Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 125
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 125 - Ở trong bệnh viện tâm thần (5)
Edit: Py
Beta: Sakura
Y tá kiểm tra ngoài bọn lão Lưu kéo tới gần đây bác sĩ Vương dám xuất hiện nữa lần lão dưa chuột đâm thương về thấy dưa chuột và thịt nướng thì sợ hãi cũng may đám ngoài Bách Hợp tỉnh táo gần như phát hiện điểm
“Anh em đã uống thuốc ” Lão Lưu hỏi một câu trong tay mụ còn dấu vết của viên thuốc màu trắng hiển nhiên là cho thuốc xuống bồn cầu hiện tại võ công lão Lưu luyện khá đừng tới bóp nát thuốc quá dễ dàng kể cả bóp nát một viên gạch cũng là việc khó đáng tiếc trong bệnh viện tâm thần gạch cho mụ bóp
Lão Tiền lạnh lắc đầu: “Không tao ném ”
Một trẻ tuổi khác hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi thân hình cao lớn đeo kính bộ dáng chút tuấn tú cũng lắc đầu theo: “Tôi cũng uống”
Anh gọi là Sở Ngọc nguyên là con trai của một đầu trong thành phố cứ một bộ dáng vẻ mặt lạnh lùng nếu biết rõ các em gái thấy tên nhất sẽ thấy hổ tim đập nhanh thật Bách Hợp biết rõ tên bệnh nặng nhất đấy
“Tôi đã giữ hết”
Nghe thấy lời của Sở Ngọc lão Lưu một cái: “Chú giữ làm gì”
“Đám thật ngu dốt cho rằng đây sẽ lời mấy đứa đó uống thuốc đúng giờ ” Anh lạnh hai tiếng ánh mắt lộ vẻ lợi hại đẩy kỉnh mắt lên: “Anh đây giữ nhiều hơn để uống cùng một lúc bọn lũ ác ma đừng hòng khống chế đây”
“…” Bách Hợp đã còn biết nên gì cho nữa một đám bệnh lộ vẻ hối hận tiếc nuối giống như ý kiến của Sở Ngọc là một điều ho mà bọn họ thể nghĩ bọn họ đều là bộ dạng vô cùng hối hận và ức chế Không khỏi cảm thấy chút bất lực Xoa trán hô: “Được Bổn vương lệnh các đến giờ luyện công ”
Nghe như thế tất cả mọi kể cả Sở Ngọc cũng lập tức ngay ngắn bắt đầu ngoan ngoãn luyện công
Đám y tá Sở Ngọc chửi là lũ ngu dốt thật vất vả mới kiểm tra hết tất cả các phòng để trở về văn phòng quan sát từ camera giám sát một đám bệnh nhân đang bao quanh giống như là cùng gia nhập tổ chức gì đó nhịn đều chửi một câu: “Ngu đỡ ”
Thời gian cứ từng ngày từng ngày trôi qua như biết vì hành động của Bách Hợp tác dụng mọi đều thấy bệnh đã hề nhẹ Cô giống như mỗi ngày đều hô gào “Quỷ đến ” cũng kêu gào cứu mạng trái mọi càng tin tưởng cô đã điên cũng ai đến tiêm thuốc an thần cho cô thời gian cứ như trôi qua đã gần nửa năm
Lúc đã sắp đến thời điểm năm mới y tá bác sĩ trong bệnh viện tâm thần cũng cần nghỉ ngơi đấy nhiều nhà của bệnh nhân cũng mang đồ qua thăm nhà tất cả mọi đều nhà đến thăm ngay cả bố mẹ lão Lưu cũng đến thế mà hết lần đến lần khác đám nuôi của Bách Hợp một ai tới Trái ngày 30 tết hôm đó Dương Tĩnh Như đã nửa năm xuất hiện Cô mặc một chiếc áo lông đỏ chốt phía là một đôi giày màu xám phủ đầy tuyết quàng khăn đầu đội mũ phía còn thể lờ mờ thấy tuyết cô bước dường như mang theo cả luồng khí lạnh
Cô đẩy cửa bên cạnh cũng ai mấy y tá đang nghỉ ngơi hơn nữa gần đây biểu hiện của Bách Hợp tuy trong miệng cô hô hào luyện võ công nhưng mà cô cũng hứng đập phá đồ vì thế các y tá trông giữ cô cũng thả lỏng hơn nhiều giống như mỗi lần Dương Tĩnh Như đến bảo hộ sợ cô thương
“Dương Bách Hợp mày cũng ngày hôm nay Nghe mày đã luyện võ công còn trở thành Thánh Chủ gì đó Thật sự là buồn chết mất” Dương Tĩnh Như bước cửa đã đánh giá Bách Hợp vài lần thấy cô dù trong môi trường mùa đông khắc nghiệt điều hòa trong phòng cũng mở chỉ mặc một bộ đồ bệnh nhân cộc tay trong lòng khỏi càng thêm sảng khoái: “Đồ chó hôm nay mày còn gì mà đắc ý Nhà họ Dương đại tiểu thư con vợ cả ha ha hôm nay chỉ thể ở trong cái chỗ ngay cả điều hòa cũng nếu bố biết cô con gái lão coi như hòn ngọc quý tay rơi kết cục thế biết ở trong lòng tư vị gì đây”
Dương Tĩnh Như giống như là phát điên xong mấy câu nhịn mà … trong mắt cô lộ vài phần điên loạn cùng lúc nghịch ngợm mấy lọn tóc quăn uốn nhuộm tỉ mỉ: “Tao tới đây là để cho mày biết tao và Triết đã sắp kết hôn mà em gái tao Dung Dung đấy cũng sắp cùng Minh kết hôn Dương Bách Hợp mày nghĩ tới ”
Nghe thấy cái tên Minh theo bản năng trong lòng Bách Hợp một cảm giác đau đớn dâng trào cô khẽ nhíu mày cố nén cảm giác khó hiểu cô thấy cái tên Minh cảm thấy trong đầu cứ cuồng nghĩ một lúc cũng nghĩ Dương Tĩnh Như chăm chú mặt cô thấy cô động tĩnh gì đến lúc nếu như Dương Bách Hợp giả vờ cũng khẳng định lâu như cái của Dương Tĩnh Như nếu Dương Bách Hợp thấy danh tự của Dương Diệc Minh mà còn phản ứng như nhất định là điên
Trước đây khi lúc cô còn giả thần giả quỷ thế tên của Dương Diệc Minh cũng ít nhiều phản ứng đồng tử bắt đầu co … thân thể cứng ngắc là thể lừa lúc thấy cô đã cảm thụ Dương Tĩnh Như mới thực sự tin cô đã điên
“Đi ngoài bổn vương luyện công ” Trong đầu cảm giác bi thương truyền đến khiến cho Bách Hợp thích ứng nghiêm mặt mượn danh nghĩa giả điên đuổi Dương Tĩnh Như ngoài nhưng biết nguyên chủ hiếm lộ dữ tợn với cô Dương Tĩnh Như cũng chạy trái còn vươn tay hung hăng bóp cằm Bách Hợp: “Đồ chó mày chết luôn còn sống làm gì để lãng phí lương thực và khí chết lãng phí cả đất đồ chó má mày với mẹ mày đều là đồ chó má”
Trong lòng Bách Hợp rùng thấy móng tay Dương Tĩnh Như đã sắp cứa mặt lúc cô thể bộc lộ võ công thật sự của nắm rõ tình huống Bách Hợp sẽ dễ dàng để lộ lá bài tẩy của cô Dương Tĩnh Như lạnh trong đó lúc cô gào lên: “Còn mau tới hộ giá”
Dương Tĩnh Như biết đến trường hợp lúc của bác sĩ Vương lúc thấy lời của Bách Hợp chỉ lạnh: “Mày cũng ngày hôm nay đồ chó má mày với mẹ mày đều là loại thấp hèn cũng dám cản đường tao hôm nay rơi kết cục như thật đáng đời vì mày còn chết Mày thế thì sống làm gì trời lạnh như đông lạnh mà mày vẫn chết loại chó như mày mệnh lớn như …”
Đang lúc ngừng nghỉ bên ngoài một loạt tiếng bước chân như ngựa hoang chạy mật đất mặt Dương Tĩnh Như biến sắc cửa phòng nhanh chóng đạp “rầm” một tiếng đổ mặt đấy lão Lưu tiến lên phía mấy khác xổm bên cạnh cái cửa đổ: “Lão Vương thể bắt chúng bỏ tiền sửa cửa”
“Khẳng định là đấy túi tiền lão già so với hoa cúc của lão còn chặt hơn lôi đồ gì cả” Lão Tiền thở dài một câu Sở Ngọc ở bên thần sắc lạnh nhạt đầu lão: “Chú đã thử qua”
Dương Tĩnh Như mới thấy Sở Ngọc cũng ngây ngốc một chút hiển nhiên nghĩ tới trong bệnh viện như một lúc lâu cô mới tỉnh táo nhạo: “Dương Bách Hợp hôm nay mày cũng luân lạc đến mức đường Đã bố bảo vệ mày cũng chỉ đến thế thôi ” Cô vốn định mở miệng chuyện thì lão Lưu đã vươn tay túm lấy tóc cô đầu hì hì hỏi Bách Hợp: “Thánh Chủ cái loa tinh (ý là mồm to) làm hại nhân gian ”
Đã tự là loa tinh đã khiến Dương Tĩnh Như sợ ngây tóc cô uốn nép gọn gàng lúc một nắm chặt trong tay hơn nữa phụ nữ thô lỗ còn nắm đau ả định hét lên thì đã cho bàn tay nắm chặt mồm ả khiến cho miệng Dương Tĩnh Như mở to thể khép ả dùng sức cắn một cái miệng đầy mùi máu thấy chủ nhân của cánh tay vẻ mặt nhộn nhạo rên rỉ : “Dùng sức nữa tiếp tục ”
“…” Bách Hợp làm ồn đến đau đầu vẻ mặt tái xanh của Dương Tĩnh Như lạnh hai tiếng làm một hình tượng còn cao ngạo hơn cả Dương Tĩnh Như phất tay: “Kéo yêu vật xuống tùy các khanh xử trí thế nào cũng ” Nghe xong lời mọi đều vui mừng đến phát điên khiêng Dương Tĩnh Như giãy dụa nổi bỏ chạy bộ dạng sợ Bách Hợp đổi ý tựa như chúng tiểu yêu khiêng Đường Tăng cho đến khi Bách Hợp bụng đau vì nhịn
Đợi mấy gương mặt cô nét vui vẻ dần phai nhạt họ Dương Dương Diệc Minh Vì cái gì cô nhớ tới Dương Diệc Minh thì nguyên chủ phản ứng lớn như cô nhất định sẽ điều tra đấy
Gần sang năm mới ở bên trong bệnh viện tâm thần vẫn náo nhiệt như cũ một đám bệnh đều chen đến chỗ của Bách Hợp một đám nghiễm nhiên coi cô là thủ lĩnh hiện tại đã cho rằng Bách Hợp là giả bổ mà ngay cả bác sĩ Vương đối với bệnh tình của Bách Hợp cũng nghi ngờm dù cô đã gần một năm rưỡi uống thuốc ngày thường cùng đám bệnh nhân ở chung như là bản thân bác sĩ Vương ở chung với một đám bệnh nhân tâm thần một ngày tinh thần tuyệt đối cũng bình thường ai thể cùng đám vượt qua nửa tháng mà thật sự phát điên mà Nnà họ Dương cũng cho là như thế nửa tháng sẽ tới thâm cô cho đến giờ hai tháng cũng qua thăm nom cô
Lúc Bách Hợp chút lo lắng cho Dương Thiên Thành vẫn còn trong bệnh viện sự an nguy của cô đã bảo nhưng chỉ khi nguyên chủ đưa bệnh viện tâm thần nhà họ Dương hi vọng kẻ thừa kế như cô tồn tại mà tình cảnh Dương Thiên Thành thì thể biết