Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1298
Một đường chạy vài trăm mét Bách Hợp cảm giác hô hấp của đã mang theo mùi máu tanh chắc hẳn do vận động nên tăng thêm thương thế cô biết đã lạc đến nơi nào
Đằng đang cãi ít dập tắt lửa cô ngẩng đầu phía tòa lầu nhỏ thủ vệ chung quanh đã chạy hết tòa lâu hiện lên ánh lửa yên tỉnh đến quỷ dị Chung quanh mở đèn sáng trưng cứ như ban ngày
Mặt ngoài tòa lầu bao bọc bởi đá hoa cương màu đen phản xạ của ánh đèn trông đáng sợ Bên ngoài là một mảnh đất trống quét dọn sạch sẽ cũng thủ vệ canh gác trái phía ít camera và máy báo động mặt đất cũng giăng đầy lưới điện cao thế nơi so với biệt thự cô xâm nhập càng sâm nghiêm hơn
Bách Hợp ho hai tiếng trong miệng mùi tanh càng đậm mỗi khi hô hấp liền khiến cho phổi đau hơn cô cắn răng thấy phía ngoài dùng một vòng lưới sắt điện vây quanh cao chừng ba mét mỗi năm mét thì một camera và máy báo động liền kế Nói cách khác giữa máy báo động là camera camera gắn xen kẻ với còi báo động chúng cách xa chừng trăm mét cô chỉ cần cách máy báo động 3 mét và cách camera hai mét là
Camera xoay tròn 360 độ chỉ cần cô tìm đúng thời cơ lúc camera xoay qua hướng khác thấy cô từ hàng rào thép nhảy như đồng thời tránh máy camera và máy báo động tiến biệt thự Như xem tránh né còi báo động và máy giám sát vấn đề mà ngược là làm như thế nào tránh lưới điện chằng chịt mặt đất và làm nhảy qua hàng rào thép mới chính là vần đề
Cô luyện võ thời gian dài bây giờ thương nhảy qua ba mét cực kỳ miễn cưỡng Lưới sắt cao ba mét chạm rỗng hình hoa chế tác thành chính giữa tạo hình lá cây rộng chừng một bàn tay Bách Hợp đột nhiên nghĩ đến cái gì cô rút dao găm lưng cô ước lượng một chút chiều dài của dao găm dài hơn một chút so với ô vuông chạm rỗng lưới sắt Nghĩ như cô đem bộ quần áo lính đánh thuê rộng thùng thình dùng dao găm rọc thành từng sợi buộc nối thành sợi dây dài 4 mét đem dao găm buộc chặt Bách Hợp tự kéo căng một phát tính là đặc biệt chắc chắn nhưng nó thể chịu trọng lượng cơ thể cô
Ho hai tiếng cô cột dao găm dây vải trong tay dùng sức nhắm ngay thành lưới sắt quăng dao găm đụng thành lưới phát tiếng vang thanh thúy nhưng thuận lợi xuyên qua khe hở Bách Hợp nhẹ nhàng kéo dây dao găm vững vàng kẹt trong hoa văn lá cây cô ho nhẹ hai tiếng tay kéo căng dây dùng sức cố nén thân thể đau đớn thừa lúc camera chuyển hướng khác tay nắm chắc dây vải nhảy lên dùng dây vải làm điểm tựa khi thân thể nhảy lên lợi dụng sợi dây bật lên vặn vượt qua vị trí máy báo động đáp xuống trong sân
Sau khi rơi xuống động tác mạnh làm động đến chỗ xương gãy đau đớn ập tới cô mặt đất vài giây đồng hồ mới cắn chặt răng lên
Cửa trong tòa biệt thự cũng khóa Bách Hợp thở sâu một trong phòng bước qua cánh cửa đập mi mắt giống như thế giới màu trắng
Nơi bất kể là lắp đặt thiết đồ dùng tất cả đều một màu trắng một đàn ông xe lăn đang đưa lưng về phía Bách Hợp mắt là một màn hình lớn phía đó tràn đầy hình ảnh của các máy camera từng hình ảnh chỉ to bằng bàn tay những tấm ảnh nhỏ ghép thành một bức tranh cực lớn làm đầu váng mắt hoa nhiều liền nôn Lúc đưa lưng về phía Bách Hợp đang chăm chú những bức hình dường như phát hiện Bách Hợp nhưng Bách Hợp phát hiện màn hình cũng đoán khẳng định đã phát hiện sự hiện hữu của cho nên để cửa rộng mở đợi cô
Tóc gáy cô dựng lên bản năng cảm giác gặp nguy hiểm Cô cũng thấy nhưng theo bản năng thân thể né tránh ‘vèo’ một tiếng vang nhỏ chỗ cô đang mặt đất thoáng cái bắn lủng một lỗ gạch nứt vài khe hở cô qua hướng nổ súng nơi bậc thang xoay tròn một đàn ông trung niên đang súng nhắm đầu Bách Hợp Bách Hợp nghiêng đầu tránh ‘Phụt’ một tiếng bờ vai cô viên đạn xướt qua làm chảy một ít máu cô cố nén đau đớn chạy về hướng cầu thang lầu hai
Người đàn ông lầu hai đang ngăn cản cô leo lên viên đạn đuổi theo cước bộ của cô một viên đạn bắn trúng mặt đất văng ngược lên bắp chân của cô thân thể cô lảo đảo một cái dây vải đó Bách Hợp nối cô hướng lên ban công ném tới dây vải quấn vài vòng nhờ dao găm giữ cô nắm chặt dây vải tung nhảy lên gương mặt ông lộ vẻ kinh hoảng còn kịp phản ứng sợi dây trong tay Bách Hợp đã quấn quanh cổ ông kéo một phát thân thể ông ngã nhào về vốn họng súng đã nhắm ngay Bách Hợp liền lệch hướng bắn trúng bình hoa phía bình hoa ‘Loảng xoảng’ một tiếng vỡ
Cổ đàn ông sợi dây ghìm chặt bản năng nắm dây thừng Bách Hợp đã cố nén đau đớn tay kéo mạnh ông dây thừng kéo thân thể bay lên rơi xuống bên ngoài sân
Cổ ông dây thừng buộc chặt ném ngoài làm cho Bách Hợp đang nắm đầu còn cũng kéo theo Bách Hợp một tay bắt lấy lan can cố nén ho khan cắn răng chịu đựng đau đớn cố gắng đem dây thừng buộc lan can
Ông treo lủng lẳng giữa trung liều mạng giãy dụa khẩu súng trong tay ‘bành’ một tiếng rơi xuống mặt đất Bách Hợp làm xong hết thảy vịn lấy lan can bắt đầu thở cô cảm giác máu trong lỗ mũi đang nhỏ xuống đất thanh niên xe lăn bên bây giờ mới đầu một tay nắm khẩu súng nhắm về Bách Hợp một tay cằm lấy đồ điều khiển làm tư thế vỗ tay :
“Thật lợi hại”
Người đàn ông đang treo giữa trung đang liều mạng giãy dụa sắc mặt đã chuyển tím xanh hai chân loạn đạp hai con mắt trợn tròn rớt hốc mắt ông càng giãy dụa sợi dây càng siếc chặt ông bắt lấy sợi dây leo lên nhưng lúc ông bắt lấy Bách Hợp ở phía liền lay động hai cái sắc mặt ông nhanh liền tím tái
“Chào buổi tối ”
Cậu thanh niên xe lăn dường như tâm tình vui sướng nụ gương mặt sáng lạng như ánh mặt trời chỉ là họng súng đang nhắm về Bách Hợp đã rút chốt bảo hiểm ngón tay đang để ngay cò súng dời
“Ngay cả Thang Nhị cũng bại tay cô khó trách những phế vật bắt dược cô” Người thanh niên tuổi tác lớn hai chân đắp chăn bông Bách Hợp cuối đầu ánh mắt đến đôi chân của sắc mặt liền trầm xuống một khắc còn đang mỉm một khắc ánh mắt dường như bắn lửa
“Diêu Bách Hợp đó một họ Trương đưa lên đảo 18 tuổi cha mẹ…” đếm xỉa tới hết tư liệu của nguyên chủ một hồi cong khóe miệng:
“Nếu như là cô đề nghị cô nên chằm chằm chân của đây là hành vi cực kỳ lễ phép” Hắn xong hai mắt híp híp ngón tay đang ở súng nhẹ nhàng dùng sức một chút Tuy rằng đang khẩu súng nhắm đến nhưng Bách Hợp mải may ho nhẹ hai tiếng trì hoãn cơn đau ở ngực mới đến mặt : “Chân của ”
Đôi chân chăn bông thật dày che lộ một khe hở nhưng Bách Hợp vẫn hai chân căn bản bất luận hình dạng gì cách khác xe lăn cũng cố làm vẻ hoặc là thương thể nữa căn bản chân hoặc là do nguyên nhân gì đó hai chân teo rút nhưng bất luận như thế nào cũng
Nghe xong lời phảng phất như chọc giận thoáng cái bóp cò súng
‘Bành’ một tiếng viên đạn bắn Bách Hợp dứt lời thấy đồng tử co rút biết tay cô nghiêng tránh Viên đạn bắn về phía cô trúng lên vách tường phát âm thanh ‘bụp bụp’
Tuy là Bách Hợp bắn trúng vết thương bắp chân do động tác xoay nứt toát máu tươi theo chân chảy xuống đem quần thấm ướt làm nó dính sát chân vô cùng khó chịu
“Nếu như súng bắn chết thể dậy chết chính là ”
Vừa Bách Hợp dậy liền giận dữ nổ súng lẽ cái chân đúng là điểm yếu của nhưng Bách Hợp cũng vì chân thể mà chọc giận ngược kích thích một câu Trong lòng cô tính toán khẩu súng của mấy viên đạn Hiện giờ trạng thái của cô thể lực tiêu hao hơn nữa thương linh lực trong cơ thể còn nhiều lắm cô tốc chiến tốc thắng
Nhân lúc đang chuyện Bách Hợp âm thầm hít thở ý đồ kéo dài thời gian cho cơ thể hồi phục
Vừa dứt lời Bách Hợp đã chuẩn sẽ bắn về phía tiếp cơ thể cô căng cứng chuẩn né tránh nhưng chẳng biết tại nhếch miệng đem khẩu súng để xuống đùi