Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1209
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 1209 - Nhân duyên mượn xác hoàn hồn 31
Beta: Sakura
Lúc gả cho Tôn Đạo Hải thì Lý thị tròn mười sáu tuổi một năm sinh cho Tôn Đạo Hải một con trai Cho dù hiện giờ con trai đã cưới vợ nhưng tuổi của Lý thị cũng lớn dù bà một thân một cũng còn gì oán hận bà đã quyết định ở như đến già chết Bà đã học thuộc lòng nữ giới từ nhỏ Lý Khuê đã giáo dục bà nghiêm khắc đến hà khắc gặp vận may như nhục nhã bầ oán độc chửi bới
Trong nội viện tiếng gào vang lên Bách Hợp một màn trong lòng nổi lên sát ý lửa giận bừng bừng nổi lên cô tiến lên nhấc lên đàn ông đang ở Lý thị nhưng cô làm Đây bộ đều là hồi ức của ‘Phu nhân’ Lý thị nhớ là chuyện xảy ở hiện tại mà chuyện đó đã xảy Cô chỉ biện pháp thay đổi tương lai nhưng vĩnh viễn cách nào thay đổi quá khứ Tiếng của Lý thị từ lúc bắt đầu đến giờ ngày càng chói tai càng về khí càng trầm lặng
Bên ngoài trời đã sáng vang lên tiếng bước chân đến lúc đẩy cửa sáng sáng chói mắt chiếu thẳng trong gian phòng Người đàn ông thâm trầm quát mắng chỉ trích Lý thị ‘Dâm phu tiện nhân’… ‘Sao chết ’… các câu liên tiếp truyền đến Có Lý thị cùng thông dâm Lý thị liều mạng dốc sức lắc đầu bà đến khàn cả giọng Bách Hợp đã thấy từ đầu từ lúc bà êm ái như tiếng hoàng cho đến khi cuống họng còn phát tiếng rõ ràng làm nhưng nào bà
Hầu như chỉ còn cảm giác sợ hãi cực độ và bất an xung quanh nghị luận nên xử lý như thế nào một khắc Bách Hợp thể cảm nhận sự sợ hãi trong lòng của Lý thị
“Bình ca…Bình ca…” Ta là mẹ của con a con thể thay rõ với cha Bách Hợp thể cảm giác trong lòng Lý thị đang nhỏ máu nhi tử bà nuôi dưỡng đang ở dám cô với vẻ mặt ghét bỏ
Trên mặt đất gã đàn ông đang quỳ luôn miệng ‘Phu nhân chịu nổi cô đơn câu dẫn nên mới mắc lừa’
“Nói láo ngươi láo” Lý thị cố hết sức lực hét lên nhưng Tôn Đạo Hải vẫn tin bà sai trói bà
Nhìn Lý thị từ nhỏ đã giáo dục nghiêm khắc của nữ nhân trong khuê phòng ở bên trượng phu cũng sinh một nhi tử thể nào minh bạch làm bẩn thanh danh đến cả khi chết là cùng khác thông dâm Bài vị Tôn gia sẽ tên bà gia phả Tôn gia ghi Lý thị câu dẫn khác phá hủy danh tiếng Bình ca nhi lãnh đạm mà : “Bà khiến cho cảm thấy hổ thẹn Ta Tôn Bình mẫu thân biết liên sỉ như bà bà đáng chết”
Con của bàra mặt mỉa mai chằm chằm bà Tôn Đạo Hải lạnh lùng chán ghét chằm chằm bà bà là sự sỉ nhục của Tôn gia đáng nhẽ nên phanh thây
Người biểu dương dương đắc ý mỉm kết cục chật vật của Lý thị bà Tôn Đạo Hải cho trói trong nội viện đã nung đỏ một chiếc vạc sắt Tôn Đạo Hải đóng dấu nung bà đến chết
Lý thị dọa sợ mặt cắt còn giọt máu xung quanh bộ hạ nhân của Tôn phủ vây xem hổ sợ Bà chết cũng dùng cách như cô khẩn cầu Bình ca khẩn cầu Tôn Đạo Hải
“Cầu lão gia coi như vì thân đã gả cho lão gia nhiều năm vì lão gia sinh hạ nhi tử mà để cho chết một cách thống khoái” Hình phạt kinh khủng đến cỡ nào hơn nữa cái vạc đã nung đỏ xem đã đốt từ lâu
Chung quanh đầy hạ nhân nha thân của bà Thúy nhi cũng trong đám nhưng một ai cầu tình cho bà
“Cầu lão gia cầu lão gia…” Lý thị lúc đều coi mỗi như một cọng rơm cứu mạng mà cầu khẩn Nhi tử Trương ma ma từng bệnh nặng là bà đã từng đưa bạc mời chữa bệnh cho nhi tử Trương ma ma mới thể cứu một mạngTrong phòng may vá ở nội viện Vương phu nhân nam nhân đánh chỉ còn nửa cái mạng mắt suýt nữa mù chính là bà cứu Vương thị chobà một miếng cơm khiến bà chỗ dung thân…
Ở đây nhiều gương mặt bà hiểu rõ thể Tôn Đạo Hải đã sớm giết bà thì cũng thôi nhưng vì cái gì mà một ai giúp bà
Biểu lạnh bà: “Không gạt ngươi ngươi đã bẩn còn chiếm vị trí chính thê Ta mới là chính thê của phu quân ngươi tính dễ dàng như Những điều là làm thì ngươi làm gì Ngươi đã mất trinh gia phả Tôn gia đã còn tên ngươi Ngươi ngươi sắp chết ngươi hãm hại con của ngươi cũng cầu tình giúp ngươi đừng đến bọn họ” Biểu ‘Khanh khách’ Bình ca nhi lời cúi đầu lên tiếng Lý thị trừng mắt lớn quả thực thể tin những lời biểu còn :
“Đêm qua cho bên cạnh ngươi là Thúy nhi hiện tại phu quân vẫn yêu thích ngươi nên nhường vị trí ”
Cô trắng trợn hết lời đến lời khác Tôn Đạo Hải lên tiếng Lý thị giống như ngũ lôi oanh đỉnh lóc nghẹn ngào: “Ngươi đã thích vì cho một tờ hưu thư…”
“Hưu thư” Lông mi biểu nhếch lên : “Hưu thư thì về gia phả Tôn gia ngươi vẫn là chính thất chỉ là kế thất” Cô danh vợ cả tranh nửa đời chỉ vì một vị trí
“Tiểu thư nhà quan thì như thế nào Tiểu thư khuê các thì như thế nào hôm nay là kết cục như Ngươi chèn ép nửa đời hôm nay hủy cả đời của ngươi Sau khi ngươi chết thanh danh ô uế thanh danh cả đời của cha ngươi hủy trong chốc lát Lý gia dạy dỗ một cô con gái như thì cả đời về các cô nương Lý gia còn ai lấy đây là kết cục ngươi dám tranh giành nam nhân của ” Biểu vang lên Lý thị thể tin trượng phu của nhi tử con dâu biết rõ bà là hại chịu mặt vì bà Để cho trái tim của bà trở nên đóng băng là bạn nửa đời của bà bà tín nhiệm Thúy nhi hại bà Những xunh quanh đây ít hoặc nhiều đều là từng bà giúp đỡ sự thật ngay mặt mỗi giữ im lặng
Lý thị cả đời ngoan ngoãn cung kính ở nhà theo cha xuất giá theo chồng bao giờ nửa bước sai lầm bà cam lòng bà đòi một cái công đạo
Trong nội viện vạc thiết đã nung đỏ từng tầng nhiệt đã truyền đến bà thét chói tai oán độc cùng cam lòng
Bà khẩn cầu hi vọng kéo bà hi vọng trời xanh vì bà mà cho một cái công đạo bà khát vọng thay bà giải oan bà hô: “Bình ca Bình ca…”
“Thúy nhi… Thúy nhi…” Cả đời bà hiền lương thục đức bao giờ một bước sai lầm dù là Tôn Đạo Hải tổn thương bà như bà đều cung kính thuận theo Chẳng lẽ bà chỉ ở đằng hậu viện đủ Tôn Đạo Hải chỉ là một tiến sĩ ông thể địa vị cùng cơ nghiệp ngày hôm nay nếu cho cha bà Lý Khuê đưa lên thì đến chức tri huyện ông cũng chứ đừng đến làm quan ngũ phẩm
Bản thân đối đãi với Thúy nhi tệ bao giờ coi bà là nha mà coi như tỷ Nhi tử bà dốc hết lòng dạy dỗ vì lựa chọn cô dâu lo lắng trăm điều Hạ nhân trong nhà bà cũng khắt khe luôn giúp mọi làm việc thiện cả đời đến con kiến cũng nỡ giết vì đến cuối cùng nhận kết quả như
Bà cam lòng bà lấy công đạo bà giúp bà cứu bà
Nhi tử đến mặt của bà cũng dám cúi thấp đầu bộ dạng rụt rè sợ hãi Người làm bạn với bà hơn nửa đời Thúy nhi cũng im mặt lộ vẻ đành lòng Tôn Đạo Hải quát lớn: “Ai thay bà cầu tình liền coi như kẻ đồng lõa cùng đóng dấu nung đến chết”
Trong Vân Dương lão là vua một phương thế lực lớn lúc vì Lý Khuê trợ giúp cho dù lão là quan ngũ phẩm nhưng vẫn ở mặt Lý Khuê cẩn thận từng li từng tí nhiều năm trôi qua đã sớm thay đổi Dù lão đã cáo lão hồi hương nhưng trong Tôn phủ là một tay lão gây dựng nên mọi tiếng lão quát ai dám lên tiếng thay Lý thị chuyện
Lý thị giờ khắc trong lòng đang nhỏ máu bà một màn mắt dốc sức liều mạng giãy dụa trong nội viện bà lạnh Biểu nhếch khóe miệng Tôn Đạo Hải bà hơn nửa khuôn mặt càng lộ vẻ cay nghiệt hung ác
Lão cũng liếc bà một cái chút nào nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng Lý thị trong chốc lát đã hiểu Người phu quân trúng lúc đến cuối cùng chỉ là một con sói một khi đắc thế liền huênh hoang càn rỡ chỉ hận mắt tròng còn tưởng lão sẽ nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng
Một đêm vợ chồng trăm ngày tình nghĩa hy vọng chết trong sạch đã trở thành xa vời Tôn Đạo Hải thích bà một chút nhu tình mật ý cũng chỉ là giả vờ vì địa vị vì tiền đồ mà thôi
Nếu yêu bàsẽ vì cha cô Lý Khuê khi từ quan liền lộ bản chất sẵn sàng vì ái diệt thê hôm nay thất ngông cuồng như thế cho phép tình nguyện chính đội nón xanh lên đầu Để đến bây giờ đổi lấy kết cục như
Giờ khắc trong lòng Lý thị oán hận ngập trời chú ý tới sắc mặt bà tối dần con ngươi bắt đầu sung huyết
Bách Hợp từ đầu đến cuối thấy cảnh như thấy một khắc Tôn Đạo Hải dỗ ngon dỗ ngọt thấy cảnh hai vợ chồng ân ái ngắn ngủi thấy Lý thị đơn độc một trong phòng sinh cũng thấy tình cảnh bi thảm của bà khi chết Cô thấy đàn ông biết hổ cũng nhiều nhưng như Tôn Đạo Hải quả thực là hiếm thấy Dù biết rõ Lý thị sẽ trở thành lệ quỷ trở về gây họa cho Tôn gia khiến cho nơi trở thành địa ngục nhưng lúc Bách Hợp vẫn nhịn Cô phát hiện cô thể cử động dù biết rõ thể thay đổi chuyện đã xảy dù biết rõ chính chỉ là hư ảo nhưng Bách Hợp nhịn Tôn Đạo Hải quá hèn hạ vô sỉ mọi Tôn gia lương tâm trong lòng cô sát ý nổi lên từng đợt
“Dừng tay” Giọng cô phẫn nộ dùng hết sức lao chỗ Lý thị: “Các ngươi… những kẻ xúc sinh Tôn Đạo Hải ngươi là kẻ nam nhân hèn hạ vô liên sỉ nên gặp báo ứng ngươi chết yên lành Bình ca mẹ ngươi sinh ngươi nuôi dưỡng ngươi nhưng hôm nay vì sủng ái của Tôn Đạo Hải vì tiền đồ của đến mẹ ruột cũng quan tâm Tận mắt thấy bà hãm hại mà cứu vô tình vô nghĩa uổng công làm ”