Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 167
Cô bắt đầu chống đối cô ngoài quen biết nhiều bạn bè chịu về nhà trong mắt mọi vô cùng để ý chuyện Bùi Tuấn từng tìm cô lúc cô mặt luôn luôn chỉ chơi ghép hình để tỉnh táo càng ngày Lâm Bách Hợp càng hận cha mẹ cũng hận nhà họ Bùi hành động của cô khiến nhà họ Bùi khó chịu cha mẹ cũng cảnh cáo cô nhưng ai thể hiểu cô thiếu nữ mười mấy tuổi suy nghĩ gì
Cho tới sinh nhật mười chín tuổi cô cãi với Bùi Tuấn nhưng chỉ nhận ánh mắt lạnh lùng và hoang mang của cùng với căn phòng yên tĩnh Lâm Bách Hợp chạy khỏi nhà họ Bùi bởi vì những hành động lúc của cô đã khiến ông Bùi vô cùng tức giận nên ông bảo ngăn cô cô tới ngã tư đường may một gã ăn mày ẩn trong góc tối âm u cưỡng bức
Gặp đả kích như thế Lâm Bách Hợp vô cùng hoảng sợ lúc cô trở nhà họ Bùi ông Bùi đã sớm biết việc đã còn chút nhẫn nại nào dành cho cô lập tức sai gói đồ đuổi cô khỏi nhà họ Bùi Cô tưởng rằng đã tự do lúc trở về nhà họ Lâm thì đối mặt với vẻ khó chịu của cha mẹ vốn dĩ bảo bối duy nhất thể gả cho thái tử Nhà họ Bùi nhưng một gã ăn mày làm bẩn cha Lâm vô cùng bất mãn thấy đứa con gái mắt Việc làm ăn sự trợ giúp của nhà họ Bùi Nhà họ Lâm vốn dựa nhà họ Bùi mới phất lên cha Lâm liền tự đưa con gái nhà họ Bùi mấy lần nhưng chỉ ông Bùi mà ngay cả Bùi Tuấn cũng chẳng thấy mặt
Từ đó về quan hệ giữa cha Lâm và mẹ Lâm càng căng thẳng mẹ Lâm suốt ngày oán trách con gái rằng cô biết hổ hại bà rơi nông nỗi cả ngày đánh thì mắng Về cha Lâm dứt khoát đón luôn đứa con gái riêng ở bên ngoài về nhà vì Lâm Bách Hợp còn tác dụng với ông nên ông từng nghĩ sẽ đưa đứa con riêng về nhưng hiện giờ Lâm Bách Hợp chẳng còn tác dụng gì nữa đương nhiên ông tính toán khác
Ông buông tay nhà họ Bùi bởi tìm mọi cách cầu xin ông Bùi đưa Lâm Thiên Ngữ nhỏ hơn Bách Hợp nửa tuổi nhà họ Bùi Cô gái dịu dàng khôn khéo nhanh chóng đã mọi trong nhà họ Bùi yêu thích so với Lâm Bách Hợp điêu ngoa tùy hứng càng lớn càng biết lý lẽ thì Lâm Thiên Ngữ sẽ bao giờ làm tổn thương chủ nhà bọn họ nên nhà họ Bùi đều thích Lâm Thiên Ngữ hơn
Khi Lâm Thiên Ngữ tác dụng thì cha Lâm sẽ càng cảm thấy Lâm Bách Hợp đã làm mất mặt mắt cô đã còn trong sạch cho dù gả cô cho khác cũng ích lợi gì nên cô gả một cách tùy tiện cho một gã nhà giàu mới nổi Lâm Bách Hợp thể chịu nổi kích thích từ cha mẹ buồn vì chuyện Bùi Tuấn lấy khác nên tự tử
Cô đã mắc bệnh trầm cảm từ chẳng qua luôn cố chịu đựng Lâm Bách Hợp và Bùi Tuấn là thanh mai trúc mã làm chút tình cảm nào Thật cô đã biết từ lâu rằng Bùi Tuấn sẽ là chồng cô là chỗ dựa cả đời của cô chỉ vì cô thích hành vi cha mẹ bắt ép lấy chồng dường như coi là thứ công cụ thể đổi lấy khối tài sản khổng lồ cô cũng hy vọng thể trải qua cuộc tình bình thường với Bùi Tuấn Không sự im lặng lạnh lùng thậm chí cô chỉ hy vọng thi thoảng Bùi Tuấn thể dỗ dành cô một chút đừng lờ cô như mà thôi
Stress một thời gian dài dẫn đến chứng trầm cảm ai biết việc mọi chỉ thấy mỗi Bùi Tuấn là thái tử của nhà họ Bùi tự kỷ nhưng thân phận địa vị hơn vì thế ai cũng nhường nhịn là đương nhiên còn tâm trạng Lâm Bách Hợp lúc lúc thì chẳng ai quan tâm Sau Lâm Thiên Ngữ thế nên mẹ Lâm nhục mạ Lâm Bách Hợp cả ngày cô tự gây chuyện còn làm hại cả bà mẹ oán hận trách móc thêm việc Lâm Thiên Ngữ tự đắc một câu với Lâm Bách Hợp lập tức khiến cọng rơm cứu mạng cuối cùng của cô sụp đổ bệnh của cô trở nên nghiêm trọng vài lần tìm tới cái chết cuối cùng cũng thành công
Bách Hợp tiếp thu nội dung câu chuyện xong lúc đầu cô còn đau Lâm Thiên Ngữ đã gì với Lâm Bách Hợp mà khiến cô tìm tới cái chết kỳ lạ là trong nội dung đáng lẽ đây là điều khắc sâu trong đầu nguyên chủ mới nhưng đoạn lời giống như bao bọc bởi vô vàn làn sương mù cô cố nhớ mà nhớ nổi Nguyên chủ vì nản lòng thoái chí mà chết qua thì gì là cam lòng cả nhưng nếu đúng là như thế thì cô thể xuất hiện ở đây
Nghĩ tới việc may mắn rời khỏi cái hẻm âm u ngày mai đúng là ngày sinh nhật mười chín tuổi của Lâm Bách Hợp mà con hẻm chắc chắn là nơi nguyên chủ gã ăn mày làm nhục nhờ kinh nghiệm làm nhiệm vụ nhiều lần nên Bách Hợp mới nhanh chóng khỏi đó nguyên nhân chính khiến nguyên chủ rơi kết cục thê thảm đã cô tránh
Thấy sắc trời càng lúc càng muộn tuy nhà họ Bùi từng rõ với Lâm Bách Hợp nhưng thật đã đối đãi với cô như cháu dâu thể là vợ tương lai của cầm quyền tân nhiệm của nhà họ Bùi Có bóng mát của cây đại thụ nên nhà họ Lâm đã chuyển kinh doanh tới thủ đô nơi cách nhà họ Lâm xa nhưng Bách Hợp biết nếu về nhà họ Lâm thì cũng sẽ cha Lâm tống về nhà họ Bùi mà thôi lần nào Lâm Bách Hợp về nhà mẹ đẻ cũng chỉ nhận thất vọng lúc cô định về đó nữa mà sẽ nhà họ Bùi luôn
Tuy nhà họ Bùi khó chịu với cô vì cô làm tổn thương Bùi Tuấn thế nhưng còn hơn về nhà họ Lâm khuôn mặt đáng buồn nôn của cha mẹ Lâm Cô lục lọi thắt lưng thì thể tiền váy ngắn cũng túi trong quần chữ T thì đương nhiên càng thể cất tiền cả lấy một xu Bách Hợp bội phục cô gái thể chạy tới nơi khu biệt thự nhà họ Bùi cách đây xa trong lúc cô biết làm biết tìm ai giúp đỡ di động bởi vì Bùi Tuấn dùng cho nên cô cũng cần dùng nghĩ đến những thứ thì Bách Hợp kìm nén mà bứt tóc đành thở dài một tiếng
Giờ đã muộn thế nếu bộ về nhà họ Bùi thì e là đến sáng mai cô ăn mặc trang điểm như thế nếu một về cho dù gã ăn mày xâm hại thì khác thấy bộ dạng của cô cũng nảy sinh ý nghĩ xa
Bách Hợp nghĩ tthế thì mím môi quan sát xung quanh cuộc sống về đêm ở thủ đô tuy rằng náo nhiệt khi các cửa hàng đóng cửa thì mọi chạy đến quán Bar nhảy múa sẽ xuất hiện ở quảng trường cô do dự một chút lúc thấy cảnh sát tuần tra ở quảng trường thì mắt sáng lên đạp giày cao gót chạy tới Bách Hợp còn quen với giày cao gót bởi vì cô đã từng nhiều lần tập võ cho nên vẫn vững Đi tới chỗ xe cảnh sát cô gõ lên cửa kính một trung niên tầm bốn mươi tuổi mặc quần áo cảnh sát thò đầu
“Bác ơi xin chú giúp cháu với cháu đưa tới đây hiện giờ tiền để về nhà…” Bách Hợp nguyên do hợp lý để xin cảnh sát cho chút tiền để thuê xe về nếu thì nhờ ông đưa về ai ngờ cô còn xong bác cảnh sát đã quan sát cô từ xuống lạnh hai tiếng: “Cô bé làm cảnh sát đã hai mươi năm cô giả vờ như thật nhưng bề ngoài của cô thì ai còn hơn cô”
“…” Bách Hợp cũng cảm giác tóc quá chói mắt tuy rằng nhuộm lung tung nhưng cài ít ngọc trai ở đầu lúc cô sờ lên cũng vướng Bác cảnh sát xong thì nhanh chóng đóng cửa Bách Hợp vôi vàng giữ lấy cửa kính xe : “Cháu cháu gặp bạn mạng lừa hiện giờ bạn mạng xuất hiện cháu tiền để về nhà”
Người cảnh sat trung niên trầm mặc một lát cô thì mặt lộ vẻ mệt mỏi Bách Hợp tưởng lý do của chấp nhận ngờ bác cảnh sát xoay lấy ví trong túi áo treo ghế lôi một trăm đồng đưa cho cô: “Bác đã gặp nhiều cô gái trẻ như cháu về nhanh ngoài trời lạnh thế mà ăn mặc như thế nghĩ tới cha mẹ cháu…”
Gân xanh trán Bách Hợp nhảy loạn lúc cầm tiền trong lòng cô lập tức nhẹ nhõm hai chân cô bây giờ đã đông lạnh đến còn cảm giác dù bề ngoài xinh thì cũng lạnh đến run rẩy dễ dàng mới một trăm đồng Cô một tiếng cảm ơn cẩn thận gương mặt cảnh sát sợ ông đổi ý đó vội vã cầm tiền chạy
Gọi xe xong về thẳng nhà họ Bùi đã là hơn mười giờ rưỡi cô cẩn thận trong khu biệt thự bảo vệ mở cửa cho cô dáng vẻ của cô thì vẻ chán ghét Cô bộ mãi tới lúc hai chân đau đớn mới tới nhà chính của nhà họ Bùi mở cửa là bà Cầm quản gia nhà họ Bùi Bà khoác áo ngoài thấy Bách Hợp lạnh cóng trở về mặt liền trầm xuống ngáp một cái:
“Lâm tiểu thư nếu cô về thì cần miễn cưỡng lần nào cũng chờ đến khi chủ ngủ say mới về cô chờ luôn tới sáng mai hẵng về”