Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 171
Thấy hành động khác ngày thường thần tháivẫn như cũ thì ông Bùi thở một nhẹ nhõm Đây mới là cháu ông làm mọi việc từng bước tuy tâm lý chút vấn đề nhưng vô cùng thông minh Ông Bùi tự an ủi trong lòng định tìm cớ rời thì thấy Bách Hợp ăn hết nổi bát cháo cuối cùng để phí Cô thân mật Bùi Tuấn dịu dàng :
“A Tuấn”
Khóe môi Ông Bùi co giật chắc sẽ giống như những gì ông nghĩ…
“A Tuấn ăn một chút cháo ngon” Quả thật Bách Hợp ăn nổi nữa đã ăn ba bát cho dù ngon cỡ nào thì cô cũng thể ăn thêm Nhà họ Bùi là gia đình quyền quý nhưng quý trọng lương thực bình thường để thừa cơm Cô thân mật nhích tới gần Bùi Tuấn đưa bát tới mặt
“Tiểu Hợp biết là ngon ” Bùi Tuấn trầm mặc một lúc gương mặt tuấn tú bất kì biểu cảm gì nhưng ánh mắt lộ ý ăn Bách Hợp làm như thấy với : “A Tuấn nếm thử thực sự ngon đấy” Đương nhiên cô biết Bùi Tuấn đã ăn nhưng nếu biết sớm là thể ăn thêm thì cô đã gọi thêm một bát lớn thế Hiện giờ trong bát cháo cô còn hơn một nửa cô ăn nổi nhưng ngại để thừa mứa mặt nhiều Dù thì cô tới đây là để thành nhiệm vụ thay Lâm Bách Hợp để mọi chán ghét cô
Dưới ánh mắt kiên trì của cô trong lòng Bùi Tuấn bắt đầu đắn đo đầu nghĩ tới hai phương pháp Một là vẫn như ngày thường chỉ ăn một bát kiên quyết từ chối Bách Hợp từ chối như thế nào thì nghĩ thể hiểu tất cả mọi chuyện điều vì chuyện nên tài ăn cũng Bây giờ nghĩ lời để khiến bắt đầu khó chịu đôi môi dần mím lên
Biện pháp thứ hai là đẩy cái bát lấy danh nghĩa làm cầm đồ nhanh chóng chuồn nhưng đây là phong cách của ông nội từng nam tử hán đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất bảo vệ bên cạnh cho nên vẫn cố gắng học tập cả những thứ thích
Hai biện pháp đều chọn cái nào mím môi gì Ông Bùi thấy tình cảnh thì trong lòng khó là cảm xúc gì Ông hi vọng cháu thể thay đổi nhưng chút Bởi thấy Bùi Tuấn mím môi ông lạnh : “Nó sẽ ăn…”
Đứa cháu từ nhỏ đã làm mọi việc theo quy luật giống như mặc quần áo gì dùng loại bút nào luôn quyết định sẵn trong lòng một bữa ăn ăn bao nhiêu ăn những gì cũng quy tắc Trước ông Bùi cảm thấy Bùi Tuấn ngốc nghếch nhưng đó bất ngờ phát hiện Bùi Tuấn hề ngốc Tuy rằng lượng thức ăn mà ăn luôn giống như đúc nhưng những thứ ăn với thân thể Cậu giống như một cái máy vi tính tối tân thể dùng biện pháp đơn giản nhất thành những việc mà theo nghĩ là phức tạp
Ông Bùi dứt lời Bùi Tuấn do dự một chút đó miễn cưỡng uống một hớp nhỏ bát cháo trong tay Bách Hợp Nhìn thấy thế ông Bùi kinh ngạc đến ngây
Từ khi con trai và con dâu qua đời ông mất bao tâm huyết Bùi Tuấn tìm bác sĩ nổi tiếng cả trong và ngoài nước tới khám bệnh nhưng tác dụng cuối cùng dùng Lâm Bách Hợp để khiến Bùi Tuấn thể sinh hoạt giống bình thường trong đó biết ông đã bỏ bao nhiêu
Vào lúc ông cho rằng cháu trai mãi mãi thay đổi thì ngờ Bách Hợp cho ông một kinh hỉ Cô thể làm Bùi Tuấn mặc nhiều thêm một cái áo bao nhiêu năm nay bất kể nóng lạnh đều mặc một kiểu quần áo khác biệt chẳng qua là đổi từ nơ thành cà vạt áo trong nhỏ biến thành áo trong lớn áo khoác to thêm mấy phân
Ông Bùi còn nhớ kỹ lúc đổi cà vạt tâm trạng suy sụp lâu giống như mặt một tầng bóng râm Bùi Tuấn vô cùng ngang bướng chuyện làm thì ai thể ép ai ngờ lần lời Bách Hợp
Tuy vẻ mặt vui nhưng vẫn Bách Hợp dỗ ăn hết nửa bát cháo Cậu ngoan ngoãn lời giống như một con cún trung thành do Bách Hợp nuôi giờ đây trong lòng ông Bùi sinh mấy phần kích động và hy vọng Nếu như cháu thể thay đổi thì là ông nên hy vọng nhiều hơn Cho tới giờ ông đã tuyệt vọng tưởng rằng chỉ thể trông chờ chắt nhưng xem cháu còn đến nông nỗi hết thuốc chữa Cậu phòng khóa lòng chỉ chờ chìa khóa mở bí mật sâu trong trái tim
Sau khi Bùi Tuấn ăn xong Bách Hợp cầm khăn lau miệng cho nhỏ giọng : “A Tuấn em học đưa em ”
Nguyên chủ Lâm Bách Hợp xe vài năm nay nhà họ Bùi lạnh lùng với cô thì ai còn để ý cô học thế nào Nếu là cô chẳng còn chỗ nào để nên về nhà họ Bùi thì sợ rằng cô biến mất cũng chẳng ai quan tâm Trước đây cô luôn tự bộ ngoài bắt xe đến trường học nhưng bây giờ Bách Hợp thế Hôm qua hứng gió lạnh đến giờ vẫn còn đau đầu tuy ăn sáng xong tinh thần của cô đã hơn nhiều nhưng cũng sức lực nhiều như Lâm Bách Hợp trầm cảm thân thể cho lắm Bách Hợp dám tùy ý bèn Bùi Tuấn: “Chỉ cần đưa em khỏi khu biệt thự thôi tự em sẽ bắt xe đến trường”
Lần cô đã mang tiền theo chừng khi tan học về còn thể tới quảng trường thành phố xem ông bác cảnh sát hôm qua đó tiện thể trả tiền cho bác
Bùi Tuấn khó xử nhíu mày hai tay nắm thành đấm vẻ mặt bứt rứt yên Sáng sớm hôm nay đã làm nhiều việc vượt ngoài tính toán mặc quần áo ăn cơm bây giờ còn đưa Bách Hợp học Nếu đưa cô đến tận trường học thì chắc chắn sẽ đến muộn thích loại cảm giác thể khống chế thời gian của dường như nó làm mất cảm giác an khi gương mặt Bách Hợp trong mắt cô lộ mấy phần cầu xin con ngươi linh động khiến cho đôi mắt sáng vô cùng cặp mắt dường như chỉ thấy
Từ nhỏ đã biết Lâm Bách Hợp nhất là buổi sáng nay tình hữu nghị giữa hai đã phát triển nên từ chối yêu cầu của bạn bởi Bùi Tuấn kiềm chế phiền chán gật đầu
Hành động lần nữa làm ông Bùi giật nảy nếu là thì cháu ông tuyệt đối thể làm hết việc tới việc khác vượt ngoài kế hoạch của Bùi Tuấn là khả năng tự hạn chế đến mức đáng sợ nhưng giờ năm lần bảy lượt phá lệ vì Bách Hợp quan trọng nhất là vẻ khó chịu mất bình tĩnh Ông Bùi Bách Hợp với con mắt khác kế hoạch trả cô về Nhà họ Lâm lẽ thay đổi Thấy cháu trai cố kiềm chế đợi Bách Hợp cầm cặp sách xuống tầng mắt ông chợt lóe lên
Buổi chiều tan học Bách Hợp nghĩ tới xe khi xuống xe liền Bùi Tuấn nhỏ giọng đề nghị: “A Tuấn chiều nay em xe về gọi xe thì họ chỉ chở đến cửa khu biệt thự thôi cách nhà còn một đoạn khá xa thể tới đón em ” Cô ý định đưa Bùi Tuấn cho Lâm Thiên Ngữ nên đương nhiên quan hệ giữa và Bùi Tuấn trở nên thân mật hơn Bùi Tuấn cau mày hiện giờ còn đang buồn rầu về việc tiếp theo nên cởi cái áo khoác thế nào để ý tới yêu cầu của Bách Hợp Mãi tới khi Bách Hợp duỗi tay nâng mặt lên đôi mắt Bùi Tuấn mới thẳng mắt Bách Hợp cô lặp một lần nữa Bùi Tuấn nhăn mày cuối cùng cố mà gật đầu
Trôi qua hết ngày buổi tối Bùi Tuấn tắm rửa xong xuất hiện trong phòng Bách Hợp thấy cởi áo lông mày cô chợt nảy lên cô biết đây là Bùi Tuấn ngủ cùng Bách Hợp do dự một chút đó sấy khô tóc mới lên giường tắt đèn Bùi Tuấn vươn tay cởi áo cô
“Làm gì thế” Cô cảnh giác giữ chặt áo trong bóng tối Bùi Tuấn im lặng một lúc đó vẻ ấm ức : “Tiểu Hợp em cởi quần áo”
Cậu quá thẳng thắn giọng điệu ấm ức giống như Bách Hợp đã làm chuyện gì Bách Hợp nhớ tới qua phát sốt đã cởi quần áo trong lòng Bùi Tuấn lẽ tưởng rằng hai ngủ như thế Trong lúc cô im lặng Bùi Tuấn gì cởi quần áo của cô Áo ngủ cởi gấp đặt ghế sofa đó ôm Bách Hợp lòng
Làm nhiều nhiệm vụ như thế cô từng thân cận với nào tới mức trong lòng Bách Hợp thầm gọi Lý Duyên Tỷ vài lần nhưng gọi mãi cũng động tĩnh Bùi Tuấn ý định tiến thêm một bước chỉ ôm cô trong ngực Từ đầu Bách Hợp còn cảnh giác nhưng về Lý Duyên Tỷ xuất hiện Bùi Tuấn cũng chẳng động tác nào cô đoán thầm lẽ Lý Duyên Tỷ biết Bùi Tuấn làm gì cô nên mới phản ứng