Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1299
Beta: Sakura
Tuy họng súng vẫn nhắm về phía Bách Hợp giơ lên điều hiển nhiên là biểu lộ thái độ của
Thái độ đó âm trầm bây giờ ôn hòa chắc chắn đầu vấn đề: “Cô đúng”
Vẻ mặt chút vui vẻ nhẹ nhàng gật đầu dường như nhớ cái gì thú vị: “Cô đúng như đối với hai chúng cũng ích lợi gì Trước hết xin tự giới thiệu tên là King nghĩ chúng thể tạm thời đình chiến sống hòa bình”
Bách Hợp thế sửng sốt một chút khóe môi khẽ nhếch nở nụ Cô ngờ rằng mà đó cô luôn tìm tìm giờ dễ dàng chạm mặt như Nếu như tự giới thiệu cô sẽ cho rằng đây chỉ là khách hàng đặc biệt mà sẽ ghép chung cho rằng là King trong miệng ‘Tùy Ý ’ nhắc tới
Anh thoạt cũng lớn tuổi hơn nữa khí chất ôn nhã quả nhiên thể chỉ bề ngoài cô đúng là ngờ chủ nhân của đảo ác ma sẽ là một thanh niên trẻ tuổi
“Ngưỡng mộ đại danh đã lâu” Bách Hợp ngoài mặt đang trong lòng sinh sát ý King là một kẻ biến thái lập nên đảo ác ma giết như ngóe tai họa thể tha
Ngồi xe lăn khi những lời khóe miệng cong cong: “Cô lợi hại cũng tỉnh táo vì cô sợ”
Nói xong đưa tay chỉ về Bách Hợp: “Cô xem cô nhiều vết thương như ” Bề ngoài của cô thê thảm liên tiếp vài ngày trốn đông trốn tây hơn nữa đó giam trong lồng sắt một thời gian bề ngoài vô cùng chật vật nhưng mặt cô cùng với ánh mắt vô cùng tỉnh táo một chút cũng hoảng sợ
“Tôi là ‘Trưởng đảo ’ việc cần với ngài” Bách Hợp trầm mặt lên tiếng đột nhiên máy bộ đàm vang lên một giọng nữ vang lên nhắc nhỡ: “Ông chủ việc cần tìm với ngài”
Anh thấy tiếng nhịn ‘Ha ha’ nở nụ cũng cầm máy bộ đàm lên giống như đang chìm chuyện thú vị gì đó đến sáng lạng kích động đến nổi suýt đánh rơi đồ điều khiển trong tay Bách Hợp nghĩ rằng lúc nếu nhảy xuống tấn công anhh phần thắng chắc sẽ nhiều hơn
mà khi Bách Hợp nhích nhẹ cơ thể khẩu súng trong tay giơ lên rốt cục cũng bình tĩnh tay cầm chắc đồ điều khiển bấm bấm hai cái những hình nhỏ mặt lập tức biến thành một màn hình cực lớn
Bên là một đại sảnh xa hoa trong sảnh một đàn ông mặc áo sơ mi tay cầm máy bộ đàm chút bất an báo cáo công việc cho bên Cách màn hình Bách Hợp thể rõ ràng sắc mặt lo lắng của ông ông yên cứ ngừng tới lui cái trán mồ hôi chằn chịt đều thấy
Giống như đợi thật lâu mà ông chủ trả lời ông nguyền rủa hai câu màn hình tiếng động đến nước mắt chảy : “Thật đã quên mở âm thanh cho nên cô thể thưởng thức tất cả” Hắn xong cái điều khiển bấm bấm hai cái bên ‘Trưởng đảo ’ vội vàng âm thanh mắng chửi xen lẫn âm thanh cháy nổ ‘ầm ầm’ do đó Bách Hợp cho nổ kho súng đạn truyền đến Lúc thế lửa càng ngày càng lớn vị ‘Trưởng đảo ’ vô cùng sốt ruột trong miệng tiếng mắng chửi thô tục liên tiếp phát
“Ha ha ha ha aaaa……”
Trong phòng vang tên tiếng kìm nén của khi đã dường như phát hiện gì đó đúng xoay đầu chút nghi hoặc chằm chằm Bách Hợp: “Cô vì Không buồn ”
“Có cái gì đáng ” Bách Hợp khẳng định thanh niên đầu óc vấn đề Thần sắc chút phấn khởi thích hợp: “Ở đảo xảy việc lớn ông liên lạc với ngươi báo cáo tình hình liên hệ là việc bình thường”
“Bình thường ”
Anh hỏi một tiếng lập tức kịp phản ứng: “À cô cũng biết đảo bốn phía đều chôn thuốc nổ mà” Anh giống như đang nhớ cái gì tay lắc xe lăn về phía cửa: “Cô biết Trên đảo bốn phía đều chôn thuốc nổ ông sợ thế là vì nếu bây giờ bắt lửa khả năng sẽ nổ những kíp nổ khác khiến cho bọn với hòn đảo thịt nát xương tan”
Anh xong nghiến răng tiếp: “Cho nên ông biết khi nào thể rời khỏi đảo ông đã đợi kịp cô biết Ha ha ha ha tức ”
“Khuôn mặt sắp chết đều đáng yêu giống bất kể là con sâu cái kiến là quyền cao chức trọng cũng thay đổi giọng điệu ” Anh cau mày mặt lộ chán ghét bệnh thần kinh một hồi thì to lên một hồi thì thóa mạ: “Thật là một lũ buồn nôn thấp hèn như ”
Bách Hợp lạnh lùng theo dõi u ám trong chốc lát chút khó hiểu ngẩng đầu lên biểu tình buồn bực: “Làm Không vui Vì cô ”
“Ah Không đúng lẽ do cô đang sợ Cô xem nơi sắp biến mất khi kíp nổ nổ ‘Bành’ một tiếng” tay giơ lên: “Cả hòn đảo cùng với đảo tan thành mây khói thân thể sẽ nổ thành vô số bột phấn li ti giống như bụi pháo hoa đang bắn ” Anh nhắm hai mắt dường như đang tưởng tượng : “Thật sự là vô cùng xinh ”
“Cô biết thi thể sẽ tan nát thành cái gì ” mở mắt cặp mắt phát sáng: “Giống như là đem bỏ cối xay thịt khi xay nát bộ dáng giống như ”
“Cô xem qua thi thể bỏ cối xay thịt ” mở trừng mắt hỏi Bách Hợp đột nhiên như nhớ tới cái gì đó Đáy mắt hiện vẻ lo lắng nhưng nhanh mỉm che vẻ lo lắng : “À Cô lẽ xem cô là con mồi giết…”
“Nhìn đấy đề nghị cô nên xem một màu đỏ tươi cái mùi vị …” Anh xong đột nhiên lên nghiến răng nghiến lợi thống mạ: “Đồ đĩ đáng chết tao tự tay đẩy mày … Dừng lên tiếng nữa” Hắn bịt hai lỗ tai dốc sức kêu to thần thái điên loạn bước chất Bách Hợp di chuyển tay đột nhiên run lên họng súng hướng về phía ‘Bành’ một tiếng: “Tôi bảo cô ”
Hắn hét lớn biểu tình như lệ quỷ cặp mắt đỏ bừng đầy tơ máu ánh mắt hung lệ: “Ha ha ha ha thực xin đang nhớ tới một ít chuyện cũ dọa đến cô ”
Viên đạn bắn sát chân Bách Hợp dính gạch cô cau mày để ý đến đưa tay vén tóc: “Hiện tại cái đảo sắp nổ cô nguyện ý tạm thời chung sống hòa bình với ”
“Hòa bình”
Bách Hợp lập vui sướng nở nụ nhẹ gật đầu: “ chung sống hòa bình”
‘Hòa bình’ hai chữ từ miệng thốt quả thực giống như chuyện lớn nhất Bách Hợp cố nén ý : “Chung sống hòa bình như thế nào”
“Hiện tại đảo sắp nổ” xong câu xa xa liền truyền đến âm thanh ‘Ầm ầm’ trầm đục bộ đảo nhỏ vì âm thanh mà run rẩy kể cả tàu nhỏ cũng chao đảo dự dội Bách Hợp nắm chắc lan can mới định cô thể Anh trừng lớn mắt dùng sức nắm chặt xe lăn: “Nghe xem dẫn nổ đảo sắp chìm ”
“Tôi đã liên hệ trực thăng đến đây bây giờ a thể chậm trể nữa chúng mau rời khỏi đây chúng tạm thời chung sống hòa bình cho tới khi trực thăng an rời khỏi” nhanh chóng hết ý từ màn hình cực lớn thấy ‘Trưởng đảo ’ ngừng gọi bộ đàm máy bộ đàm đùi ngừng vang lên: “Ông chủ chuyện với ngài”
Nhìn qua cửa sổ thủy tinh phía lưng vị ‘Trưởng đảo ’ Bách Hợp thể thấy ánh lửa bừng bừng cùng với tiếng nổ truyền đến lòng đất gì đó ầm ầm vang lên mặt đất chấn động Màn hình nhanh chóng khôi phục trạng thái ảnh nhỏ chỉ là lần quan tâm âm thanh tuyệt vọng sợ hãi tiếng quát tháo bốn phía từ những hình ảnh nhỏ trong màn hình truyền đến
Anh thoáng qua thờ ơ tiếp tục : “ đó chừng hai phút trực thăng đến đón chỉ một phúc ba mươi giây thôi trực thăng sẽ đến đây”
“Cô thể trốn thoát đuổi bắt của thủ vệ đảo cũng lãng phí thời gian tranh đấu cùng cô” Anh rời khỏi hòn đảo trong tay súng nếu như phát súng đầu tiên giết Bách Hợp cá khả năng Bách Hợp sẽ cuốn lấy Hiện tại đảo nhỏ sắp nổ nếu như cuốn lấy nhất thời lên trực thăng khả năng hai đều chết ở chỗ “Cho nên tạm thời cùng cô đạt thành hiệp nghị Hòa Bình nếu như cô đồng ý cô lên trực thăng rời khỏi nơi ”
Hắn rời khỏi đây ánh mắt Bách Hợp híp : “Anh bỏ rơi bộ đảo ” Lời là khẳng định nghi vấn giang tay : “Không còn cách nào cả nhiều lắm hết”
Người tâm ngoan thù tạt đảo mấy ngàn bỏ là bỏ trong lòng Bách Hợp phát lạnh ý đồ suy nghĩ từ lầu xuống: “ trong số những khách hàng thân phận cũng tầm thường chết nhiều như ngươi sợ khi trốn khỏi về sẽ tìm ngươi tính sổ ”
“Không ” Anh nghiêng đầu nở nụ đồng hồ mặt lộ vài phần lo lắng: “Cô nên di chuyển bàn xong viên đạn trong tay sẽ cẩn thận bắn nát cái đầu đáng yêu của cô đấy” Anh thở sâu một thấy bộ dáng Bách Hợp để ý đến lời nhắc nhở của mà đang từ từ xuống trong mắt hiện lên vẻ hung ác nham hiểm: “Nơi mỗi hình ảnh giết đều giữ đến lúc đó lo lắng là mà là những khách nhân đó”