Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1214
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 1214 - Nhân duyên mượn xác hoàn hồn 36
Lý thị ôn nhu ca hát một bàn tay đưa lên năm đầu ngón tay sắc như mũi tên bén nhọn nhẹ nhàng cắm lồng ngực của Bình ca nhi cầm lấy trái tim rút ngoài nhét trong miệng bắt đầu từ từ nhai
Người Tôn phủ từ khi Lý thị chết đã lâm mộng cảnh vẫn tỉnh ngày cảnh khi Lý thị chết mỗi đêm xuất hiện trong mộng của mỗi sự sợ hãi cùng bóng tối của cái chết bao phủ bộ Tôn phủ liên tiếp hạ nhân chết trong sự trả thù của Lý thị
Tôn Đạo Hải và Hoàng thị là hai chết cuối cùng hai bởi vì lang tâm cẩu phế đã hoảng sợ tối đa Hai Tôn Đạo Hải và Hoàng thị Lý nuôi đến sinh hư thối sinh thi trùng (sâu trong xác chết) ở trong cơ thể hai đem hai trở thành cơ thể bồi dưỡng cổ nhận lấy cổ trùng cắn tim mà chết thống khổ dị thường
Tôn phủ hưng thịnh ngày xưa cuối cùng hủy trong chốc lát
“Cũng tới nơi cũng dám tới” Rất nhiều một khắc tiến cửa liền phát hiện điều khác thường nhanh chóng rời Mãi cho đến thời dân quốc một nhà họ Viên chuyển ” Lý thị ghế bình tĩnh mở miệng kết cục của Tôn gia Bách Hợp đã thấy trong ‘Hồi ức’ của bà chỉ là lúc mới từ chính miệng bà
“Ngươi là duy nhất đưa tay về phía cứu ” Lý thị thở dài bà oán hận quá nhiều hết lần đến lần khác một ai cứu rỗi Bà báo thù nhưng bản thân hãm quá sâu trong chấp niệm thể giải thoát
Ở đây bà vây khốn canh giữ trong Tôn phủ ngày qua ngày nhưng thật sự thì bà cũng nhận lấy tra tấn
Linh hồn mọi trong Tôn phủ đều bà giam nơi tại đây mỗi lặp lặp tái diễn cảnh khi Lý thị chết Những ở đây khi chết đều nhớ ngày qua ngày lặp cho dù là khi chết cũng thể nghỉ ngơi vĩnh viễn sống trong sợ hãi cùng với thống khổ
Rất nhiều đều cho rằng chết là chấm dứt tất cả nhưng đối với mỗi trong Tôn gia mà thì chết chỉ là bắt đầu thôi
Sự sợ hãi cùng với tử vong luôn tuần trở thành oán khí âm khí xen lẫn cùng tạo nên một Tôn phủ âm khí cực nồng đậm cơ hồ giữa ban ngày đưa tay thấy năm ngón Những trong Tôn phủ khi Lý thị giết liền giống như trở thành miếng mồi trong tay hổ vĩnh viễn thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay cô Những âm khí cùng oán khí tiếp thêm sức mạnh cho bà tụ hợp thành oán khí của trăm đã trải qua hơn 100 năm thời gian Tương đương với tu vi của Lý thị đã hơn một nghìn năm hỡn nữa bản thân bà là cảnh đặc thù cho nên mới đạt thành công đến địa phủ cũng thể làm gì bà Cho đến khi chính quyền mới thành lập mọi coi trọng khoa học phê phán mê tín thực lực của địa phủ ngày càng yếu tu đạo chân chính ngày càng ít cửa địa phủ đã nhiều năm mở Cho nên ở đây dù là trời đất thì cũng chẳng ai quan tâm
“Những năm cũng bắt đầu tu đạo lục tục đến” Có thể những đạo sĩ phần lớn là kẻ địch của Lý thị bởi dọa sợ bỏ chạy
Ngược là Viên gia sát khí lớn từng phái làm kinh động đến Lý thị nhưng làm kinh động đến âm hồn Tôn thị trong nội viện thì chết kẻ thì chạy Cho đến khi Viên tiểu thư ở đây giam trong mộng của Lý thị nên chính cha đẻ vứt bỏ ở nơi
“Hơn một trăm năm thể chuyện giúp nào kéo cám ơn ngươi Mang theo từ trong ác mộng kéo ngoài” Lý thị thở thật dài khi bà chết oán khí sâu nặng càng ngày càng lớn giết chết Tôn gia đem nỗi thống khổ cùng oán hận của truyền cho bọn họ Trên thực tế trong tim Lý thị cũng vĩnh viễn nhớ kỹ những giây phút
Thời thiếu nữ của bà càng vui vẻ hạnh phúc khiến sự bi thảm càng ngày càng tăng say mỗi khi âm hồn nhớ lúc khi chết liền sợ hãi thêm một lần bà oán hận tăng thêm một phần
Theo như lời của Bách Hợp cô chỉ thể thay đổi tương lai mà là những gì đã xảy Cho nên trong trí nhớ của bà thì Tôn gia sẽ vĩnh viễn đưa tay cứu bà lúc bà sắp hình phạt đóng dấu nung đến chết vĩnh viễn sẽ thay bà vô luận là Tôn Đạo Hải vợ chồng kết tóc nhi tử bà hoài thai mười tháng sinh hạ Bình ca nhi đều chỉ lạnh chằm chằm bà Oán khí của Lý thị đã hình thành trong cảnh như càng ngày càng nặng xông nơi chết trong tay bà cũng ít mà những từng thấy trí nhớ của bà nhận ảnh hưởng của âm khí và oán khí phần lớn Lý thị dẫn trong hồi ức hoặc trở thành Tôn Bình hoặc trở thành hạ nhân Tôn Phủ đều nào dũng khí thay Lý thị mở miệng chuyện hoặc kéo tay bà ngoại lệ những tự nhiên đã chết trong tay Lý thị
“Ngươi là duy nhất xông đưa tay cứu ” Cho nên bà giết Bách Hợp lúc Lý thị trưng bộ mặt đáng sợ nhưng lúc lộ vẻ mặt lạnh nhạt bình tĩnh
“Kỳ thật đại thù đã báo những năm đã mệt mỏi chỉ là luôn giải thoát” Bà quên những nỗi oán hận quên thế gian lạnh lùng tàn nhẫn: “Ta khát vọng đưa tay kéo một lần” Đồng thời cũng kéo những tiến nơi một lần nhưng ai thể kéo bà
“Đa tạ ngươi đa tạ ngươi cô nương cám ơn ngươi cứu …” Miệng bà giật giật cô một lượng lớn âm khí đang thoát một cỗ oán khí màu đen âm khí trụ nổi thoát ngoài thân thể của cô đã sớm mục nát âm khí cùng oán khí thoát khỏi cơ thể bắt đầu hóa thành bụi phấn tiêu tán trong khí
Bách Hợp ngậm miệng trong lòng ngũ tạp trần
Thân thể Lý thị do oán khí tạo thành bởi vì chết quá mức cam lòng làm cho một thở cuối cùng khi chết cũng thở mà hóa thành oán khí và lệ khí chặn ngay tại cổ bà vì niêm phong linh hồn bà tại trong thân thể bà quỷ quỷ thi thi mà tồn tại Trên thực tế bà tồn tại như là một cái xác hồn nhưng bởi vì oán khí dày đặc làm cho thi thể hư thối hôm nay oán khí mất thi thể trăm năm liền tự nhiên hóa thành hư ảo
Thật từ đầu tới cuối cũng bà giam cầm chính tại ngày bà chết đợi kéo bà một lần cứu bà từ trong oán hận cùng nỗi sợ hãi Thời điểm Tôn phủ trải qua nỗi sợ hãi chính là cảm giác của bà đã trải qua ngày qua ngày cho nên oán khí mới dày đặc như Bách Hợp đột nhiên đưa tay rốt cục đã khiến bà thỏa tâm nguyện vì bà mới tay giết Bách Hợp ngược còn thả cô
Nghĩ đến bản thân cùng những trong hội những mỗi đều là vì tư lợi ngược Lý thị như tàn nhẫn nhưng cuối cùng đơn giản như
Nhân tính cùng quỷ tính hình thành một nét đối lập rõ ràng đến cuối cùng thật sự đáng sợ vẫn là con mà thôi
“Đa tạ ngươi” Lý thị trong khi mở miệng oán khí tan thân thể oán khí của bà âm khí ăn mòn cũng đã nhanh chóng tan thành mây khói bà còn bộ dạng đáng sợ lúc nữa bà dần dần khôi phục ngoại hình tú lệ lúc chết Bà biết làm thế nào hồn thể của chính đã âm khí bà lộ sắc mặt xinh mà bình tĩnh Sau khi phát tiết oán hận thì bà đã còn bộ dạng đáng sợ dữ tợn nữa
“Không cần cám ơn chỉ là tâm nguyện của bà từ đầu đến cuối quá đơn giản” Bách Hợp lắc đầu tâm nguyện của Lý thị quá thấp chỉ đưa tay giúp đỡ kéo bà từ trong vũng bùn Cô nhớ ngày đó Tôn phủ chỉ sợ cũng giấc mộng như mơ về Lý thị nhưng lẽ ai đưa tay kéo Lý thị nên oán hận của bà càng lúc càng lớn cuối cùng giết hết bộ trong Tôn phủ ở đây
“Hôm nay cánh cửa địa ngục đã đóng thu bàlại đợi đến lúc sẽ tiễn bà xuống âm phủ luân hồi” Bách Hợp liếc Lý thị Lý thị lúc nhìnnhu nhược đây là lần đầu tiên Bách Hợp thấy rõ mặt bà Trong trí nhớ của cô cũng thấy khuôn mặt đấy Cõ lẽ do bà hủy dung khi chết khi chết làm nhục lo lắng còn mặt mũi nào gặp cho nên mới dùng khuôn mặt của khác
“ cho bà biết bà tạo sát nghiệt quá nhiều đưa bà xuống âm phủ luân hồi kiếp bàsẽ nhận hậu quả” Bách Hợp cũng bởi vì oán khí của Lý thị tiêu tan liền lời lừa gạt bà liền : “Bọn Tôn Đạo Hải làm sai đều nhân quả tuần bà đã giết cũng nên nhận hình phạt đây là chuyện hết sức thường tình”
Lý thị cắn răng Bách Hợp nửa ngày lúc đó ngay đó lên: “Thiếp thân đã rõ thân tự biết nghiệp chướng của nặng nề hôm nay đại thù đã báo cô nương làm phép thể thoát khỏi nơi đã vui vẻ còn cơ hội để chuộc tội đã là vạn tạ quyết ý nghĩ lẩn trốn”
Bách Hợp nhẹ gật đầu cố nén cảm giác khó chịu trong thân thể do thi độc niệm chú ngữ cũng lấy một đống lá bùa đem pháp quyết đưa trong đó hiệu cho Lý thị tiến đến
Lý thị phúc lễ với cô: “Nếu thể sớm gặp cô nương…” Bà định gì cũng biết sớm gặp Bách Hợp lúc khi chết kéo bà một lần gặp cô khi chết sớm tới giúp bà Bách Hợp cũng Lý thị tự nhiên hóa thành một đạo khói xanh biến mất trong tờ giấy bùa
Một khi Lý thị biến mất oán khí và âm khí mấy trăm năm áp chế trong Tôn phủ cũng chậm dãi tiêu tan Nạn nhân của Tôn thị chết đó hơn một trăm năm từng tỉnh táo những quỷ hồn ngày qua ngày vây ở đây Trên hành lang nha đầu đang chạy Thúy nhi chết vẫn còn ở hành lang những từng từng một nhớ lúc khi Lý thị chết và lúc bọn họ chết lúc Lý thị chết âm hồn liên tiếp xuất hiện mặt Bách Hợp
Có Thúy nhi Tôn Đạo Hải thậm chí còn Hoàng thị cùng vô số Tôn gia Bách Hợp đã từng thấy trong trí nhớ của Lý thị nhưng cũng nhớ tên hạ nhân
“Đa tạ tiên trưởng” Tôn Đạo Hải cúi thật thấp Bách Hợp một trăm năm lão giống như lâm một cơn ác mộng vẫn tỉnh Triệt để làm biến mất đoạn nghiệt duyên đáng sợ giống như đã trở thành một hy vọng xa vời lão chịu đủ tra tấn lúc thấy Bách Hợp đã đến tiếng động