Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 122
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 122 - Ở trong bệnh viện tâm thần (2)
Trong nửa năm này Dương Bách Hợp từng liên lạc với người bên ngoài qua cũng có liên lạc với cha mình biết tình trạng của Dương Thiên Thành càng biết khi nào mình mới có thể rời khỏi chỗ này càng quan trọng hơn Dương Bách Hợp cũng bắt đầu nghi ngờ có phải mình đã bị bệnh tâm thần giống như cả Dương Diệc Phong nói cô bị chứng hoang tưởng bởi vì khi cô ở trong bệnh viện đều có thể nhìn thấy bên ngoài có bóng trắng bay qua kèm theo tiếng cười đáng sợ tất cả thực sự muốn tra tấn một gái trẻ muốn phát điêên ngay cả khi bản thân bị chán ghét mà vứt bỏ hoài nghi trong lòng tâm hồn cô thường xuyên bị tra tấn
Có khi thật sự bị dọa đến sẽ gặp y ́ cưỡng ép tiêm thuốc an thần cho cô một cô gái mới chỉ hai mươi mốt tuổi còn bất mãn mà bị vào bệnh viện tâm thần nửa năm ánh mắt nhìn ngây dại cũng giống như người đã ba mươi tuổi
Giọng nói cô được trước khi mê man thuộc về một trong những con gái riêng của Dương Thiên Thành là Dương Tĩnh Như từ nhỏ cô luôn nhìn vị trí con gái vợ cả vừa mắt mẹ Dương Bách Hợp đã mất khi cô mười ba tuổi thế nhưng mà mặc kệ mẹ của Dương Tĩnh Như ám chỉ như thế nào cũng biết ông suy nghĩ như thế nào cũng có ý đón hai đứa con gái riêng về nhà vì thế Dương Tĩnh Nhu vô cùng căm hận Bách Hợp khi Bách Hợp vào bệnh viện tâm thần người vui mừng nhất chính là cô cứ cách năm mười ngày sẽ đến kích thích cô một chút nhìn cô mỗi lần đều chịu đựng được phát điên lại bị tiêm thuốc an thần dường như như vậy thì Dương Tĩnh Như tìm được cảm giác khoái cảm
Bời vì từ khi còn nhỏ Dương Tĩnh Như đã thể có được sự sủng ái như Dương Bách Hợp lại còn là con gái “chính thống” cho nên ở trong lòng thực sự rất căm ghét cô giờ đây dường như đã tìm được cơ hội năm lần bảy lượt tới kích thích cô kích thích tới mức Dương Bách Hợp nhìn thấy cô lại vừa hận vừa sợ mỗi lần đến đây thấy cô kêu gào mắng chửi cô mới đắc ý
Bách Hợp mới chỉ tiếp nhận được có một nửa nội dung câu chuyện lúc này ngay cả muốn ói máu cũng muốn khó trách Lý Duyên Tỷ nói nhiệm vụ lần này vô cùng nguy hiểm thì khi đã vào bệnh viện tâm thần thì tất cả khả năng đều có thể xảy cô vừa muốn gào lên bên ngoài đã có người gõ lên tấm cửa sổ Bách Hợp đầu nhìn thân thể nhúc nhích được chút nào cô mới nhận là mình bị trói giường bệnh
Thì mỗi lần Dương Tĩnh Như đến bình thường cô sẽ nổi giận hoặc hét lên bác sĩ sẽ tìm y ́ đến trói cô lại ở giường rồi tiêm thuốc an thần cho cô hoặc là thuốc mê kể từ đó trí nhớ của cô ngày càng kém tình huống nhìn thấy ảo giác ngày càng nghiêm trọng người cũng đần độn chậm chạp rất nhiều nếu cứ như thế này mãi người sống điên cũng thành bị điên mất
“Tiểu Hợp ăn thịt nướng thôi” Người cửa nhìn thấy người đánh thức Bách Hợp nhếch miệng cười với cô đó là một người phụ nữ tóc cắt ngắn khoảng ba mươi tuổi lúc này mặt cô dính dầu mỡ cùng với tro bụi rất bẩn thỉu nhếch miệng cười lộ hàm răng trắng lúc cười lên mặt lộ rõ vẻ ngu đần giờ đang vẫy tay với Bách Hợp Bách Hợp nhịn được có một cảm xúc muốn đầu
cô nhịn được đã trả lời mất rồi bởi vì lúc này bụng đang như có tiếng sấm vang lên cô vừa ngửi thấy mùi thịt nướng trong miệng đã ứa nước miếng: “Cô xem đã bị trói thành như vậy làm mà ăn thịt nướng được”
Người phụ nữ có vẻ mặt thô tục ở bên ngoài được lời này vội vàng đẩy cái cửa sổ người cứ giống như con khỉ linh hoạt trèo vào khóe miệng Bách Hợp giật giật trong đầu hiện lên hai chữ “Lão Lưu” đây là nữ bệnh nhân phòng bên cạnh đã vào bệnh viện hơn hai năm rồi ở trong bệnh viện rất có ̣a vị nửa năm trước trong lúc vô tình phát hiện Bách Hợp ở trong phòng một người này đó thường xuyên đến tìm cô đầu tiên là muốn dụ dỗ Dương Bách Hợp đổi phòng lúc này thì nhìn là bị bệnh tâm thần trái lại còn có mấy phần khôn vặt từ việc muốn đổi phòng bệnh có thể nhìn cô ngốc
Còn có lần Dương Bách Hợp nói cô ăn hết thuốc tráng dương rồi cường bạo cả một cô gái khác đã biết rõ tên này thực sự bị bệnh hơn nữa bệnh còn hề nhe lại biết cô cầm được rất nhiều thuốc cũng nói là thuốc tráng dương lừa bán lấy tiền hoặc trao đổi đồ đạc cho rất nhiều bệnh nhân trong bệnh viện từ đó Dương Bách Hợp có chút sợ cô thế nhưng mà Lão Lưu lại thường xuyên tới tìm Dương Bách Hợp chơi đùa đối đãi với cô theo bộ kiểu cô chính là đối tượng yêu đương của bản thân mình
Lúc này Lão Lưu đã tiền đến vừa thay Bách Hợp tháo dau thừng buộc người vừa chém gió biết ngượng “Những bác sĩ này…suốt ngày ở cùng bệnh nhân cũng đã ngu đần rồi một tý là sử dụng bạo lực với những đồng chí của chúng như vậy thật tốt …” Khóe miệng Bách Hợp giật giật thấy cô ngừng kéo dây thường lại ̣nh nhe răng để cắn vốn đã hoài nghi chỉ số thông minh của cô nàng này những dây buộc cô đều là cao su từng lớp quấn chặt và dày ngay cả tay chân cô bị trói cũng mất cảm giác rồi thế này lấy gì để có thể cắt được
ai ngờ Lão Lưu lại mở miệng cắn “phựt” một tiếng đã đứt rồi Mắt Bách Hợp mở to nhịn được đã hỏi “Làm cô cắn đứt được vậy”
“Mỗi ngày đều luyện công đấy răng vô cùng chắc…” Cô tỏ vẻ xa xăm đứng dậy vừa thấy Bách Hợp có chú ý tới bộ dạng của mình nhếch miệng đứng trước Bách Hợp chỉ vào hàm răng trắng của mình: “Thấy Cứ cách một hai ngày lại cắn một vài lần cũng đã thay em cắn nhiều lần như vậy rồi em nhớ được những thứ này Tiểu Hợp có phải em bị ngốc Em cứ như vậy về làm được bạn gái của Mang em ngoài quá mất mặt luôn…”
Gân xanh trán Bách Hợp giật giật ở bên vừa đẩy lão Lưu đang hớn hở lại vừa để cho cô nàng nhanh chóng cắn đứt dây trói người mình dùng một tay để làm cho máu lưu thông đợi khi chân cũng đã thoải mái hơn nhiều cô mới nhảy xuống giường vừa cố gắng sử dụng Cửu Dương Chân Kinh vừa nhìn lão Lưu mở cửa ở phía cô
Hai người được vài bước lại rẽ hai lần cái sân nhỏ mà các nhân chơi đùa bị khóa đã được mở bên trong còn có mùi thơm phát
Bách Hợp nuốt nước miếng tự chị hỏi: “Mấy người lấy thịt ở thế”
Trong bệnh viện tâm thần mỗi ngày cơm canh cung cấp cũng có hạn chế đấy có một vài bệnh nhân cứ như bị ̀n phế ít các đồ vật nhọn như trâm cài tóc chiếc đũa lúc đang dùng cơm cũng bị người nhìn chằm chằm đấy lại được ăn quá nhiều sợ này ầm ĩ các y ́ đủ lực để đàn áp cho nên ở đây từng người bệnh đều được ăn quá no bụng thật sự đến mức chết đói mà ngay cả một ít gia vị sinh hoạt tự nhiên cũng có…đừng nói đến bát đũa càng dễ càng đừng nghĩ đến các đồ vật nguy hiểm như bật lửa rồi
Lúc này cũng biết từ chỗ nào đám người này lấy được nguyên liệu nấu ăn lúc Bách Hợp theo lão Lưu sang khoảng bảy ́m bệnh nhân đang vây quanh một đống lửa lúc này chỉ còn mỗi mùi thơm của thịt nướng
“Lão Lưu trộm được chìa khóa từ người bác sĩ Vương lấy được muối và ớt còn về thịt…” Lão Lưu nói đến chỗ này lộ điệu cười sâu xa vẻ mặt khốn nạn: “Là mọi người cùng góp đấy…”
Cô thần bí nói xong mấy lời này mấy người bệnh đều lại nhìn Bách Hợp cười mấy người hoặc tay hoặc đùi chảy máu Bách Hợp quan sát chỉ môi run rẩy mà ngay cả hai bên má cũng run lên: “Mấy người phải là xẻo thịt người mình nướng đấy chứ”
Trong khung trời của người bệnh tâm thần bạn sẽ giờ hiểu được bởi vì trừ phi bạn cũng thành người trong giới Bách Hợp nhìn thấy mấy người gật đầu nhếch mép cười dù trong dạ dày có gì đó nhưng lúc này cũng muốn trào lên
“Tôi ăn nữa” Cho dù cô có đói cũng đến mức ăn thịt người Lão Lưu coi cô như là đối tượng yêu đương lúc này thấy Bách Hợp cự tuyệt thật có chút lo lắng vẻ mặt nghiêm túc vội vàng nói: “Tôi cam đoan phải thịt người bọn họ”
Nhìn thấy lão Lưu lắc đầu với mấy người bệnh rõ ̀ng vừa mới xẻo thịt Bách Hợp mặt ngây Đừng coi cô như kẻ ngu cô vừa mới vào bệnh viện rất bình thường cứ như vậy trợn mắt nói dối thật sự xem cô là kẻ ngu Tuy đã đói lả nhưng Bách Hợp vẫn kiên ̣nh cự tuyệt mấy người có lòng muốn chia sẻ đồ ngon với cô nhìn thấy từng người cắn thịt bộ dạng ăn ngon mà ngay cả thịt người mấy người cũng thấy ăn ngon Bách Hợp trầm lặng…
Cứ sống giữa một đám bệnh nhân tâm thần này rất dễ khiến cho người sinh cảm giác bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ ban ngày phòng bệnh mở vì trong phòng bệnh vì tránh cho người bệnh nổi điên sẽ có lắp đặt một camera giám sát đấy hai ngày liên tiếp Bách Hớp có kêu gào “Quỷ kìa” đã khiến cho bác sĩ Vương là bác sĩ điều trị cho cô chú ý đó là một người đàn ông khoảng 50 tuổi béo ục ịch nhìn thấy trong mắt cô là sự dò xét và cảnh giác bộ dạng rất phòng bị
“Dương tiểu thư tới giờ uống thuốc của cô rồi thuốc này thể ngừng tình huống của cô lại càng nghiêm trọng rồi” Bác sĩ Vương liếc nhìn Bách Hợp rất nhanh đã đổ rất nhiều thuốc hiệu cho y ́ rót nước Bách Hợp nhìn thoáng qua nhất quyết muốn cự tuyệt nhưng mà cô nhìn thấy phía bác sĩ Vương là bốn cô y ́ lực lưỡng khi âm thầm so sánh thực lực hai bên đó lại trầm mặc
Bây giờ căn bản võ lực của cô theo kịp chính là học lạicũng phải muốn mất ít nhất là nửa năm đến một năm mới có thể dùng được nhưng mà cô tiếp nhận trí nhớ của Dương Bách Hợp cũng biết tình cảm bây giờ chỉ là chó trong ngõ cụt mà thôi
Mỗi ngày cô đều bị ép uống rất nhiều thuốc còn biết thành phần là cái gì từ khi cô nàng này nhớ lại càng ngày càng thấy hoảng loạn có khả năng…những thuốc này có vấn đề đấy cô rõ cứ thế phát điên mà bản thân Bách Hợp cũng chính là một đại tông sư bắt quỷ thế nào là quỷ thật mà thế nào chỉ là thủ đoạn âm hiểm trong lòng cô đều rõ ̀ng chắc Dương Bách Hợp trúng ám toán của người khác cho nên mới phải rơi vào kết cục như hiện ̣i
rốt cuộc âm hiểm ở chỗ nào cô cũng rõ ̀ng lắm nhưng mà có lẽ cũng liên quan đến khối gia sản khổng lồ của nhà họ Dương nếu phải hôm nay cô rơi xuống kết cục ở bệnh viện tâm thần quan sát hai ngày lúc này lại thấy sắc mặt bác sĩ Vương nghiêm túc và hoài nghi Bách Hợp càng dám uống thuốc trong tay ông rất sợ cẩn thận một chút thì mạng nhỏ khó bảo toàn thì cũng thôi cô thật sự sợ mình cũng trở thành bệnh nhân tâm thần thật sự