Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1291
Beta: Sakura
Trong lòng đàn ông nghĩ Bách Hợp chút đáng sợ cũng bắt đầu lo lắng cho chính khi trời sáng thậm chí hy vọng thời gian trôi qua chậm một chút nhưng khi dẫn đội quét dấu vân tay qua cây cầu phát hiện đỉnh đầu mà bọn trăm phương ngàn kế tìm đang lạnh lùng bọn qua mắt
Bách Hợp đợi đám rời khỏi thấy bọn họ từ cuối cầu về một hướng khác hai bên cũng cho canh gác cô mới chậm rãi di chuyển Động tác khó khăn vô cùng bản thân duy trì thân thể kề sát phù điêu di chuyển càng huống hồ chi phù điêu chỗ tay Bách Hợp càng tốn sức nhiều hơn khi bám
Sắp di chuyển đến chính giữa cô còn nghĩ đến kết quả nhất nếu như động đến máy báo động liền nhảy xuống rời nhưng bây giờ cô đã di chuyển tới giữa cây cầu máy báo động cũng vang lên khi gần đến cuối nhịp cầu máy báo động như cũ phát tí tiếng vang nào cả mãi đến khi rời xa phạm vi của máy Bách Hợp mới từ vách phù điêu nhảy xuống đất một đoạn ngắn chừng mười mét cô mất 30 phút di chuyển
Toàn bộ ngón tay trầy chảy máu lúc nảy khẩn trương cũng phát hiện bây giờ phục hồi tinh thân liền cảm thấy đau cô giũ giũ hai cánh tay Lúc nãy đội truy tìm đã đã gần bốn giờ sáng trời cũng sắp sáng trời sáng hành động của cô càng bất lợi cho nên cô nhanh chóng rời khỏi đây khi trời sáng
Từ cây cầu phía là tòa nhà bốn tầng đây là căn biệt thự cuối cùng của dãy bên trong đèn đuốc sáng trưng Phía nữa là bờ biển bát ngát
Sóng biển vỗ bờ âm thanh từng đợt từng đợt vang lên xen lẫn hương vị tanh mặn Bách Hợp hóp lưng như mèo về hướng căn biệt thự cuối hành lang là cầu thang lên xuống đầu bên nối với sân thượng đối diện xéo là lầu hai cánh 3 mét sân thượng đủ loại hoa biết tên bên nhiều thủ vệ súng vác vai đạn lên nòng Bách Hợp thở sâu một lầu nhỏ bò lên sân thượng đột nhiên thả nhảy về phía lầu hai đối diện
Cô lăn một vòng trong khóm hoa những thứ biết là hoa gì thân đều đây gai đâm hết da thịt của cô đau nhức nhưng dám hô lên Bách Hợp cắn răng nhảy khỏi bụi hoa nếu nhanh chống chúng sẽ đâm sâu da thịt cô nghiêng tránh trong góc tường nhổ những cái gai còn dính da xuống từ từ di chuyển theo hướng lầu 3 lúc cô bò lên đúng ngay giữa căn phòng một cửa thủy tinh cực lớn xuất hiện mắt cô bên là cửa sổ khóa trái Bách Hợp leo lên xem xét trong phòng im ắng cô cẩn thận dùng linh lực phá bỏ khóa mở cửa sổ leo trốn bức màn
Cửa phòng tắm trong phòng đang đóng bên trong cửa thủy tinh lộ bóng dáng mơ hồ của đàn ông bên trong đang mở nước nóng hiển nhiên là đang tắm
Ánh mắt cô xuyên thấu qua tấm màn về phía phòng tắm trong phòng hai máy báo động ở nơi dường như vô cùng sợ chết cách bài trí cũng giống như các phòng khác cô từng thấy Ngoại trừ 2 máy cảnh báo thoạt xa hoa sạch sẽ giống như từng nhiễm bụi trần
Bách Hợp trốn nơi cũng dám động Cô còn nghĩ cách qua máy báo động mà làm nó vang lên xa xa truyền đến tiếng chó sủa xen lẫn tiếng của :
“Bên mùi” chuyện âm thanh chút kích động trong lòng Bách Hợp trầm xuống hiển nhiên những dẫn thêm càng nhiều chó đã tìm vị trí của cô cô đang do dự nên lao nên trốn về phía bờ biển Không đợi Bách Hợp nghĩ kỹ cửa phòng tắm đột nhiên ‘rắc’ một tiếng mở bên trong một đàn ông trần trụi thân mang theo bọt nước hung hung hổ hổ bước : “Một đám ăn hại cả đêm ồn ào để gia đây ngủ nghĩ một ‘Con mồi’ bắt cũng xong…”
Lúc chuyện ôn hòa như trong trí nhớ của Diêu Bách Hợp nam nhân nghênh ngang từ trong phòng tắm là cơn ác mộng lớn nhất trong cuộc đời của cô
Người lừa cô bé lên thuyền đến hòn đảo ma quỷ để cho nguyên chủ hành hạ làm nhục cho tới chết – tên ma quỷ Hoa Đống Minh
Bách Hợp híp mắt khoé miệng nhẹ nhàng nhếch thật ngờ rằng đạp phá thiết hài vô mịch xứ đắc lai bất phí công phu mà trong câu chuyện biết lừa gạt biết bao nhiêu bây giờ cũng lọt tay cô Hoa Đống Minh trần trụi từ phòng tắm trong tay còn cầm một khẩu súng cẩn thận ngò xung quanh làm việc thời gian lâu để đạt tài phú và địa vị đặc thù lương tâm đã sớm mục nát
Chính bản thân cũng biết việc làm quá nhiều tránh gặp báo ứng nên lúc nào cũng mang theo khẩu súng kè kè bên Chỉ sợ là lúc ngủ cũng dám buông nó Bây giờ đang trong phòng cũng cảm giác an thấy quá nhiều thủ pháp giết đáng sợ đủ kiểu dáng một xem mạng như cỏ rác như chính sợ chết
Hắn đến cửa sổ chút biết tử thần phía Hắn phát hiện cửa sổ lúc còn đóng bây giờ đã hư mất bức màn nhẹ nhàng run động kéo cửa sổ thấy cách đó xa đám truy tìm và chó săn đang về hướng thấy bọn họ sắp tới khó chịu hô to:
“Ồn chết …” Tối nay đảo đào thoát chuyện ‘Hoa Đống Minh’ cũng biết nhưng ngờ rằng cả đám cả đêm cũng bắt ‘Con mồi’ làm cho suốt đêm ngủ Hiện tại ngủ đủ giấc tính tình táo bạo bộ đều nhờ rượu ngon thêm thuốc cấm để nâng cao tinh thần đầu vốn đau gần sáng mà trận ồn ào cũng xong thật khó khăn mới tắm rửa sạch sẽ chuẩn chìm giấc ngủ ngờ rằng đám đó còn chạy đến đây Hoa Đống Minh quát xong đem cửa sổ đóng tay cầm súng nhẹ buông bức màn lay động theo bản năng cảm thấy chút thích hợp thân thể khẩn trương đưa tay kéo bức màn đáng tiếc động tác của nhanh bằng Bách Hợp
Lúc kịp bóp cò Bách Hợp đã nắm bức màn phủ xuống mặt Bức màn kéo tiếng ‘Ken két’ vang lên tuy là đang đêm tối căn phòng của Hoa Đống Minh ở lầu 3 hơn nữa cửa sổ đóng kín phòng cách âm cũng âm thanh cũng truyền ngoài
Thân thể của tấm màn che kín tay cầm súng cách nào động đậy trong nhất thời ngay cả thở cũng khó khăn chính lúc bối rối Bách Hợp một cước đạp đầu gối của thân thể mềm nhũn cánh tay quơ quơ nắm lấy thứ gì đó để định thân kéo tấm màn nhưng cánh tay một bàn tay lạnh buốt khác nắm lấy ngay lập tức cánh tay bẻ vang lên tiếng ‘răng rắc’ Hoa Đống Minh há mồm kêu thét Bách Hợp đã dùng tay ghìm chặt cổ cũng thuận tay giật tấm màn kéo vốn âm thanh la hét lập tức biến thành tiếng hít thở khó khăn miệng há to trong đầu nhất thời chút thẩn thờ
Khẩu súng cầm trong tay lúc cổ tay bẻ gảy còn đang treo ngón tay nguy hiểm mắt Hoa Đống Minh cũng manh động gở cánh tay đang bóp chặt cổ gã ngược cố nén cảm giác đau đớn cùng hô hấp khó khăn đem cây súng còn treo ngón tay đánh tới lưng cô
Hắn đoán rằng đang ghìm chặt thể là ‘Con mồi’ đã đào thoát tối nay Hắn là một trong những ‘nhân viên Nghiệp vụ’ đảo phụ trách cung cấp con mồi con mồi trốn thoát biết là do mang đến nhưng lẽ khả năng bởi vì những qua tay đều biết thể nào nhân vật lợi hại như Trong lòng đang mắng tên nào khốn kiếp nên dẫn một nên dẫn lên đảo đem tới phiền phức lớn dự tính đem con mồi giết chết đó sẽ đề nghị với ‘King’ giết chết đã mang ‘Con mồi’ tới
Hoa Đống Minh trong lòng đang oán trách trong đầu thiếu dưỡng khí nên hoa mắt chóng mặt ngón tay sắp chạm tới khẩu súng còn kịp mừng một cánh tay khác đột nhiên bẻ gảy cổ tay
“Hoa Đống Minh” Bách Hợp mỉm gọi tên khuôn mặt tím xanh của nới lỏng tay một chút Hắn há to miệng hết sức hít thở mới thở hai cái còn kịp kêu to cổ ghìm chặt Sắc mặt Hoa Đống Minh như tro tàn một bộ dạng sắp chết
Bách Hợp ném khẩu súng trong tay mặt đất một cước giẫm lên một tay trống đang mò lưng : “Hoặc giả nên gọi là Hoa thể tên của ngươi cùng ‘Tùy Ý Lão Ưng ’ giống chỉ là danh hiệu mà thôi” Tuy lời của Bách Hợp mang theo cợt nhã nhưng ánh mắt lạnh băng trong tay lấy một con dao găm miệng đang há hốc hít thở cô đem dao găm cắn miệng một tay kéo đầu lưỡi ánh mắt Hoa lộ vẽ sợ hãi mũi thở dồn dập cánh tay Bách Hợp buộc chặt để cho dầu ngưỡng cao lên mặt ngang tầm mặt Bách Hợp rõ ràng khuôn mặt cô
Hoa nghi hoặc khuôn mặt hình như thấy qua ở tuy nhiên nghĩ mãi dốc sức giãy dụa chân còn đạp mặt đất mới nãy còn ngu xuẩn bọn cả đêm bắt còn đến làm phiền mà bây giờ oán trách đám tới chậm hận đám lập tức xuất hiện lầu phát hiện gặp chuyện