai tháng nay nét mặt của đã nhiều hơn phần lớn vẫn nhíu mày điều chỉ chút xíu biểu cảm cũng đã khiến trở nên đầy sức sống
Cháu trai thể chuyện điều gì bất ngờ dù thì vẫn thể chuyện chẳng qua thôi từ lúc nào mà đứa cháu thích tới gần khác chủ động tới nơi đông đúc nhất thành phố Không nó thích tiếp xúc với mọi
Bách Hợp thấy vẻ nghi ngờ mặt ông Bùi ông già chỉ cần giậm chân cũng khiến Hoa Hạ chấn động đang nghiêng đầu lén cô đáp Nghĩ tới thái độ đối đãi của ông Bùi với nguyên chủ lúc Bách Hợp quyết định sẽ cho ông Cô biết ý của Bùi Tuấn Hai tháng chung sống đã khiến cô và Bùi Tuấn phần ăn ý với lần tiếp xúc ở quảng trường môi hai đã chạm nhẹ Có lẽ Bùi Tuấn tới đấy để lặp chuyện ban đầu
“Đi quảng trường làm gì” Cô ghé sát tai Bùi Tuấn chuyện mắt còn liếc về phía ông Bùi đang chòng chọc nhận Bùi Tuấn đang đôi môi khi đóng khi mở của cô Ánh mắt dần trở nên thâm trầm
“Muốn gì thì to lên” Ông Bùi thấy hành động của Bách Hợp thì thẹn quá hóa giận Ông lén mà một cách quang minh chính đại Cùng lắm thì lúc nữa hỏi cháu là Bùi Tuấn kẻ lòng ngoằn ngoèo Có lúc ông Bùi cảm thấy đơn giản đến mức giống nhà họ Bùi nếu kế thừa sự ưu tú thông minh của nhà họ Bùi học một hiểu mười thì ông Bùi sẽ ôm hy vọng với khi xảy chuyện may
Chỉ cần ông hỏi thì nhất định sẽ thành thực cho ông
“A Tuấn Đây là bí mật giữa chúng thể cho khác nhé” Bách Hợp khẽ bên tai Bùi Tuấn câu cuối cùng đề nghị giữ kín thì cố tình to Bùi Tuấn thành thật gật đầu Ông Bùi liền biết thể moi gì từ miệng cháu trai nữa Tuy Bùi Tuấn thói quen giữ bí mật chẳng qua thích nhưng một khi đã nhận lời khác thì chắc chắn sẽ làm theo điều dễ dàng nhận lời ai
Oán hận trừng mắt với Bách Hợp ông Bùi đặt tách trà trong tay xuống hầm hừ thay quần áo để ngoài
Cả ngày Bách Hợp việc gì làm nhưng lúc gần Bùi Tuấn vẫn cô một cái rõ ràng là cô cùng Cô do dự một chút nghĩ thì cũng chỗ nào để hôm nay Bùi Tuấn chọn quần áo cho cô đúng là thể ngoài Cô đành lên xe cùng Bùi Tuấn chỉ hành động đơn giản như cũng làm Bùi Tuấn vui vẻ Ai ngờ chú Chu lái xe đến cổng trường Bách Hợp ngây kinh ngạc cô thấy chú Chu dừng xe trong lòng mặc niệm: Không thể nào…
“Cô Lâm cô xuống xe ở đây buổi chiều chúng sẽ tới đón cô” Chú Chu xuống xe mở cửa xe cho Bách Hợp vẻ mặt vô tội Bùi Tuấn chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế nếu mọi thứ đã thành thói quen mà đột nhiên sửa đổi là chuyện dễ dàng Vì để Bùi Tuấn chịu ấm ức chú Chu đành để Bách Hợp ấm ức
Thành phố tháng 12 đã tuyết rơi bên ngoài lạnh tới mức thể thành băng Quần áo Bách Hợp mặc thể chịu lạnh nhưng nếu lang thang ở ngoài cả ngày đến chiều còn về đây chờ Bùi Tuấn đón thì cô đúng là đần Nếu cả tháng đều như thì chắc sống nổi qua năm mất
Bách Hợp gượng hai tiếng quyết đoán với chú Chu: “Chú Chu chú chờ cháu một lúc nhé” Cô xong gương mặt khó xử của chú Chu liền đóng cửa Xuyên qua cửa kính cô thể thấy chú Chu đang giẫm chân đống tuyết hà đôi tay Vì lái xe nên chú Chu đeo găng mới một lúc đã lạnh như thế Bây giờ cô mang tiền cũng xe riêng tuyệt đối thể lang thang ở ngoài cả ngày nếu cô ăn trưa ở chứ
“Tiểu Hợp” Bùi Tuấn đặt tay lên gò má cô làm giống như ngày thường cô vẫn làm kéo gương mặt cô về phía vẻ vui: “Anh thích em khác”
“A Tuấn em em ngoài…” Bách Hợp mở miệng đôi mắt Bùi Tuấn liền trở nên ảm đạm chân mày cau cặp lông mày như tranh thủy mặc chợt lộ vẻ chịu đựng Trong lòng Bách Hợp lệ rơi đầy mặt quyết đoán : “A Tuấn giống lần ”
Cô xong áp mặt sát gương mặt Bùi Tuấn Gương mặt thanh tú của biểu cảm gì nhưng trong đôi mắt phản chiếu rõ khuôn mặt Bách Hợp Thấy gò má cô ửng đỏ từ từ tiến gần mùi hương đặc biệt thiếu nữ thể là mùi của dầu gội và sữa tắm làn hương thanh nhã chui trong mũi Người mà bao giờ nhận mặt khác chứ đừng đến đối phương nam là nữ lúc Bùi Tuấn rõ mắt
“Tiểu Hợp” Anh mở miệng gọi một câu cẩn thận vươn tay ôm eo cô nhịn gọi: “Tiểu Hợp”
Dường như chỉ cần gọi tên cô thì gương mặt cô khắc sâu thêm trí nhớ Bùi Tuấn làn môi mềm mại của thiếu nữ còn run rẩy và lạnh buốt nhẹ nhàng dán lên môi Giữa cái vuốt ve chút ngứa ngáy giống như một sợi lông vũ nhẹ nhàng phất qua trái tim Tại giờ khắc trái tim Bùi Tuấn rung động đôi mắt càng lúc càng sáng ngời tay ôm cô càng chặt hơn: “Tiểu Hợp” Khi chuyện thở phả lên gương mặt cô Đôi mắt Bách Hợp dám cách xa một chút nhưng lúc eo ôm chặt khiến cô thể thoát
“A Tuấn bây giờ em thể tới công ty với ”
“Anh còn ” Bùi Tuấn để ý tới lời cô chỉ thấy cô tách xa trong mắt tỏ vẻ kiên trì: “Không thể rời ”
Bách Hợp biết tính cách Bùi Tuấn lúc mới hiểu rõ cố ý nhân lúc cháy nhà mà hôi của liền qua loa chạm lên môi Bùi Tuấn vài cái: “A Tuấn em tới công ty với nhé”
Môi Bùi Tuấn mím chặt thích Bách Hợp qua loa với như câu nào để diễn tả lòng lúc mí mắt liền cụp xuống giấu suy nghĩ trong đầu vẻ mặt trở nên đờ đẫn
Lông mi cong vút che đôi mắt thể thấy một phần con ngươi đen tối Gương mặt Bùi Tuấn hiện giờ tuấn mỹ như tượng sáp giống thật
Thấy chuyện Bách Hợp cảm thấy đúng là bi kịch biết tâm nguyện của nguyên chủ cũng đành thôi nhưng khi tiến hành nhiệm vụ ngay cả sắc dụ cũng dùng Nhiệm vụ cần cố gắng luyện tập công lực cần nhẫn nại đợi tới mười vạn năm tịch mịch nhưng nó càng khiến cô cách nào Cô tình nguyện chịu khổ cũng giống như lúc biện pháp
Bách Hợp thở dài đột nhiên đôi tay ôm cô cứng ngắc lên