Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 172
Bách Hợp quen để ôm Bùi Tuấn mùi hương hoa lan tươi mát vô cùng sạch sẽ chắc là mùi từ sữa tắm và dầu gội quen dùng khiến tâm trạng trở nên bình tĩnh Lúc đầu cô còn tưởng sẽ ngủ nhưng đó ngủ say từ lúc nào biết Tiếng hít thở đều đặn dần vang lên Bùi Tuấn vốn lên tiếng chợt mở mắt tò mò cô một cái
Cậu ngờ Tiểu Hợp lớn lên thì ôm cô thoải mái như Nếu giống như lời ông nội đối tượng kết hôn là cô thì thật thể chịu thói quen của rối loạn
Tỉnh thì trời đã sáng hẳn biết do kinh nghiệm ngày hôm qua khi Bách Hợp ăn xong hai bát cháo Bùi Tuấn nhẫn nại cô Cô hiểu vì Bùi Tuấn định mở miệng nhưng cuối cùng nhịn : “Bà Cầm bà lấy thêm cho Tiểu Hợp một bát nữa ”
“…” Cô ăn no định với Bùi Tuấn là thể ăn thêm nữa
bà Cầm đang vô cùng vui mừng để ý Bách Hợp thể ăn Bùi Tuấn hiếm khi với bà một câu lúc bà đang reo vui rộn rã bê cái bát xuống bếp tự lấy bát mới Bách Hợp thở dài ngày hôm qua là vì tình huống đặc biệt nên cô mới ăn nhiều bây giờ thể ăn nữa Cô do dự một chút ánh mắt mong chờ tha thiết của Bùi Tuấn đành cố ăn một hớp nhỏ Sau đó Bùi Tuấn chủ động cúi đầu xuống
Dáng vẻ giống như sủng vật chờ cho ăn Bách Hợp chợt hiểu rõ ý của đưa bát cháo tới quả nhiên Bùi Tuấn để cô dỗ ăn đó cầm khăn tự lau miệng
Ông Bùi quan hệ hai phát triển nhanh vẻ nghi ngờ Bách Hợp
Hai ngày nay Bách Hợp trang điểm đậm cũng mặc váy ngắn như điều khiến ác cảm của ông Bùi với cô vơi nhiều quan trọng hơn là cháu ông thích Bách Hợp chỉ cần Bùi Tuấn thích thì ông Bùi đều đồng ý
Hôm nay Bùi Tuấn vẫn đưa cô học cần cô dặn dò chiều tan học Bách Hợp đã thấy xe của Bùi Tuấn đỗ ngoài cổng trường
Dường như đã thành thói quen buổi sáng hai cùng ăn sáng Nhất định cuối cùng cô ăn hai hớp cháo để chỗ còn cho Bùi Tuấn Ăn thêm một chút hoặc thiếu một chút đều Lúc học cũng là đưa tan học tới đón Sinh hoạt của Bách Hợp dần dần quy luật còn kết hôn nhưng đã như hai vợ chồng già
Đến tháng 12 Bách Hợp đã dần quen với những ngày như Nguyên chủ vì trầm cảm thành suy sụp nên bây giờ mới lên cấp ba Khối lượng bài vở vô cùng nhiều theo lý mà thì thế lực của nhà họ Bùi và nhà họ Lâm cô cần đến trường mà thẳng đại học cũng vấn đề gì Có điều tính cách của nguyên chủ ngang bởi vì chứng trầm cảm nên thành tích của cô nhưng ngày nào cũng luôn cố gắng Trừ thời gian trang điểm đậm ăn mặc hở hang để chọc tức Bùi Tuấn và ông Bùi cô cũng kết bạn với những kẻ đắn biết vì yếu tố thông minh cho dù cô nỗ lực thì thành tích cũng thể hơn
Giữa trưa khi ăn cơm xong các bạn học khác chia thành tốp năm tốp ba ngoài chơi đùa hoặc tán gẫu Bách Hợp chỉ cầm một quyển sách Hiện tại trí lực của cô đã đạt tới mức của bình thường kết quả học tập hơn Lâm Bách Hợp nhiều Cô định cầm vở chép vài từ đơn tiếng Anh bên ngoài chợt gọi:
“Lâm Bách Hợp ngoài trường tìm”
Tại thế giới mà ai cũng điện thoại tay Bách Hợp dùng điện thoại di động là chuyện hết sức buồn trong mắt bạn cùng lớp Thành tích của cô khi trường hơn nữa từng lưu ban đây còn ăn mặc trang điểm trông chẳng gì Người nhà họ Bùi sẽ cho phép cô làm hỏng thanh danh nhà họ nhà họ Lâm cũng phép con gái làm nhà mất mặt nên ba năm học chung nhưng ai biết thật cảnh của cô cũng tồi mà chỉ coi cô như con nhà nghèo Bạn học trong lớp cô trang điểm ăn mặc hở hang còn đồn cô bao nuôi
Người tới gọi cô là bảo vệ trường Bách Hợp nghi ngờ nhíu mày nhét đồ ngăn kéo mới dậy theo Cô liền vung tay múa chân đại ý là sự thay đổi gần đây của Bách Hợp là do cô nản lòng thoái chí khi vứt bỏ
Ở ngoài cổng trường là mẹ mà lâu cô gặp thấy Bách Hợp ngoài mẹ Lâm vốn luôn sống sung sướng nhưng kiềm chế lên: “Tiểu Hợp mẹ nên làm thế nào đây”
Trong quá khứ Lâm Bách Hợp vô cùng khát vọng tình cảm của cha mẹ luôn hi vọng thể thân thiết với mẹ mẹ Lâm cho cô cơ hội vài năm nay mỗi lần Lâm Bách Hợp về nhà họ Lâm là bà tỏ thái độ ghét bỏ cô giữ lấy trái tim Bùi Tuấn khiến cho bà khó chịu Những lời đó đã tạo thành áp lực tâm lý cho Lâm Bách Hợp Giờ thấy mẹ Lâm Bách Hợp cũng chẳng ấn tượng gì chỉ bình tĩnh quan sát bà một lúc lâu
“Con làm thế Mẹ chuyện với con con để ý” Mẹ Lâm cô như thế đầu tiên là vẻ lúng túng đó cố nén giận đẩy con gái một cái Thấy cô mặc một chiếc áo khoác dài bằng len màu xám tóc dài mềm mại xõa thành hai lọn ngực mái tóc đen cài thêm cái gì kì dị mặt trang điểm đậm gương mặt trắng muốt trong sáng hợp với tuổi của cô Cô mặc quần bò màu trắng giày đen trông vẻ thuận mắt hơn nhiều
Nhìn con gái như thế mẹ Lâm tỏ thích thú: “Nên như thế từ lâu con thế thì Bùi mới thích con Con biết là con đây làm mẹ lo lắng như thế nào Rất nhiều lấy vị trí của con đấy con làm để Bùi thể rời xa con Con là con gái giờ tuổi của cũng nhỏ con hiểu làm thế nào chứ Nếu thể chuyện với thì dùng hành động mẹ sẽ dạy con”
Bách Hợp biết làm mẹ Lâm thể những lời như Mắt cô lạnh lẽo tự nhiên cảm thấy buồn nôn mím chặt môi lên tiếng Mẹ Lâm thấy dáng vẻ của cô trong lòng khó chịu nhịn :
“Mày tao hả” Giọng bà tăng cao vẻ chua loét: “Mày cũng chẳng khác gì cha mày chọc tức tao Mày như thế cha mày cũng như thế ông dám đem con đĩ về nhà may mà tao còn mày ở đây Chỉ cần nhà họ Bùi chịu giúp tai thì con Lâm Thiên Ngữ mẫu bằng nữ quý cũng đừng mơ”
Vốn dĩ nhà họ Lâm chỉ là một gia đình giàu nho nhỏ nếu sinh một cô con gái số sự nâng đỡ của nhà họ Bùi thì lúc cũng chỉ ở một tỉnh nhỏ thôi Bây giờ giàu nhưng nguồn gốc thay đổi cho dù mẹ Lâm ngày thường mặc bao nhiêu hàng hiệu nhưng lần mở miệng đã lộ bản chất
Có điều Bách Hợp ngờ bà nhắc đến Lâm Thiên Ngữ hơn nữa vẻ như cha Lâm đã đưa Lâm Thiên Ngữ về nhà muộn hơn trong nội dung câu chuyện 3 tháng May là đời cô đã tới kịp nguyên chủ gặp tai họa nên ông Bùi đuổi cô về nhà cha Lâm cũng tìm cơ hội để đưa con gái nhỏ tới thay cho Bách Hợp vì thế mà Lâm Thiên Ngữ tới nhà họ Lâm cũng muộn hơn mấy tháng
“Thôi tao còn tưởng rằng mày thực sự thay đổi” Mẹ Lâm mất bình tĩnh vuốt tóc vẻ ghét bỏ con gái: “Mày chỉ cần biết tao mới là mẹ ruột của mày cách xa Lâm Thiên Ngữ một chút đừng để nó tới gần Bùi” Nói xong mẹ Lâm chiếc đồng hồ tinh xảo tay cuống quít : “Được mày nhớ kỹ những gì tao Tao là mẹ mày mày do tao sinh lẽ nào tao hại mày chắc Con đĩ Lâm Thiên Ngữ đã nhà họ Bùi từ lâu …”
Trong ký ức của nguyên chủ mẹ Lâm từng với cô như Thật khi nguyên chủ chết cô cảm thấy vô cùng với mẹ Lâm Bởi sự xuất hiện của Lâm Thiên Ngữ Lâm Bách Hợp cho rằng mẹ cũng khó chịu giống thậm chí còn khổ sở hơn Vì thế nên một đứa con riêng như Lâm Thiên Ngữ thay con gái nhà họ Bùi mẹ Lâm suốt ngày mắng cô chết Cô gái mẫn cảm cảm thấy vô cùng tội cho là vì tùy hứng biết điều nên mới mất cơ hội nhà họ Bùi thậm chí làm mẹ mất địa vị trong lòng cha đủ loại nguyên nhân dần đẩy cô đến cái chết
hiện giờ xem mẹ Lâm đã biết sự tồn tại của Lâm Thiên Ngữ từ lâu bà thậm chí còn biết Lâm Thiên Ngữ thay thế Bách Hợp nhà họ Bùi Chuyện khiến Bách Hợp suy nghĩ cô mẹ Lâm một cái nheo mắt: “Mẹ đã biết về Lâm Thiên Ngữ lâu ” Cho tới giờ cha mẹ Lâm luôn tỏ tình cảm nếu mẹ Lâm lỡ miệng thì cái cô gái ngốc nghếch như Lâm Bách Hợp chắc cả đời cũng biết thật mẹ Lâm chẳng hề để ý nhiều đến sự tồn tại của Lâm Thiên Ngữ như cô tưởng tượng Cô luôn cho rằng mẹ tổn thương nên luôn thông cảm bà yêu thương bà cuối cùng bản thân đầy thương tích còn chịu đựng đả kích chí mạng từ thân nhất
“Mày đừng quan tâm nhiều như thế làm gì nhớ kỹ những gì tao là tao hẹn bà Vương đây” Mẹ Lâm biết đã lỡ mồm lúc cha Lâm từng dặn dò bà hiện giờ khống chế Lâm Bách Hợp dễ dàng cần an ủi cô Tới khi nhà họ Lâm thể vững chân ở thủ đô thì sẽ tìm thay thế cô Hai vợ chồng họ đều là kẻ tham vinh hoa mẹ Lâm đã biết từ lâu rằng bên ngoài Lâm Thiên Ngữ hôn nhân của bà và cha Lâm từ nhiều năm đã chỉ còn danh nghĩa Cha Lâm thích chơi bời thế nào mẹ Lâm quan tâm bà chỉ cần còn giữ vị trí Lâm phu nhân tiền tiêu mãi hết là