Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 169
Thấy tình trạng như thế thì tròng mắt ông Bùi suýt nữa rơi xuống thêm một lần Cả đời việc mà ông Bùi lo lắng nhất là Bùi Tuấn thích giao lưu với mọi cũng nhà họ Bùi chống Dù ông Bùi đến sáu mươi tuổi chú ý giữ gìn sức khỏe ông tự hiểu rõ thân thể thể sống tới hơn hai mươi năm nữa cũng thành vấn đề Điều mà ông lo lắng nhất là khi qua đời thì nhà họ Bùi nối nghiệp
Hiện giờ nếu từ bên ngoài thì Bùi Tuấn khác gì với bình thường thông minh học gì cũng giỏi ngoại trừ việc thích chuyện với khác và tđôi khi thể khống chế cảm xúc của thì còn đều Ít đã kiềm chế bản thân hơn nhiều ông Ông Bùi vẫn yên tâm đứa cháu của ông hiểu biết nhiều chuyện nhưng chuyện quan hệ đơn giản giữa nam và nữ thì chẳng hiểu chút nào
Hai năm còn thể chuyện vài câu với Lâm Bách Hợp hai bên duy trì loại quan hệ thân mật kiểu thanh mai trúc mã Mặc dù địa vị của nhà họ Lâm thấp nhưng nhà họ Bùi cũng chẳng cần lấy một cô gái địa vị cao về để làm bài trí ông Bùi chỉ cần Lâm Bách Hợp đối xử với cháu thì đã thỏa lòng thỏa hai năm nay Bùi Tuấn trở nên lãnh đạm với Lâm Bách Hợp nhiều Lâm Bách Hợp thường xuyên ăn mặc chẳng gì khiến ông Bùi hài lòng Ông bắt đầu cảm thấy hối hận vì quyết định hôn nhân cho cháu lúc Tuy ông để ý địa vị của nhà họ Lâm nhưng chú trọng tới ý của cháu trai nếu Bùi Tuấn đã còn thích Lâm Bách Hợp thì cần thiết giữ cô
Mấy năm nay ông hề bạc đãi nhà họ Lâm nhưng Lâm Bách Hợp đối xử với cháu ông trách móc thì lạnh hề biểu hiện yêu mến nhà họ Bùi là gia tộc như thế nào chứ nếu vì Bùi Tuấn thì ông đã xử lý nhà họ Lâm Vốn dĩ cho rằng hai đứa trẻ hợp dù biết thái độ của làm trong nhà với Lâm Bách Hợp nhưng ông Bùi cũng chỉ mở một mắt nhắm một mắt Ông sống lâu đã thành tinh làm thể nhận cô gái ở nhà họ Bùi nhưng ông vẫn hy vọng cô sẽ giúp Bùi Tuấn sáng sủa hơn ít nhất là khi cháu dâu thật sự xuất hiện như thì cho nhà họ Lâm hưởng lợi cũng đáng giá Về phần Lâm Bách Hợp mặc kệ cô ở đây là việc của vợ chồng nhà họ Lâm
Vì thế ông Bùi cũng quản thúc Bách Hợp ông định đợi thêm hai năm nữa khi dạy dỗ cháu hơn nếu Lâm Bách Hợp nguyện ý gả cho Bùi Tuấn thì bên ngoài cũng nhiều cô gái trẻ xếp hàng dài gả đến lúc đó sẽ trả cô về nhà họ Lâm cho thêm một phần đại lễ làm của hồi môn khi lấy chồng là xong ông Ông Bùi mơ cũng nghĩ đến đứa cháu trai thể nào khai thông của ôm Lâm Bách Hợp ở giường
“Tuấn Nhi ông nội tìm cháu lâu đấy” Ông Bùi hai ôm chăn quần áo ném sàn ông đột nhiên nhớ rằng chứng tự kủ của Bùi Tuấn khiến cho chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế Quần áo của luôn chỉnh tề một sợi chỉ cũng lộ càng thể ném lung tung Mỗi ngày mặc đồ theo trình tự mọi việc thành từng bước quen thuộc thì mới bình tĩnh Chỉ cần một việc tuân theo trật tự cả ngày sẽ khó chịu thậm chí còn trở nên nóng nảy như đây lần đang luyện võ đã quá khích làm bản thân thương
“…” Bùi Tuấn chỉ đám giẫm lung tung sàn gạch vẻ mặt âm trầm Ông Bùi hiểu đường cũng như là trải qua tính toán tinh vi nhất định mỗi bước đều hơn nữa tuyệt đối sẽ giẫm lên khe hở giữa những viên gạch Bởi vì đó trong nhà họ Bùi lo lắng cho Bùi Tuấn nên lúc xông chú ý đến quy củ của nhất là ở địa bàn của một khi phá hoại quy định sẽ lập tức trở nên vô cùng nóng tính
Ông Bùi nhanh chóng hiệu cho đám bà Cầm ngoài chính cũng nhanh chóng đóng cửa Bách Hợp định nhúc nhích thì Bùi Tuấn liền ôm cô chặt hơn mang theo cảm giác sắc dục chỉ là cái ôm đơn thuần giống như một đứa bé rời xa món đồ chơi yêu thích nhất Trong lòng Bách Hợp thầm mắng một câu đám ông Bùi mà cũng cách cứu cô Cô ngây ngẩn cả ngày ở giường với Bùi Tuấn Bùi Tuấn vô cùng yên tĩnh thể duy trì một tư thế một biểu cảm lâu Ăn cơm tắm rửa vệ sinh những việc mà ai cũng làm thì trong mắt chính là cử động máy móc Cậu kế hoạch chặt chẽ tuy miệng nhưng Lâm Bách Hợp đã sống chung với mười mấy năm đương nhiên là hiểu rõ
“A Tuấn em đói em ăn cơm” Tay Bách Hợp cử động tay gãi nhẹ lên lưng đầu ngón tay mềm mại xẹt qua lưng khiến ngứa ngáy lông mày Bùi Tuấn nhíu vẻ khó xử thích lựa chọn kiểu duỗi tay giữ tay Bách Hợp nhưng cũng duy trì tư thế do dự lâu Bách Hợp khuôn mặt nghiêm túc của vì đang im lặng nên vẻ đặc biệt lãnh đạm Trên tinh thần tuổi trẻ sôi nổi của hai mươi tuổi mà giống như một lão tăng 40 50 tuổi đã thấu sự đời Sống chung với như nếu mở miệng chuyện sẽ tiếp tục im lặng điều dù chuyện với thì cũng chắc đã để ý tới
Lúc Lâm Bách Hợp trong thời kỳ phản nghịch mới chỉ là một thiếu nữ mười năm tuổi sớm đã định cuộc đời hơn nữa Bùi Tuấn vĩnh viễn sẽ giống bạn trai của khác là bệnh nhân mọi đều nhường nhịn đương nhiên là trong lòng Lâm Bách Hợp sẽ ấm ức
Bách Hợp xong vẻ cau mày trầm tư của Bùi Tuấn thì rõ ràng là lọt tai lời của cô Cô do dự một chút tay liền nhẹ nhàng di chuyển lên vẻ mặt Bùi Tuấn vẫn đờ đẫn con ngươi hề chuyển động Bách Hợp dễ dàng chịu thua Cô suy nghĩ một chútcô làm một cái hành động bỉ lập tức trượt tay xuống chạm quần ngủ của Bùi Tuấn Ánh mắt Bùi Tuấn thay đổi chứng tỏ hành động tác dụng Cô dứt khoát thò tay trong túi quần ngủ chạm lên bắp đùi Bùi Tuấn ánh mắt liền lóe lên chăm chú Bách Hợp:
“Tiểu Hợp em làm thế là đúng”
Đương nhiên cô biết thế là đúng nhưng nếu chỉ làm những việc đúng đắn thì cả ngày Bùi Tuấn cũng chẳng chú ý đến cô Muốn chuyện thì nhất định trong mắt Đôi mắt đen bóng trong veo sạch sẽ như nước suối một chút tạp chất
Cuộc sống sinh hoạt trật tự khiến đôi mắt đen trắng rõ ràng chút tơ máu nào Nếu đôi mắt bạn một cách chăm chú thì bạn sẽ cảm giác như bộ trong mắt chỉ bạn Bách Hợp khó hiểu vì nguyên chủ thích đôi mắt trong suốt như thế cô đã trải qua mấy nhiệm vụ gặp đủ kiểu nhưng từng thấy ai đôi mắt trong sáng như Ông Bùi dạy nhiều thủ đoạn bẩn thỉu nhưng dường như thể làm ô nhiễm trái tim
Lúc hai đang ở gần trong mắt đang phản chiếu gương mặt Bách Hợp thần sắc chăm chú và kiên định
“A Tuấn em đói ” Cô lặp một lần nữa mặt Bùi Tuấn hình như cô cũng biến thành đơn giản và thẳng thắn lúc chuyện cũng mang vẻ cố chấp giống Từ lúc nguyên chủ sáu tuổi đến khi mười bốn tuổi bình thường cô luôn chuyện với Bùi Tuấn như thế Bùi Tuấn cũng vui vẻ chú ý đến cô bao dung với cô hơn hẳn với khác Ngay cả khi hồi bé cô từng làm lộn xộn tranh ghép mà khó khăn lắm mới ghép xong vẫn nhẫn nại làm chứ khó chịu như khi khác phá hỏng kế hoạch của Cậu sẽ khó chịu cả ngày cho đến ngày mới quỹ đạo thì mới bình tĩnh
Hiện giờ Bách Hợp chuyện như thế gương mặt Bùi Tuấn lộ ý hình như đang theo bản năng đôi mắt đen láy cũng vẻ nhộn nhạo vui sướng khuôn mặt tuấn tú âm trầm lập tức thay đổi:
“Tiểu Hợp trở về ”
Cậu như thế khiến cho Bách Hợp ngạc nhiên Lâm Bách Hợp vẫn luôn ở cạnh bao giờ rời khỏi đây nhưng lúc đã trở về cô tò mò Bùi Tuấn hỏi thẳng : “A Tuấn em vẫn luôn ở đây vì em mới trở về”
“Trên mặt quá nhiều thứ là Tiểu Hợp…” Chàng trai thanh niên cố chấp mím chặt môi thành một đường thẳng dường như gì đó nhưng bởi vì quanh năm chuyện nên thể hết ý Cậu bắt đầu trở nên bất an Bách Hợp cảm nhận thái độ của thay đổi duỗi tay vỗ nhẹ lên chân Bùi Tuấn cố nhịn nhưng tay cô vẫn chịu di chuyển chịu nữa liền rút tay Bách Hợp khỏi túi đặt lên hông như thế mới thở phào thoải mái
“A Tuấn em đói” Bách Hợp biết lời lúc nãy của lọt tai do dự mà lặp một lần nữa Lần Bùi Tuấn rõ im lặng dậy đôi mắt chằm chằm cái áo đã thiếu mấy cái cúc thấy dáng vẻ của Bách Hợp trở nên lúng túng Tuy tối qua cô cố ý xé rách áo Bùi Tuấn nhưng dù thì cũng là của cô