Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 132
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 132 - Ở trong bệnh viện tâm thần (12)
Có lẽ là coi bộ những mặt thành chết cho nên lúc chuyện Dương Diệc Nho cũng ý định giấu giếm gì thực lực của gã vô cùng cường đại từ trong lời đàm tiếu của Dương Diệc Phong liền gã giết chết là thể là thư ký bên Dương Thiên Thành chủ quản tất cả mọi chuyện liên quan đến đại trạch nhà họ Dương ỷ công việc chắc gã đã hạ cổ tất cả mọi trong nhà họ Dương đối với gã mà tất cả mọi thứ đều trong lòng bàn tay chừng chỉ cần búng ngón tay nhà họ Dương chết sạch sẽ đã đành còn cần tốn nhiều sức
Ngoại trừ chuyện Bách Hợp cùng đám tâm thần lão Lưu đột nhiên xuất hiện là việc ngoài ý kế hoạch của Dương Diệc Nho thể là nước chảy lọt
Dùng cổ giết quả thực là khiến cho cảnh sát hiện đại tìm bất kỳ chứng cứ nào giết xong gã còn thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật Vậy mà Dương Thiên Thành thể chọc nhân vật nguy hiểm như Bề ngoài Bách Hợp vẫn tỏ vẻ chẳng thèm quan tâm nhưng trong lòng lệ rơi đầy mặt
“Trọng sinh gì…” Nhiệm vụ lần chỉ đối thủ biết dùng cổ độc còn đột nhiên xuất hiện một trọng sinh phá rối đội hình Về chuyện Dương Tĩnh Dung trọng sinh là khi trọng sinh ả mục đích đích gì cô cũng chẳng cần quan tâm dù Dương Tĩnh Dung cũng đã chết ở tay cô nếu như Dương Tĩnh Dung đã chết bất kể ả đã từng làm gì hoặc ý định gì ám hại như nào đều liên quan đến nữa
Dương Diệc Nho mỉm Bách Hợp vẻ mặt quyến rũ: “Tiểu Hợp thấy thế nào Cô nguyện ý ở cùng mai táng nhà họ Dương cùng tiến kỷ nguyên mới ”
Gã dứt lời lão Lưu mặt vẫn còn tái nhợt đã nhịn mà phá lên:
“A ha ha ha Thánh chủ So với chúng còn điên hơn kìa Tới giờ uống thuốc ” Cô dứt lời Dương Diệc Nho liền hừ lạnh một tiếng thân hình cao gầy nhanh như tia chớp mọi chỉ chớp mắt một cái đã thấy xuất hiện ở bên cạnh lão Lưu: “Nói lần nữa”
“Để giữ gìn hòa bình và thế giới phần tử phản động như mày đều đáng chết” Lão Lưu ưỡn ngực vẻ mặt hiên ngang lẫm liệt chỉ là tay cô ngừng lôi một đống chai lọ bình thuốc ở eo Sau khi lấy liền mở dốc trong miệng từ hành động như thể thấy lão Lưu chút khẩn trương trong lòng Bách Hợp căng thẳng thầm mắng một tiếng “ngu ngốc” Rõ ràng Dương Diệc Nho là một nhân vật nguy hiểm lúc lão Lưu chọc giận đang mở miệng chửi lão Lưu giơ tay lên :
“Thánh Chiến Đoàn…” Còn dứt lời Dương Diệc Nho đã áp lòng bàn tay lên mu bàn tay của cô một tiếng “bùm” nhỏ vang lên Sắc mặt tái nhợt của lão Lưu trong nháy mắt như còn chút máu nào khóe miệng cô còn mang theo ý Cả ngã xuống đất trong miệng còn một ít thuốc kịp nhai nuốt cũng phun rơi vãi bên khóe miệng cô bên cạnh màu da trắng bệnh thoạt kỳ dị
“Đứng dậy lão Lưu đồ khốn nạn ” Lão Tiền khan hai tiếng đồng thời đưa chân đá lão Lưu bọn họ cùng bệnh viện đã nhiều năm đám bệnh công việc yêu nhà bọn họ gần như đã bỏ rơi bọn họ trong bệnh viện cũng gì thuộc về riêng họ ánh mắt của y bác sĩ bọn họ đều mang theo sự e ngại cùng cảm giác qua loa trại an dưỡng tư nhân mặc dù xa hoa nhưng một chút tình cũng Về thứ bọn họ cũng chỉ là tình cảm chung sống với nhiều năm mà thôi Thường ngày tuy bọn họ cũng đánh mắng chửi ầm ỹ nhưng bọn họ quan tâm tới đối phương
Lúc Bách Hợp đang thầm nghĩ như thì cô chợt thấy mặt Lão Tiền chảy hai hàng nước mắt trong lòng cô đau xót đang cảm kích định gì đó thì lão Tiền đã nhịn mà ngẩng đầu :
“Ha ha ha Lão Lưu chết Từ nay về tao chính là Đại đội trưởng”
“…” Lúc Bách Hợp đang đưa tay bóp chết lão lão Tiền móc chiếc chìa khóa biết nhặt ở ném về phía Dương Diệc Nho đồng thời cũng nhổ nước bọt về phía Lão cúi đầu ôm thân thể lão Lưu Dương Diệc Nho bắt chiếc chìa khóa giơ chân đạp ở lưng lão
Lão Tiền ho hai tiếng cúi đầu gọi lão Lưu dậy máu ngừng tuôn từ khóe miệng lão thay vì ôm lấy bộ ngực đã chấn thương nặng của lão giọt máu rơi mặt lão Lưu lão run rẩy đưa tay lau vết máu mặt lão Lưu
“Dương Diệc Nho” Ánh mắt Bách Hợp lập tức trầm xuống bệnh tâm thần tình cảm chẳng qua là trong đầu bọn họ như một cánh cửa nào đấy vị khóa chìa khóa mất nên thể mở cánh cửa đó mà thôi bọn họ là một chỉnh nhất là so với đám vàng đỏ nhọ lòng son bọn họ còn đáng yêu hơn nhiều Bọn họ đáng yêu hơn một đám gọi là em kết nghĩa của nhà họ Dương quan trọng hơn bọn họ đều xuống núi vì Bách Hợp Giờ đây bởi vì công việc của cô mà lão Lưu lão Tiền liên tục xảy chuyện trong lòng Bách Hợp xông lên cảm giác phẫn nộ tuy biết là đối thủ của Dương Diệc Nho nhưng cô vẫn kiềm mà xông tới Dương Diệc Nho
Quá vọng động trong lòng Bách Hợp hiểu rõ Cơ thể nhẹ nhàng của cô Dương Diệc Nho đạp một cú bay đụng vách tường Vừa còn ôm thi thể Dương Tĩnh Dung ngừng Dương Diệc Minh thấy cô bay tới liền ngừng né tránh cũng mặc kệ thi thể của Dương Tĩnh Dung Đây chính là nhân tính khách quan mà khi lão Tiền thương còn sợ máu của làm bẩn khuôn mặt của lão Lưu rõ ràng tâm tư đơn thuần còn sạch sẽ hơn nhiều
Cô bò dậy Dương Diệc Nho sửa tóc tai mỉm : “Rất mới một năm rưỡi ngắn ngủi mà cô đã đạt đến trình độ như thật khiến cho giật nếu như cho cô mấy năm thể cô sẽ bỏ xa ”
Ngực Bách Hợp truyền đến cơn đau kịch liệt cô giãy dụa dậy nụ mặt Dương Diệc Nho vẫn thay đổi: “Tôi cho cô hai sự lựa chọn lựa chọn thứ nhất là vì sự sống chết của bố mà dạy cái gọi là võ công từ xem trời buổi tối đó cô tự sát Hai hả cô cũng thể lựa chọn gia nhập với đích thân giết chết bọn họ”
Lúc Bách Hợp cảm thấy nặng nề cô thấy lão Tiền đã tự chủ mà gục xuống bên cạnh lão Lưu nhưng để tránh đụng cô lão còn lăn sang một bên đám Sở Ngọc tới bên cạnh lão Lưu nhưng ngại bầu khí trong phòng vô cùng chậm cuối cùng là phía cô Cho dù cô vì nhiệm vụ vì sự sống chết của Dương Thiên Thành nhưng khi thấy đám cô thể nhẫn tâm để bọn họ tìm chết chứ
“Nghĩ thông suốt ” Dương Diệc Nho cho rằng Bách Hợp thể nào đáp ứng tìm chết bởi vì gã cũng đã trải nghiệm qua sự huyền diệu của võ công loại cảm giác thực sự khiến cho cảm thấy bay bổng ham phảng phất như bộ thế giới đều dẫm chân Vì một lão già gần đất xa trời cô thể nhượng chuyện như chứ
Là ai cũng ích kỷ nghĩ tới điều kiện biết tại Dương Diệc Nho cảm thấy nhạt nhẽo vô vị Gã chơi đùa nữa sớm tiễn đưa bộ nhà họ Dương lên đường đó sẽ theo lộ trình của Ở đây lãng phí quá nhiều thời gian gã đã mất kiên nhẫn
Gã giơ tay lên mọi sợ nhất là cái tư thế nắm tay của gã thậm chí Dương Diệc Minh còn bật : “Tiểu Hợp em vội vàng đồng ý với nó thật Chẳng lẽ em trơ mắt chết ”
Nghĩ tới câu của Dương Diệc Nho khi dạy cho võ công tìm chết bây giờ Dương Diệc Minh bảo mau đồng ý vốn tưởng rằng trái tim sẽ nhói đau một cách khó hiểu cô nhíu mày nào ngờ cảm giác đau đớn trong tưởng tượng xảy Bách Hợp thở phào nhẹ nhõm Dương Diệc Minh một cái: “Anh yên tâm sẽ trơ mắt tìm chết ” Thấy mặt Dương Diệc Minh nở nụ rực rỡ như điên Bách Hợp lạnh lùng nhếch môi: “Bởi vì nhắm mắt ”
Nụ mặt Dương Diệc Minh lập tức cứng như dám tin: “Tiểu Hợp … em đối xử với như Em đã quên đã quên tình cảm khi xưa của chúng Em đã quên hồi đó em yêu như thế nào Em còn đồng ý là sẽ với bố nuôi gả em cho em đã quên tất cả ”
“…Tôi đã quên hết ” Thuốc mê chết tiệt lúc Bách Hợp thầm nguyền rủa loại thuốc mê làm cho cô tiếp nhận thiếu một đoạn nội dung vở kịch nếu biết là sẽ như cô cũng sẽ dẫn đám xuống núi nếu biết kết cục chết cô cũng đồng ý cho đám lão Lưu hộ tống cùng bệnh viện lúc lời Dương Diệc Minh ngoại trừ việc khiến cho cô nhớ từng bởi vì thuốc mê mà tiếp nhận thiếu một đoạn nội dung vở kịch cũng chỉ còn dư hối hận cùng oán hận sâu sắc
“Dương Diệc Minh là đã đưa bệnh viện tâm thần ” Bách Hợp đầu Dương Diệc Minh lúc trong lòng cô quá nhiều câu hỏi nếu như đây nguyên chủ hẹn hò với Dương Diệc Minh mà Dương Diệc Minh cặp kè với Dương Tĩnh Dung thì thể hiểu hận ý của nguyên chủ Chẳng qua nội tình rốt cuộc là như thế nào thì cô nghĩ bởi lúc vẻ mặt chút tàn khốc
Thở dài một Dương Diệc Nho nhét tay túi quần khóe miệng mỉm :
“Nếu là chuyện thì để cho cho cô biết coi như là một ưu đãi nhỏ khi giao dịch của chúng thực hiện” Lúc Dương Diệc Nho đến đây thì trừng mắt về phía Bách Hợp mặt chút tàn nhẫn nào nhưng chỉ cần gã giơ tay nhấc chân là thể dễ dàng đoạt lấy tính mạng của hai lão Lưu và lão Tiền
Lúc Bách Hợp hận gã chút kiêng kỵ thấy gã hiếm khi mở miệng giải đáp nghi hoặc trong lòng cô liền cố nén lửa giận trong lòng đồng thời cũng nhân cơ hội mà điều tức nội lực đang rối loạn trong cơ thể một phần khác thì chú ý tới lời của Dương Diệc Nho
Thì là từ hơn ba năm tuy Dương Diệc Minh còn trẻ tuổi nhưng sự giúp đỡ tiền tài quyền thế của nhà họ Dương mà tiến trung tâm chính trị của tỉnh thành Tuổi trẻ mà tuấn mỹ đa tài đã chững chạc còn ôn nhu lúc chuyện thì ánh mắt như chứa đầy tình cảm thiếu nữ trẻ non thể chịu sự hấp dẫn như Đương nhiên là sự quyến rũ của nhanh chóng thích