Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 129
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 129 - Ở trong bệnh viện tâm thần (9)
Edit: Py
Beta: Sakura
Nhìn thấy cảnh tượng như mọi đều lấy làm kinh hãi một cô gái lạnh lùng dậy vẻ mặt đầy chán ghét Bách Hợp: “Cô làm gì”
Cô mím môi lúc dung mạo mỹ lệ là lạnh lùng và sát ý Bách Hợp hề đầu lúc năm ngón tay đều đặt ở giữa mi tâm ngoại đạo chỉ cho là cô đang ấn lung tung nhưng thực năm đầu ngón tay của cô đã chặn hết mấy huyệt đạo quan trọng để cổ độc chui khỏi não nếu chờ đám cổ độc chui thì Dương Thiên Thành sẽ cứu Nếu như ông gặp khác thì nhất định sẽ cứu nhưng ai bảo ông gặp Bách Hợp học cổ thuật Nam Vực là do Lam Dụ đích thân truyền dạy thể sánh ngang với Cửu Âm Chân Kinh như cũng đủ để thấy chỗ bá đạo của nó
Lúc Bách Hợp đưa tay đè trán Dương Thiên Thành xuống một mặt hô lớn với phía : “Chú Cố giúp cháu cầm một con dao tới đây”
Vừa dứt lời một con dao đã tháo khỏi vỏ đặt trong lòng bàn tay của cô Bách Hợp dám đầu chỉ một tiếng cám ơn đặt dao rạch trán Dương Thiên Thành
“Em làm gì” Đám Dương Diệc Phong thấy tình cảnh như thế mặt lộ vẻ kinh ngạc nhưng ngay đó vẻ mặt của bọn họ đổi thành kinh hoảng và sợ hãi
Giữa mi tâm của Dương Thiên Thành một vết thương một sợi tơ hồng dài mảnh như vật còn sống bò từ bên trong nó giống như phát điên sợi tơ khi chui khỏi miệng vết thương bò xa hơn chui mũi và tai Dương Thiên Thành Bách Hợp dùng ngón tay đầy máu kéo sợi tơ hồng đó sợi tơ đấy mảnh mai đến lạ thường đỏ đến vô cùng diễm lệ nếu thỉnh thoảng thấy nó nhúc nhích e là sẽ tưởng nó là một sợi tơ bình thường (Editor: edit gãi vì thấy ngứa ngứa thân cảm giác như thể con sán dài ngoằng nó đang bò bò khắp -_-)
“Đây là cái quỷ gì ” Dương Diệc Minh nhịn mà lên tiếng kinh hô Bách Hợp để ý đến Chỉ yên tĩnh những sợi tơ hồng chui Cô biết đặc tính của cổ tơ hồng Thích nhất là máu chỉ cần ngửi thấy mùi máu sẽ nhịn mà chui thực tế so với việc sống ký sinh trong cơ thể chúng thích xông miệng vết thương hơn Trông chúng vô cùng dọa nhưng khuyết điểm chỉ cần miệng vết thương chúng sẽ khiến cho ai thể làm gì chúng mà giết chết chúng cũng dễ dàng chỉ cần dùng nước ấm đủ nóng là thể hòa tan chỉ là bọn chúng sinh sôi nảy nở kinh hơn nữa trưởng thành nhanh vì thế thấy cũng chút kinh sợ
“Hay cho một con cổ tơ hồng” Bách Hợp ngừng nâng một đám cổ tơ hồng đang quấn chặt trong lòng bàn tay cô giống như một búi tơ thường đám đang hết sức giãy dụa tìm miệng vết thương nhất thời giống như thể rời khỏi mùi tanh tay Bách Hợp vết thương trán Dương Thiên Thành đang chảy máu màu đen còn cổ tơ hồng chui nữa
Khoảng thời gian hai năm đủ để cho cơ thể của ông trở thành nguồn dinh dưỡng cho cổ tơ hồng sinh trưởng ông còn sống tới nay thể thấy ông đã chịu biết bao nhiêu là khổ sở Bách Hợp thấy Dương Thiên Thành như thể thở phào nhẹ nhõm do bộ cổ tơ hồng trong cơ thể loại bỏ trong mắt khỏi lộ vẻ thương hại
“Tiểu Hợp thứ …thứ …” Lúc giọng của chú Cố mới vang lên Bách Hợp đang cầm trong tay một cục cổ tơ hồng đang cuộn tròn giống như cầm món đồ chơi mà tung hứng đồng thời chằm chằm đám mặt : “Có bản lĩnh chẳng trách khi bố hôn mê còn khả năng tỉnh dậy để dọa là ai hạ cổ ông thì tự bằng đợi đến lúc tự tay thì sẽ dùng mấy để thử cổ nhét mấy con trong cơ thể từng một” Bách Hợp xong nhếch miệng : “Mấy cũng thấy tình trạng cơ thể bố ai giống ông nào”
Anh em nhà họ Dương sợ xanh mặt lắc đầu lia lịa
Trong đám Bách Hợp mới nhận đưa dao cho lúc nãy là Dương Nhị- Dương Diệc Nho tuy bây giờ mặt mang theo ý ôn nhuận nhưng trong mắt lộ mấy phần hoảng sợ pha lẫn nghi ngờ khỏi tới những khác bọn họ càng chịu nổi Dương Diệc Phàm đầu liền nôn mửa bộ dáng thể nào chịu nổi
Ngoài dự liệu của Bách Hợp ngay cả Dương Tĩnh Như cũng hoảng sợ như thấy quỷ nhưng một ngoài dự đoán của cô tuy ả giả vờ vô cùng nhưng trong mắt ả khỏi lộ vài phần giật và bối rối Tuy nét mặt ả cũng là sợ hãi nhưng nó giống loại sợ hãi khi phát hiện bí mật giấu giếm đã lâu hơn là sợ hãi khi thấy loại côn trùng sâu bọ cử động
Thông thường bình thường khi thấy cổ thuật sẽ loại cảm giác sợ hãi đối với loại sinh vật biết tên cảm giác phát từ trong lòng nhưng ả thì giống ả giống như đang kìm nén thứ gì đó Bách Hợp thật sự bất ngờ cô đã từng nghĩ thể là Dương Tĩnh Như hung hăng lớn lối duy chỉ từng nghĩ tới một cô thấy vô cùng bình thường- Dương Tĩnh Dung
“Vậy mà là cô” Bách Hợp vung vẩy con trùng trong tay ả vốn bên cạnh em nhà họ Dương đó đã lẩn xa ả sợ cô cẩn thận vứt con sâu lên bọn họ câu đầu đuôi khác thể hiểu nó ý gì nhưng Dương Tĩnh Như đã hiểu bởi vì ánh mắt sắc bén của Bách Hợp đã thấy đồng tử ả co bất kể ả vẻ trấn định như nào chăng nữa chỉ một chi tiết nhỏ trong nháy mắt đã bán ả
Đã tìm trốn trong bóng tối Bách Hợp cầm đám trùng đang cuộn tròn ở trong tay về phía Dương Tịnh Dung ả khẽ mỉm trong mắt lộ mấy phần sợ hãi Dương Diệc Minh một cái:
“Anh Minh…”
Dương Diệc Minh liền do dự một chút chắn mặt Dương Tịnh Dung: “Tiểu Hợp em…em xuất viện …”
“Suỵt Bọn trốn viện” Lão Tiền xông lên phía một ngón tay chắn ở môi đồng thời cũng dịu dàng tới thuận tay bóp mông Dương Diệc Minh một cái sắc mặt Dương Diệc Minh lập tức tái mét chằm chằm lão Tiền mặt đỏ bừng nên lời
Bách Hợp cảm thấy trong ngực loại cảm giác đau đớn kịch liệt xông tim cô thanh niên trẻ tuổi bộ dáng tuấn tú mặt gần như đau lòng tới nỗi thở nổi giữa chân mày gã mang theo sự ôn nhu nó giống loại cảm giác trong ôn nhu lộ âm lãnh của Dương Diệc Nho ấn tượng đầu tiên mà tạo cho là cảm giác ấm áp nhưng nóng như ánh nắng mặt trười hợp lòng và thoải mái
Lông mày của cực nhạt giống như ngọn núi phía xa khóe mắt cong như là mang theo ý khiến cho thấy trong lòng vô cùng thoải mái lúc chằm chằm Bách Hợp trong lòng Bách Hợp khỏi dâng lên cảm giác hận
Trong ký ức hình như cảnh Dương Bách Hợp và Dương Diệc Minh ở cùng nhưng lúc Bách Hợp cảm thấy hận Dương Diệc Minh Bách Hợp nhíu mày cố nén cảm giác khác lạ trong lòng đồng thời cau mày : “Dương Diệc Minh nếu tránh sang một bên sẽ mời ăn một bữa no” Cô xong giống như uy hiếp mà giơ tay lên Dương Diệc Minh thấy cô uy hiếp giống như thể tin nổi mà cô một cái khuôn mặt tuấn tú lộ mấy phần giật cùng chán ghét khiếp sợ đủ loại vẻ mặt trộn lẫn khiến cho khuôn mặt vốn ôn nhu của thêm mấy phần vặn vẹo:
“Tiểu Hợp em trở nên như ”
“Sao trở nên như là trong lòng biết rõ nhất ” Bách Hợp bật thốt một câu theo bản năng xong câu chân mày cô cau chút nghi ngờ Dương Diệc Minh một cái sự lạnh lẽo trong mắt tăng thêm một chút
Dương Diệc Minh ngây lúc phục hồi tinh thần thì trong mắt lộ vài phần thương hại xen lẫn vẻ mặt chán ghét thở một vô cùng mất mác : “Tiểu Hợp em đừng như hiện tại thích Dung Nhi còn là em” Gã như thể đây gã và chủ cũ của thân thể hai đã từng thích Bách Hợp lạnh một cái bất kể đây chủ cũ thực sự thích hiện tại cô mới là chủ nhân của cơ thể Dương Diệc Minh với cô bằng giọng điệu như thể tình thánh thực sự khiến cho buồn nôn mà
Bách Hợp để ý tới gã nữa ngược lướt qua Dương Diệc Minh lưng gã Dương Diệc Minh chút sợ hãi đám trùng tơ hồng đang ngừng giãy dụa tay cô đồng thời run rẩy chắn mặt Dương Tĩnh Dung sợ hãi : “Cô gì thì cứ nhằm hy vọng cô nhằm Dung Nhi dù các cũng là chị em ruột thịt nếu như cha nuôi sống cũng sẽ hy vọng thấy cảnh hai giết hại lẫn …”
“Anh cút ngay nhiều” Bách Hợp đạp một phát gã đàn ông trông vẻ cao lớn như mà chịu nổi một cú đá Bách Hợp duỗi chân gã lảo đảo một cái quả nhiên nhường đường để lộ một thiếu xinh lạnh lùng đang cúi đầu lưng vẻ mặt
Đang ở mặt nhiều như mà Bách Hợp đạp trong nháy mắt sắc mặt Dương Diệc Minh đỏ bừng lớn tiếng : “Dương Bách Hợp cô điên Cô đối xử với như thì thôi nếu như cô dám làm Dung Dung tổn thương một sợi tóc sẽ vĩnh viễn bao giờ tha thứ cho cô” Trong mắt lộ vẻ đau đớn giống như tình thánh thấy Bách Hợp nhức hết cả trứng cổ tơ hồng trong tay quyết đoán đầu một tay đè Dương Diệc Minh xuống mặt đất rút hai con cổ tơ hồng định nhét trong mồm gã
Dương Diệc Minh thấy tình cảnh như thế suýt nữa thì sợ đến phát điên dám há mồm mím chặt môi cũng thấy kết cục của Dương Thiên Thành biết là nếu ăn thứ chừng cũng sẽ kết cục giống Dương Thiên Thành thứ cực kỳ quỷ quái khi Dương Thiên Thành mê man đã đưa viện lâu như mà ai biết nguyên nhân tại nếu ăn thứ chẳng cũng sẽ giống Dương Thiên Thành
“Tới lúc mới học câm miệng bảo từ nay về ngậm chặt miệng một chút bằng thể sẽ chịu nổi mà nhét tất cả cái cục trong miệng hiểu ” Bách Hợp nhướng mày hỏi một câu Dương Diệc Minh dọa sợ xanh mặt lúc nào dám gì hiểu ngay cả sức để thở mạnh gã cũng gã liều mạng gật đầu nhin thấy đám cổ tơ hồng gần trong gang tấc nghĩ tới thứ mới bò từ cơ thể Dương Thiên Thành khỏi cúi “ọe” nôn hầu hết đồ trong dày mùi hôi hôi chua chua trong phòng nồng thêm một chút Bách Hợp chán ghét dậy nhăn mũi: “Tính tình như mà cũng dám học hùng cứu mỹ nhân chỉnh chết ”