Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 170
“Thật xin ” Bách Hợp chân thành mặt vẻ áy náy
“Không cả” Bùi Tuấn nghiêm túc trả lời tuy đầu nhưng Bách Hợp vẫn thể tưởng tượng vẻ mặt lúc Nháy mắt một cái cảm giác tội trong lòng cô dâng lên
Cậu lưng về phía Bách Hợp lưng rộng ep hẹp mái tóc vô cùng mềm mại để trần giường cả vẻ tối tăm Bách Hợp cẩn thận dậy lấy chăn bọc quanh đó xuống giường ngẩng đầu lên đối mặt với Bùi Tuấn
“Em sẽ đền cho áo khác”
Bùi Tuấn mím môi sắc mặt nghiêm túc như thể cố gắng kiềm chế cơn bực bội lắc đầu: “Bà Cầm sẽ làm cái khác” Quần áo của luôn giống như đúc ngay cả một chi tiết nhỏ nhặt cũng kiểm tra nhiều lần mới đưa tới chiếc áo đột nhiên xé khiến bình tĩnh Bùi Tuấn biết việc liên quan gì đến Bách Hợp tay nắm thành quyền đặt đùi Tuy mắt cô chăm chú nhưng trong đồng tử hình bóng của cô rõ ràng là đang ngẩn Bách Hợp dáng vẻ của dám để tiếp tục như nữa cô nhướng lên quàng tay quanh cổ Bùi Tuấn cả gần như áp lên thân thể Bùi Tuấn lúc mới đưa mắt Bách Hợp
“…” Cậu gì vẻ mặt hoang mang giống như một đứa trẻ dường như biết tại cô làm Bách Hợp sợ chìm đắm trong thế giới riêng của nhân lúc đang chú đến cô nhỏ giọng : “A Tuấn quần áo của em bẩn thể chọn cho em một bộ để mặc xuống tầng ăn cơm đến trường ”
Bùi Tuấn lên tiếng nhưng ôm cô lên trịnh trọng đặt cô xuống giường đó tới phòng thay đồ ở phía phòng ngủ Tuy từng tìm quần áo hộ Bách Hợp nhưng cấu tạo phòng giống hệt phòng hồi ông Bùi biết thích chạy phòng Bách Hợp ngủ nên đã bố trí hai phòng giống hệt vì sợ cháu một phòng xa lạ sẽ khó chịu Không đến ba phút đã cầm một bộ đồ còn xé mác ngoài
Bách Hợp còn sợ sẽ cầm kiểu quần áo mà bình thường Lâm Bách Hợp vẫn mặc lần Bùi Tuấn lấy một chiếc áo khoác lông màu trắng áo len lông cừu trắng quần bó màu xanh da trời Ngay cả đôi bốt cao cổ cũng đã chuẩn bên trong bốt còn đặt sẵn tất Bách Hợp ngẩn Bùi Tuấn xổm mặt mái tóc mềm mại rủ xuống theo hành động của che gần nửa gương mặt chỉ thấy cái mũi thẳng đôi môi nhạt màu và cái cằm gầy Cậu cởi trần nhưng hình như cảm thấy lạnh đặt chân cô lòng bàn tay thay cô tất Sau đó còn mặc quần cho cô
“Để em tự mặc” Bách Hợp thấy hành động của đang tiếp thì Bùi Tuấn trả lời nhưng đôi môi xinh bắt đầu mím Cậu hy vọng thể tự tay làm mọi thứ như mới thấy vui vẻ phát hiện Lâm Bách Hợp đã biến mất mấy năm đã trở về Cậu là đứa trẻ cha mẹ bỏ rơi Lâm Bách Hợp cũng thế vui vì một bạn giống nhưng hình như Bách Hợp hề cần
Nhìn trầm mặc lên tiếng lòng Bách Hợp mềm nhũn nghĩ tới việc giống những đàn ông bình thường chỉ mặc quần áo cho cô hề ý tứ khác Ánh mắt cô cũng chút đen tối nào Bây giờ thấy Bùi Tuấn im lặng cô dứt khoát ngả : “A Tuấn giúp em nhé” Cô cảm thấy xỏ chân cô quần thân thể nhấc lên Bùi Tuấn nhẹ nhàng mặc nốt áo len và áo khoác cho cô Sau đó mới Bách Hợp:“Tiểu Hợp xong ”
Trên mặt lộ nụ hồn nhiên giống như sương mù tan dần lộ ánh sáng mặt trời khiến đành lòng cự tuyệt Bách Hợp im lặng để Bùi Tuấn nắm tay phòng Trước nơi là cấm địa của khác sẽ khiến thể nhịn nổi mà cầm khăn lau hết dấu vết để cũng chỉ Bách Hợp mới thể bước căn phòng
Cả phòng sạch tới mức một hạt bụi Thảm trải sàn bằng lông dê giấy dán tường màu trắng mà ngay cả giường trong phòng cũng là màu trắng Bách Hợp nghĩ ký ức của nguyên chủ hơn hai năm phòng cô cũng giống phòng Bùi Tuấn đó vì tức giận nên cô đã thay đổi phòng thành hình dạng bây giờ Tuy giấy dán tường và màu giường đổi nhưng thảm trải sàn và chăn đệm đã đổi cả Cô tới chỗ để quần áo của Bùi Tuấn tìm quần áo mặc cho Nhìn mặc bộ âu phục màu đen cô nhịn lấy chiếc áo khoác màu xám làm từ lông cừu trong ngăn tủ khoác lên
Hiển nhiên Bùi Tuấn thích sự thay đổi giãy dụa một chút nhúc nhích thì Bách Hợp thời tiết rét buốt bên ngoài: “A Tuấn đừng như mà em đã mặc quần áo chọn thì cũng lời em chứ”
Khi Bùi Tuấn đắm chìm trong thế giới riêng vẫn những gì khác Động tác cởi áo của chợt cứng đờ Bách Hợp thấy cô mặc đồ tự tay chọn bây giờ cởi bỏ đồ cô chọn Trước đây bao giờ quan tâm tới cảm xúc của khác nhưng lần Bùi Tuấn bỗng nhiên thấy khó xử
“Sau sẽ chọn quần áo cho em” Cậu yêu cầu cố kiềm chế ý nghĩ cởi bỏ áo khoác để đổi trang phục ngày thường của Bách Hợp gật đầu một cái đã vài năm nay chuyện nhiều như thế với nguyên chủ Tuy cô biết tâm nguyện của nguyên chủ là gì chỉ thể làm theo suy nghĩ của nhưng dù cảm tình của Lâm Bách Hợp với Bùi Tuấn cũng bình thường Nhiều năm sống chung kể cả tình yêu thì cũng tình thân nếu thể giúp đỡ Bùi Tuấn thì cô sẵn sàng
“Được thôi nhưng quần áo của A Tuấn cũng do em chọn”
Bách Hợp dứt lời trong mắt Bùi Tuấn lóe lên vẻ hối hận Sinh hoạt của đã thành quy luật từ lâu nếu phá vỡ sẽ thoải mái nhưng Bách Hợp mới nhận lời bây giờ nếu từ chối cô thì biết mở miệng thế nào Ông nội từng dạy rằng cho dù từ chối khác thì cũng thể thẳng mặt suy nghĩ cách gì để cho sự việc trôi quên lãng chỉ cần nhận lời là bởi sẽ trái với lời hứa của mà cũng làm bản thân chịu ấm ức
Vốn dĩ Bùi Tuấn là thái tử của nhà họ Bùi về là cầm quyền nhà họ Bùi đáng lẽ sẽ gặp tình huống như ông Bùi Vì vấn đề tâm lý của nên ông Bùi cũng giao những công việc quá phức tạp cho hầu hết đều đã ông sàng lọc Những việc làm hầu như cần dùng tới mưu mô Bách Hợp tuyệt đối ngờ rằng chỉ một câu thuận miệng của khiến cho con đơn giản trong veo như thủy tinh lần đầu tiên nảy mưu mẹo
Hai mặc quần áo xong xuống tầng Đã vài năm ông Bùi mới thấy gương mặt trang điểm của Lâm Bách Hợp càng vô cùng kinh hãi khi thấy Bùi Tuấn ăn mặc khác ngày thường Thế mà hề lộ vẻ phiền chán kiên trì thay quần áo càng vì thế mà khỏi phòng nửa bước Chỉ một việc đơn giản mà ông mất gần mười năm cũng thành thế nhưng Lâm Bách Hợp làm
Lần ông Bùi bắt đầu nghi ngờ đã phán đoán sai về Bách Hợp vốn dĩ ông cho rằng cô còn tác động gì tới cháu bỏ qua cho cô nhưng bây giờ thấy cô vẫn sức ảnh hưởng tới cháu trai quan trọng hơn là hai họ hình như đã ngủ với
Vẻ mặt đám làm quỷ dị nhưng dám biểu lộ mặt Bùi Tuấn từng bê đồ ăn tới cố gắng tỏ bình thường
Đã lâu Bách Hợp dùng bữa tại nhà họ Bùi cảm ơn Bùi Tuấn giống như một đứa trẻ sợ cô mất tích nắm chặt tay cô bên bàn ăn khiến cô cần hổ Tối hôm qua cô ăn gì bây giờ đã đói bụng Đồ ăn ở nhà họ Bùi vô cùng tinh tế đặt yếu tố bổ dưỡng cho sức khỏe lên đầu nên các món khá thanh đạm điều tay nghề của đầu bếp khi tất cả đồ ăn bê lên Bách Hợp ăn hết ba bát Ông Bùi trừng mắt vài cái với cô nhưng cô làm như thấy mãi tới khi no bụng thì cô mới thở phào nhẹ nhõm
Lúc trở thành Long Vương tuy thể uống rượu ăn linh quả nhưng thể hưởng thụ mỹ thực nhân gian dù khi tu đạo nếu ăn ngũ cốc và rau quả sẽ lợi gì cho thân thể cô chỉ thể hấp thu tinh hoa nhật nguyệt hoặc ăn quỳnh tương ngọc quả Tuy thể sống lâu nhưng mấy thứ đó chẳng mùi vị gì bây giờ dễ dàng gì mới ăn thức ăn ngon như thế đương nhiên là cô thèm để ý tới việc ông Bùi cư xử nghiêm chỉnh chỉ cần Bùi Tuấn ở đây thì sẽ chẳng ai quản lý cô cả
“Lâm Bách Hợp cháu biết phép tắc bàn ăn hả” Cả đời ông Bùi từng thấy cô gái nào ăn nhiều biết giữ ý như thế Trước dù Lâm Bách Hợp ở thời kỳ chống đối nhưng lễ nghi bàn ăn thì thể bới móc gì vì cô lớn lên từ nhỏ tại nhà họ Bùi Chỉ mới mấy năm ông ăn cơm cùng mà con bé đã trở nên thô lỗ như : “Xem cháu ần học quy củ bàn ăn” Nếu gả nhà họ Bùi sẽ thành chuyện cho mọi
“Ông nội gia huấn của nhà họ Bùi là chuyện khi ăn cơm” Bùi Tuấn nắm tay Bách Hợp cô nhéo một cái đầu mắt cô lông mày khẽ nhíu cuối cùng thành thật nhắc nhở ông Bùi một câu