Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 130
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 130 - Ở trong bệnh viện tâm thần (10)
Nghe như thế thì mỗi ở trong phòng những biểu mặt khác Dương Diệc Minh mặt tái nhợt bờ môi giật giật tiếng
“Được hiện tại tiểu thư Dương Tịnh Dung thể thể cho biết số cổ chỉ đỏ ở ” Bách Hợp thiếu nữ cô quạnh lôi đám côn trùng tay quơ quơ mắt khiến cho mọi xanh cả mặt Dương Tịnh Dung đột nhiên : “Tiểu Hợp thế mà cô cũng biết chỉ cô cô học ở ”
Lời khiến mọi sợ hãi mà ngay cả Dương Tĩnh Như cũng đầu chằm cô vô ý thức : “Dung Dung…”
“Tôi xem thiên tượng cao nhân truyền thụ đừng vớ vẩn nữa chiếm gia sản nhà họ Dương cho nên mới hạ độc bố” Bách Hợp thấy cô hề sợ hãi thì cũng chỉ cổ vẻ đáng sợ nhưng nếu biết rõ nhược điểm của nó thì đối phó cũng khó bởi thế cô đến chỗ bàn lấy một cái cốc cho chỉ cổ lấy bình đựng ít nước sôi đổ cốc thì thấy chỉ cổ hòa tan thành từng đoạn màu trắng cô đổ nước ấm tráng tay cho đến khi bàn tay trắng nõn còn dấu vết cổ trùng nữa cô đầu với Dương Tịnh Dung
“Cô chiếm nhà họ Dương”
“Không khả năng” Dương Diệc Minh thấy những côn trùng đã biến mất thì to gan lên run rẩy bò dậy ê chề : “Dung Dung hiền lành như thế cô thể làm những chuyện như thế ”
Trong trái tim Bách Hợp truyền đến cảm giác đau đớn bi thương khiến cô khó chịu
“Anh Diệc Nho giờ bọn họ đã phát hiện chúng nên làm thế nào” Vừa mới làm bộ nhu nhược quạnh quẽ thế mà Dương Tịnh Dung đã ngẩng cao đầu dí dỏm nhưng xong thì sắc mặt mọi đều thay đổi mọi ở đây ngu làm hiểu Dương Tịnh Nhu cái gìkhối bánh nướng nhà họ Dương ai cũng chiếm nhưng ông già Dương Thiên Thành giảo hoạt ông đã từng thừa kế đầu tiên là con gái ruột Bách Hợp nếu Bách Hợp chuyện gì xảy hoặc mất mạng thì tất cả tài sản nhà họ Dương đều tặng cho tổ chức từ thiện
Cũng bởi thế nên Bách Hợp mới giết an mà sống bởi bì Dương Thiên Thành đã thêm bản di chúc sẽ thể thay đổi vì bất cứ cái gì cuối cùng Dương Bách Hợp chết nhưng đưa trại tâm thần Có lẽ khi cô bệnh thì đã quyền tự chủ cô là mê hồ chỉ cần ai chăm sóc cô thì thể tiếp nhận tài sản khổng lồ của nhà họ Dương Mà Dương Bách Hợp ở trong bệnh viện thì ai quan tâm chứ Chỉ cần cô chết thì thể bảo chứng vận dụng tài sản nhà họ Dương cho dù cô điên đến mức nào cũng càng lợi với khác
Ôi lạy thần quá lợi hại
Bách Hợp nghĩ tới hung thủ lưng cô nghĩ tới Dương Diệc Minh cũng nghĩ tới qua Dương Diệc Triết càng thể là Dương Diệc Phong nhưng duy chỉ Dương Diệc Nho là cô nghĩ qua
Tuy sản nghiệp nhà họ Dương khổng lồ nhưng Dương Diệc Nho thoạt là tham tiền trọng tài bản lĩnh cần khác giúp đỡ nếu cái thì thể cưới Dương Bách Hợp một cách quang minh chính đại nếu như dã tâm cho cô gái trẻ như Dương Bách Hợp yêu là chuyện dễ dàng thế nhưng mà làm thế
Bách Hợp đã trầm mặc xuống đầu trẻ tuổi đưa dao găm cho lúc thấy đang nở nụ đẩy kính mắt mặt nở nụ như tắm gió xuân khác với loại dịu dàng của Dương Diệc Minh Dương Diệc Minh thì khiến cho cảm thấy là dịu dàng còn Dương Diệc Nho rộ lên thì khiến cho cảm thấy xa cách lạnh lùng nhất là trong tình huống mà thể thì càng hiện cảm giác âm trầm
“Theo như ý hợp tác của Dương tiểu thư hóa là mấy con côn trùng thì đúng khiến khác giật ”Dương Diệc Nho ý phản bác lời Dương Tịnh Dung chỉ mỉm cái chén đựng nước hồng hồng mặt hiện lên sự khán phục “Thiên hạ to lớn thiếu cái lạ nhiều đồ đạc đều đáng giá thăm dò”
“Lão Nhị” Dương Diệc Phong vui gọi một tiếng xong thì Dương Diệc Nho Dương Diệc Phong chỉ cẩm thấy sát khí đập mặt khiến vô ý thức lùi hai bước rút cục lời
“Được trò đã chơi chán Tiểu Hợp em dùng phương pháp thần kỳ thể dạy cho Dương Diệc Nho Dương Diệc Phong nữa từ từ tới chỗ Bách Hợp lão Lưu và Hầu tử lẻn tới bên Bách Hợp khẽ: “Bách Hợp đàn ông nay nguy hiểm”
Cô cũng ngốc cũng thấy chỗ nào đúng Bách Hợp giơ tay đánh gánh cô “Vậy thì tránh xa ”
Dương Diệc Nho thực nguy hiểm lúc tuôn khí thế giống như buông hết khí thế đã giấu kín trong quá khứ khiến trong phòng hết sức khẩn trương
“Có thể dạy cho ” Dương Diệc Nho hỏi nhíu mày vui hai tay mở trong lòng bàn tay lấy mắt thường thể thấy một lốc xoáy nhỏ tốc độ nhanh cạch giường ga giường giống như chuyển động dần dần nếu như là luyện võ nội lực thì Bách Hợp cảm thấy nhiệm vụ thể thành
“Không thể” Tuy nhiệm vụ thể thành nhưng Bách Hợp vẫn từ chối Dương Diệc Nho nếu cô dạy khác thì kỹ năng của sẽ biến mất huống chi tính mạng của những chỉ một nhưng với cô thì tính mạng kết khúc ở đây chỉ là bắt đầu ở chỗ khác mà thôi bởi cô sợ chỉ phân phó bọn lão Lưu
“Chạy chạy càng xa càng về sống như thường” Có thể là di ngôn cuối cùng của cô nên bọn lão Lưu đều buồn rầu do dự : “ Yêu cầu quá khó khăn Có thể đổi cái khác ”
“…” Nếu giời đang nguy hiểm thì Bách Hợp đập bọn một trận cô trừng mắt họ quát lên “Đi ngoài”
Đám bệnh tuy tâm tư đơn thuần nhưng do bọn họ tập võ ít quá Dương Diệc Nho là nhân vật hung ác tu luyện hơn mười năm nên bọn họ là đối thủ của
Bách Hợp xong thì Dương Diệc Nho đã mỉm chẳng biết từ lúc nào Dương Tịnh Như đã đến bên cửa sổ khóa cửa
“Bách Hợp cô đừng nghĩ quá đơn giản cùng Diệc Nho cũng như mọi nghĩ chỉ tài sản nhà họ Dương ” Trên mặt cô lộ thần sắc khinh miệt tài sản là thá gì như là thần linh cao cao tại thượng đang chúng sinh nhỏ bé mắt đất Dương Diệc Minh thấy Dương Tịnh Như lạnh lùng trong trẻo thì khỏi ngẩn ngơ “Dung Dung…”
“Các đều chết cả Minh”Dương Tịnh Dung quấn lấy tóc trơn mượt của ngây thơ đáng yêu lúc rộ lên như cành hoa sen mê
Người nhà họ Dương hiểu ý cô tất cả đều hoang mang nhưng Bách Hợp thở phào nhẹ nhõm Cô luôn luôn nghĩ mãi mà rõ nội dung còn thiếu trong kịch tình là cái gì lúc thấy Dương Diệc Nho lộ chân diện mục thấy Dương Tịnh Như cô chết thì thể đoán phía đã xảy chuyện gì
Nếu như cô ngoài ý làm rối thì bất kể nguyên chủ Dương Bách Hợp cũng làm nhiệm vụ cũng thể tránh tiêm thuốc đến nửa năm sẽ chết Mà đợi đến khi một năm Dương Thiên Thành cổ độc hại chết đến lúc đó nhiệm vụ gần như thất bại đây cũng là cục diện song thua mặc kệ nhiệm vụ thành đánh mất phương hướng khả năng khỏi bệnh là nhỏ bé như lão Lưu bệnh viện càng ngày càng thần kinh thì thấy nhất là trong bệnh viện hề Dương Bách Hợp tỉnh táo thì tỉnh tảo trở về gian gần như là con số
Nếu thế làm nhiệm vụ tiền mất tật mang cho nên những làm nhiệm vụ đều thất bại nên Bách Hợp thể tưởng tượng kết quả của bọn những nổi điên mà điên ở mức cảnh giới cao nhất
Cho nên mới đến lượt cũng may biết diễn xuất cổ thuật võ nên mới tránh thoát sự tra tấn bệnh viện tâm thần nên mới xem thấu tình huống của Dương Thiên Thành vốn thua thảm mới thêm con đường hy vọng
Mà Dương Bách Hợp cam lòng thì Bách Hợp cũng cảm thấy khi đến Dương Diệc Minh thì trong lòng cô chua xót đau khó chịu đoán nguyên chủ và Dương Diệc Minh yêu nhưng giữ bí mật với khá cho nên Dương Diệc Minh mới thể tự tin mặt mọi sẽ tha thứ cho mà thái độ vô cùng cương quyết cho thấy Bách Hợp yêu đến mức sống chết
Nghĩ thế Bách Hợp lắc lắc bàn tay đang ướt chằm Dương Diệc Minh nở nụ
“Dương Diệc Minh tìm cách tống bệnh viện hiện nay vui ” Cô xong thì mặt Dương Diệc Minh lộ thần sắc khiếp sợ và sợ hãi bối rối Bách Hợp vô ý thức phản bác: “Cô vớ vẩn gì thế”
Hắn run rẩy Bách Hợp ngờ tới nhân phẩm đến thế tuy tiện biên lời dối mà thành thật cô lạnh hai tiếng nghĩ đến Dương Diệc Minh mới cố bảo vệ Dương Tịnh Dung nếu làm nhiệm vụ thì chắc cũng là phần nguyên chủ cam lòng đấy nhưng biết kết cục nội dung câu chuyện nên cô mới động thủ với Dương Diệc Minh
Vừa mới như vô cùng coi trọng Dương Tịnh Dung Bách Hợp : “Anh yêu Dương Tịnh Dung nhỉ Không biết giết cô hoặc khiến cô giết thì đau lòng đến chết” Cô Dương Diệc Minh chết yên lành hoặc chết trong tay Dương Tịnh Dung hoặc tận mắt thấy yêu chết mặt trừng phát đối vói Dương Diệc Minh mà lẽ mới là nặng nhất bởi thế vô cùng khiếp sợ
“Bách Hợp em đã thay đổi em trở lên độc ác còn là Tiểu Hợp biết nữa”
Đến mức mà còn biết hổ những lời Dương Bách Hợp bênh viện tâm thần thể kể đến công lao của khi nguyên chủ ngờ vực thì ở chỗ nào Đã sớm biết ngày hôm cần gì lúc Hiện tại mới cái gì thay đổi con chó còn trung thành hơn
Bách Hợp từ cao lạnh lùng : “Câm miệng nếu ngại rút đầu lưỡi ”
Dương Diệc Minh tái nhợt nghĩ đến thủ đoạn cổ quái của cô trong lúc nhất thời tin nhưng vẫn sợ hãi là nghị viện còn tiền đồ sáng lạn thể mạo hiệm bởi Dương Diệc Minh thức thời mở miệng chỉ dùng ánh mắt khiển trách Bách Hợp
“Diệc Minh thật đáng hổ” Lão Đại Dương Diệc Phong lạnh hai tiếng đang định mở miệng thì Dương Tịnh Như nhịn mà hô to: “Dương Bách Hợp con tiện nhân mày sẽ chết sớm thôi lúc còn đánh chết ai”
Cô dứt lời thì Bách Hợp mỉm tới chỗ Dương Tịnh Dung cô cũng chậm lúc còn đang tại chỗ thế một giây đã ở bên Dương Tịnh Dung trong lúc mọi còn tỉnh táo thì cô đã thò tay cầm cổ Dương Tịnh Dung Dương Tịnh Như ngậm miệng mới phát hiện chỉ thấy tàn ảnh của Bách Hợp thì kinh hãi cô trơ mắt ếch bóng dáng Bách Hợp dần dần biến mất
“Dương Tịnh Dung cô giết Dương Diệc Minh giết” Bách Hợp thèm nhảm với Dương Tịnh Dung thò tay bóp cổ cô đến mức thể thở nổi
Bách Hợp biết cổ thuật thế nhưng biết cả võ công nữa Dương Tịnh Dung mới vẻ tỉnh táo đạm mạc thì đã bối rối sợ hãi thay thế cô vô ý thức bắt tay Bách Hợp bàn tay vốn dĩ mảnh khảnh thì tràn đầy vết chai như kìm sắt kép cổ cô thật sự giết Rõ ràng như thế Dương Bách Hợp biết cái gì cô là đồ ngu bố trí nhiều năm như khả năng lầm cô học võ nếu cô bản lĩnh thì tại đưa trại tâm thần
Trên mặt Dương Tịnh Dung lộ vẻ giãy dụa ả dám tin nhưng sự thật bày mắt Bách Hợp biết cổ thuật ả từng thấy luyện qua cổ thuật học lén nửa chiêu thức đợi đến lúc ông trời cho sống ả cho rằng thể nắm mọi thứ trong tay cho rằng thể cải biến vận mệnh bi thảm tất cả chỉ là tưởng tượng của mà thôi
Cô cam lòng
“Đừng nhảm đếm ba tiếng…” Bách Hợp đến chỗ thì bóp chặt hơn nữa: “Một” Vừa dứt lời xong thì cô dùng sức răng rắc một tiếng mắt Dương Tịnh Như đột nhiên trợn to cổ cô dùng góc độ quỷ dị lệch xuống tay véo ở cổ cô thu về điểm chống đỡ nên cô mền nhũn đổ xuống sàn nhà cô chỉ thấy Bách Hợp lãnh đạm chán ghét lẩm bẩm một tiếng: “Cô… dối… rõ ràng …chỉ đếm một tiếng”
Sở Ngọc ở một bên nhịn thò tay đẩy mắt kính của lạnh lùng : “ là ngu xuẩn Cũng đếm đến ba mới giết mày”
Người tâm thần còn biết điều thế mà Dương Tịnh Dung còn cho là cái hành tây gì còn vọng tưởng cùng đấu trí
Bách Hợp cao quý mà lạnh lùng Dương Tịnh Dung còn run rẩy ở sàn nhà con khóe miệng lên nhưng cảm giác gì đó đúng đầu trừng mắt Sở Ngọc thật tuy Sở Ngọc đúng nhưng tâm thần hiểu ý thì thật là việc vinh quang gì
“Cô mà cô…” Dương Diệc Minh thấy Dương Tịnh Dung đang ở đất thì kẻ đần cũng biết mới Bách Hợp làm chuyện gì Dương Diệc Minh mặt như tro tàn vẻ mặt tan nát cõi lòng như mẹ ruột mới mất biết lấy sức ở dậy chỉ mặt Bách Hợp mà gào khản cả giọng
“Có gì xông tại đối đãi với Dung Dung như thế Coi như thật với cô nhưng tại cô giết cô ” Hắn gầm thét gân xanh trán nhảy loạn đáng sợ” Tôi hận cô vĩnh viễn sẽ tha thứ cho cô cô đừng tưởng cô giết Dung Dung thì thể đạt cô mớ”
“…” Bách Hợp thấy như nổi điên đầu tiền lão Tiền: “Lão Tiền đưa cho tùy đùa bỡn”
Ngày thường lão Tiền trong hình dáng hèn mọn bỉ ổi thích đùa giỡn đàn ông nhất trong bệnh viện chỉ bác sĩ Vương thường xuyên xuất hiện cũng thỉnh thoảng mò tới phòng làm việc của bác sĩ sờ vật kỷ niệm tưởng rằng đưa đàn ông cho thì sẽ vui vẻ ai ngờ lão Tiền ghét bỏ
Cmn Bách Hợp cố nén xúc động giết thở sâu một cái Dương Diệc Nho
Mỗi thấy Dương Diệc Minh thì mắng biết liêm sỉ cũng hâm mộ ghen ghét duy chỉ đàn ông ở phía cửa sổ hề gì giống như đang trò khôi hài Hai chân vắt chéo tay chống cằm Bách Hợp đàu thì còn vô cùng lễ pháp gật đầu với Bách Hợp mỉm : “Rất tồi”
Đáng tiếc Bách Hợp hề cảm thấy thế ép giết Dương Tịnh Dung thật cô tin tức từ trong miệng cô mà thôi nhưng hết lần đến lần khác Dương Tịnh Dung hiện vẻ mặt như kiểu thông minh nhưng thật ngu xuẩn đến tình trạng mà còn làm vẻ trong phim truyền hình nhân vật phản diện bắt nhân vật chính còn lải nhải cả buổi cuối cùng giết mà còn hốt gọn tình huống thể rơi xuống cô bởi vật cô tay Lúc tuy hối hận nhưng thêm phiền toái cô cau mày chằm chằm Dương Diệc Nho ngoài mặt cố trấn tĩnh nhưng thật trong lòng bàn tay thấm mồ hôi lạnh
“Tiểu Hợp biết em bản lãnh thế em nhận chỉ cổ” Dương Diệc Nho tò mò khiếm tốn thỉnh giáo loại hào khí quỷ dị chỉ vì mà càng thêm trầm trọng
Bách Hợp mỉm thì tâm tư càng trĩu nặng đến mức mà Dương Diệc Nho còn thoải mái hoặc giả vở hoặc thực lực thể diệt hết trong phòng Nghĩ đến lúc đến gần mà phát hiện thì Bác Hợp đã hiểu cũng chút buồn bực chỉ vì thời gian quá ngắn nếu cho cơ hội thêm thời gian thì nhất định cô sẽ thành nhiệm vụ thể nghịch chuyển tình huống