Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 149
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 149 - Ái thiếp của Nhữ Dương Vương (4)
“Lộc Trượng Khách sai điều vốn nên trói giường của ngươi mà thôi ái cơ mà Vương gia mới nạp trói mang trong phòng ngươi nên thấy thú vị liền xen một hồi” Bách Hợp đá Phạm Diêu đang sống bằng chết mặt đất một cước chỉ một tiếng ‘Răng rắc’ nhỏ vang lên mặt Phạm Diêu nhịn lộ vẻ đau đớn lúc nàng mới lên hai tiếng: “Quang Minh hữu sứ Phạm Diêu vì nghiệp lớn của Minh giáo ngươi thật đúng là năng lực ah giả câm giả điếc nhiều năm cũng tiếc tự hủy dung mạo hy sinh như thật đúng là khiến cho nhịn đều vỗ tay trầm trồ khen ngợi ngươi”
Bách Hợp dứt lời sắc mặt mọi tháp đều thay đổi
Lúc thanh danh của Minh giáo Quang Minh tả hữu sứ là vang dội cỡ nào hai đều là thế hệ kinh tài tuyệt diễm võ công càng nổi tiếng hơn chỉ là khi Giáo chủ Minh giáo Dương Đỉnh Thiên mới qua đời trong giang hồ liền còn đến tin tức của Phạm Diêu nữa lão đã chết lão đã quy ẩn cũng lão đã trở về Tây Vực đủ mọi cách nhưng nghĩ đến lúc Bách Hợp trông như mới chỉ mười mấy tuổi cất tiếng đã liền kêu cái tên Phạm Diêu
Phải biết trong giang hồ mặc dù truyền thuyết về Phạm Diêu nhưng lúc Phạm Diêu biến mất Bách Hợp có khả năng còn sinh lúc mọi thấy nàng lên tiếng liền thân phận của Phạm Diêu đều cảm thấy hết sức ngạc nhiên gương mặt xinh của Triệu Mẫn càng trầm xuống nghiêm nghị quát: “Nói bậy Khổ đại sư là do Vương công Mông Cổ hiến cho Phụ vương lai lịch Phụ vương đã tra rõ ràng đến từng chi tiết lúc chỉ là một đầu đà mải nghệ múa võ ở Tây Vực mà thôi thể là Quang Minh hữu sứ gì chứ” Phạm Diêu ẩn thân trong phủ Nhữ Dương Vương một lần chính là gần hai mươi năm Triệu Mẫn thể là lão lớn lên quan hệ với lão cũng là thầy là bạn một chút lời tâm sự của con gái cũng thích cho lão Lúc thấy Bách Hợp mở miệng đã bóc trần thân phận chân thật của Phạm Diêu điều đả kích Triệu Mẫn cực kỳ lớn nên trong chớp mắt liền chút nghĩ ngợi mà phản bác
Mặc dù thiên tư nàng thông minh nhưng bởi vì quá mức tin tưởng Phạm Diêu nên lúc tuy ngoài miệng chịu tin nhưng kỳ thật trong lòng cũng khỏi sinh vài phần hoài nghi chỉ cần nghĩ đến đây chính tin tưởng và tôn trọng Khổ Đầu Đà cỡ nào mà bây giờ lão có khả năng là Quang Minh hữu sứ cũng mai phục trong Nhữ Dương Vương phủ thì trong nội tâm liền khó chịu dị thường sắc mặt cũng trở nên khó coi theo
“Chẳng lẽ Quận chúa sợ lừa ngươi” Bách Hợp đến đây liền khẽ nàng méo miệng một chút lộ bộ dáng quái lạ của chính khi ở mặt Triệu Mẫn đây Triệu Mẫn thoáng cái liền nhận nàng buột miệng hô: “Hàn Bách Hợp”
“Xác thực là ” Bách Hợp nhẹ gật đầu gương mặt Phạm Diêu đang tràn đầy thần sắc kinh ngạc mỉm : “Lúc Quang Minh hữu sứ và Dương Tiêu cùng xưng là Tiêu Dao nhị tiên hôm nay cần gì giả câm giả điếc chứ Chẳng lẽ ở trong phủ Nhữ Dương Vương hai mươi năm đã khiến cho ngươi đã thật sự quên cách chuyện Không thể nào thấy lúc ngươi thông đồng với đám Trương Vô Kỵ của Minh giáo chuyện lưu loát ”
Bách Hợp mới dứt lời mặt Lộc Trượng Khách liền hiện mấy phần kinh sợ Phạm Diêu ho hai tiếng chau mày chằm chằm Triệu Mẫn tuy mặt bày vẻ trấn định nhưng đôi tay giấu ống tay áo đã siết chặt hiển nhiên ở sâu trong nội tâm hề bình tĩnh giống như ngoài mặt lão biểu hiện
“Từ khi Dương Đỉnh Thiên chết ngươi hoài nghi Thành Côn và Mông Cổ cấu kết hại chết Giáo chủ cho nên nhằm dò xét tin tức giúp cho các trong giáo liền tiếc tự hủy dung mạo trà trộn trong Tây Vực đó Vương công tiến cử bước phủ Nhữ Dương Vương một lần chính là hai mươi năm Lúc ngươi khuyên Quận chúa sai đuổi bắt chúng tăng Thiếu Lâm là vì thay Minh giáo tẩy rửa thoát tội cho nên liên hệ với trong Minh giáo một lần nữa lúc liền dùng cơ nhân của Vương gia định hãm hại Lộc Trượng Khách buộc sư mưu phản cũng thuận tiện lấy thuốc giải cứu trong Lục Đại phái khiến cho danh vọng của Minh giáo có thể đạt tới điểm cao nhất trong võ lâm đúng ”
Tuy Phạm Diêu thừa nhận nhưng lúc thấy Bách Hợp chỉ mỉm vậy mà đã hết ý định hợp mưu của lão và đám Trương Vô Kỵ đến từng chi tiết thì khỏi giật đến mở to hai mắt trong nội tâm nghĩ: Dưới tình huống cả một đám cao thủ đều tập hợp như thế vậy mà còn lặng yên một tiếng động ẩn núp ở tại bốn phía thám thính tin tức của Minh giáo đến rõ ràng từng chi tiết trong lòng khỏi phát lạnh sắc mặt liền bắt đầu chút khó coi
“Rốt cuộc ngươi là ai” Tại lúc tình huống bí mật đều đã vạch trần Phạm Diêu cũng định tiếp tục giả ngu nữa ở mặt sáng mắt tiếng lóng Bách Hợp đã bản lĩnh có thể giấu diếm Trương Vô Kỵ và mọi trong Minh giáo cùng với lỗ tai của thì liền đã thể chứng minh võ công của Bách Hợp cao hơn nhiều nghĩ đến mưu đồ của Minh giáo thành bại chỉ trong một lần hành động thời khắc mấu chốt đột nhiên xuất hiện một tên Trình Giảo Kim phá hỏng đại sự của Minh giáo ánh mắt Phạm Diêu hiện lên tia oán độc nếu lúc còn thể nhúc nhích thì nhất định sẽ lấy mạng của Bách Hợp
Trong trong lòng Triệu Mẫn đã hoài nghi nhưng lúc chính thức thấy Phạm Diêu mở miệng thì trong lòng vẫn nhịn sinh vài phần thê lương và oán hận nàng định thì Bách Hợp Triệu Mẫn mỉm : “Quận chúa ngài thật sự cho rằng Trương Vô Kỵ thích ngài Kỳ thật thích ngươi đương nhiên nếu Quận chúa nguyện ý ủy thân cùng hầu một phu với Chu cô nương Tiểu Chiêu Chu nhi và những khác nữa thì lẽ Trương Vô Kỵ còn mấy phần khả năng nạp ngươi” Triệu Mẫn xuất thân Nhữ Dương Vương phủ thân phận tôn quý đến cỡ nào lúc Bách Hợp là Trương Vô Kỵ nạp nàng cho dù trong lòng Triệu Mẫn thích Trương Vô Kỵ đến cỡ nào nữa thì bởi vì Phạm Diêu cũng khỏi đã chút ngăn cách thở một thật dài lạnh giọng hỏi: “Rốt cuộc ngươi là ai”
“Ta là ai quan trọng quan trọng là thế mà đã trợ giúp Quận chúa một tay tiêu diệt Minh giáo” Bách Hợp xong lời này thấy Phạm Diêu đang đất lộ vẻ oán hận nàng liền Phạm Diêu lộ một nụ ánh đèn Hàn thị má đào diễm lệ như lửa đôi mắt sáng răng trắng tinh thật sự là mê dị thường ngay cả Lộc Trượng Khách biết rõ Bách Hợp nguy hiểm cũng nhịn mà hai mắt chằm chằm nhưng thân Phạm Diêu phát lạnh khắp cả
“Lúc chỉ sợ của Minh giáo đã đợi ở tháp hạ cứu Nhị Lão Huyền Minh thực phế vật thấy tửu sắc thì mắt liền mù lòng liền rối loạn nếu Quận chúa thật sự lập nhiều đại công cho triều đình thì lúc triệu tập binh mã thừa cơ hốt gọn Minh giáo trong một mẻ” Bách Hợp liếc sắc mặt tái nhợt của Lộc Trượng Khách trong lòng đã quyết định lấy mạng của tuy nguyên chủ chết là vì Phạm Diêu chấn vỡ tâm mạch nhưng tên cũng thật sự quá háo sắc nguyên chủ e sợ vốn Nhị Lão Huyền Minh cũng thứ gì Lộc Trượng Khách lúc biết đã gây tai họa cho bao nhiêu nữ nhân trong sạch hành động lần của cũng quá đáng chỉ là trừ hại cho dân mà thôi
Nghe lời của Bách Hợp trong lòng Triệu Mẫn giật đồng thời lúc đã còn hoài nghi gì nữa nhưng nàng do dự quyết định trong lòng mặc dù hận Trương Vô Kỵ hợp mưu với khác tính kế đáng thương chính một lòng cuồng dại phó thác cho nhưng Triệu Mẫn đã tình căn thâm chủng lúc nơi nào còn thể phát mệnh lệnh
“Quận chúa thể” Phạm Diêu đến Bách Hợp phái bắt hết Minh giáo trong một mẻ trong lòng cực kỳ sốt ruột: “Phạm mỗ đúng thật đã ẩn thân ở phủ Nhữ Dương Vương nhiều năm nếu Quận chúa trách tội nguyện dùng cái chết tạ tội chỉ kính xin Quận chúa niệm tình nhiều năm qua Phạm mỗ dạy Quận chúa võ công quản nóng rét mặc dù thầy trò nhưng hơn hẳn thầy trò buông tha cho Minh giáo” Cả đời lão sợ trời sợ đất chính là ngay cả tính mạng của cũng đều để trong lòng đối xử với càng có thể xuống tay hung ác nhưng duy chỉ Minh giáo là hy vọng của lão nếu hủy thì Phạm Diêu đã còn gì luyến tiếc để sống nữa Lúc lão cực lực ngăn cản Triệu Mẫn biết nếu vẫn mở miệng thì còn khả năng nhưng một khi mở miệng thì Triệu Mẫn liền nhớ tới mỗi lần chính tâm sự riêng của con gái cho rằng lão thể phần lớn đều thích với lão hiện tại nhớ tới thật sự hổ dị thường cơn thịnh nộ nàng thấy Phạm Diêu đã làm bạn bên cạnh nhiều năm cũng sẽ lừa gạt nên liền chút nghĩ ngợi gật đầu: “Truyền hiệu lệnh của triệu Cung Tiễn Thủ trong phủ đến đây bao vây Vạn An tự”
Lúc Triệu Mẫn mở miệng trong mắt Phạm Diêu liền hiện lên vẻ tuyệt vọng lão dậy nhào qua Triệu Mẫn nhưng chỉ khẽ động cái mái tóc đã khô vàng của lão chân Bách Hợp giẫm lên Phạm Diêu dốc hết khí lực thân dậy nhưng té xuống đầu đụng xuống sàn tháp một tiếng ‘Bịch’ liền trực tiếp thở hồng hộc
“Hàn cô nương và ngươi xưa nay oán thù vì ngươi đuổi tận giết tuyệt Minh giáo như thế” Đến thời khắc như Phạm Diêu thật sự cam lòng lão mở trừng một đôi mắt đỏ bừng cố gắng sang Bách Hợp: “Ta ẩn thân trong Vương phủ ngươi nhiều năm ngươi chỉ là phủ tuổi tác ngươi cũng còn khá trẻ chắc hẳn cũng là một cái đinh Vương gia chôn trong bóng tối các việc Minh giáo làm đều là đại sự lợi quốc lợi dân vì ngươi làm như thế”
Bách Hợp thấy sự cam lòng và oán hận mặt Phạm Diêu liền khẽ một tiếng: “Chỉ là ưa các ngươi xem nữ nhân thành vật hy sinh đại sự quốc gia gì mặc kệ các ngươi là hãm hại Lộc Trượng Khách theo đó lấy thuốc giải nếu dùng phương pháp khác thì nhưng hết lần đến lần khác đánh chủ ý lên một phụ nhân trong nội trạch tính mạng của nữ nhân đáng nhất là lúc các ngươi thành đại sự càng là giết liền giết ngươi xem nữ nhân trở thành cái gì Minh giáo làm việc cực đoan tàn nhẫn như thế tất nhiên cũng cho các ngươi một chuyện gì thành công từ nay về chia năm xẻ bảy Sau nếu những khác có thể khởi nghĩa liền thôi nếu cũng chỉ trách vận số của Nguyên triều tẫn chỉ trách Minh giáo các ngươi xứng đáng một kiếp ”
Phạm Diêu đã nghĩ đến nhiều lý do thậm chí nghĩ tới cao thủ thần bí Bách Hợp có khả năng là lão quái vật nào đó triều đình mời nhưng duy nhất chỉ từng nghĩ tới nàng chỉ là chướng mắt hành vi lợi dụng cơ nhân của Nhữ Dương Vương hãm hại Lộc Trượng Khách của mà thôi trong nháy mắt ngực cuồn cuộn một ngụm máu suýt nữa phun vốn bản thân lão đã trọng thương lúc tâm tình kích động càng làm thương thế nặng thêm trong thân thể nội lực còn sót phân tán khắp nơi đây chính là dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma Bách Hợp dùng mũi chân đá xương vai hai bên của lão trực tiếp phế xương bả vai của lão hủy bỏ võ công của lão tuy lúc đã cứu Phạm Diêu một mạng nhưng võ công mà chính khổ luyện cả đời cứ phế như Phạm Diêu cũng tiếp nhận