Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1192
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 1192 - Nhân duyên mượn xác hoàn hồn 14
Mọi đều sợ đám côn trùng sống ai cũng đừng hòng chạy thoát mà hết lần tới lần khác sợ chết còn bắt một con mang về
“Anh định làm gì” Trang Thiên Minh thấy hành động của Thẩm Xuân tức chết túm cổ hỏi những con côn trùng tiêu diệt bộ quá vất vả mà Thẩm Xuân bao nhiêu lần còn giữ một con bản thân chết thì nhưng ai ở đây tình nguyện chết cùng chứ hành vi của chọc mọi tức điên hai mắt Trang Thiên Minh đỏ bừng nắm chặt thành đất Thẩm Xuân sức giãy dụa: “Đối với những sinh vật rõ luôn cách để giải quyết…”
“ là kẻ biết thì sợ” Bách Hợp lắc đầu nhớ tới nguyên chủ ưa thích loại ngu đến như bao nhiêu năm cô cũng liếc mắt lấy một cái thẳng tới chỗ túm tay bảo: “Vẫn còn côn trùng chết đẩy trong đống đó chờ ăn hết sẽ đốt cho thành tro miễn cho loại ngu ngốc làm liên lụy chúng ”
Một phương pháp giết quang minh chính đại như nhưng bất cứ ai phản đối Mọi hận Thẩm Xuân mới sinh sự từ việc còn nghịch đám côn trùng càng hận chết mấy lời Bách Hợp mà vì phòng thật sự đem những con côn trùng ngoài lúc đó hại chết một đám chi bằng để cho đám côn trùng ăn hết giống như lời Bách Hợp lúc đó tặng cho một lá bùa đốt cháy sạch sẽ thần biết quỷ nơi kêu trời trời thấu kêu đất đất tránh cho liên lụy khác cứ để chết như ai thì ai biết
Lúc đầu Trang Thiên Minh còn túm chặt Thẩm Xuân sợ làm xằng làm bậy giờ buông tay
Bách Hợp giúp Thẩm Xuân hướng phía đám côn trùng mà Thẩm Xuân dọa cho sắc mặt thay đổi hai chân bám chặt đất mấy ngón chân bấu chặt động đậy dám tiến đến đám côn trùng nữa mới kết quả của bà Vương và hòa thượng béo đều thấy rõ một đàn ông cường tráng như đến nửa giờ đã chết sạch sẽ nghĩ lấy côn trùng về nghiên cứu khả năng vì phát hiện loại sinh vật kỳ quái mà nổi tiếng nhưng dĩ nhiên xé xác ăn mất như hòa thượng béo Hắn dốc sức chống cự gạt tay Bách Hợp nhưng Bách Hợp gầy gò yếu ớt như khỏe ngoài dự liệu của Thẩm Xuân vùng vẫy vài lần mà giãy ngược còn Bách Hợp phụ đẩy đến chỗ xác hòa thượng béo
Vốn cách xác của hòa thượng béo cũng xa lắm lúc đẩy đến vài bước Thẩm Xuân đã dẫm lên xác côn trùng đốt khi giẫm lên phát những tiếng vỡ vụn dọa cho cho mặt xanh lét khàn giọng gào lớn:
“Tống Bách Hợp cô phát điên Sao cô điên chứ cút xa ”
Hai là thanh mai trúc mã cùng lớn lên Tống Bách Hợp đối với ngoan ngoãn phục tùng tuy đùa giỡn đúng mực tay chân cũng nặng nhưng Tống Bách Hợp vẫn so đo gì với mấy tháng nay Tống Bách Hợp như thay đổi thành khác đùa giỡn hỏi khi nào hai kết hôn cô tựa như phát điên né tránh cô mấy tháng về nhà ông nội thấy liền mắng nhưng như thế còn đủ hiện tại cô còn giúp chịu chết cô thể ác độc như
“Cô cút ngay cút ngay” Dưới lòng bàn chân xác côn trùng giẫm lên lạo xạo làm cho Thẩm Xuân cả chết lặng tuy biết rõ chúng đã đốt chết nhưng khi giẫm lên tự chủ tức giận gào thét nhất là càng gần đám trùng càng sợ hãi Chửi vài câu vẫn thấy Bách Hợp động tĩnh gì Thẩm Xuân cũng dám bộc phát tính của chân nhũn ôm chặt lấy cánh tay Bách Hợp: “Cô nổi điên nếu xảy chuyện gì cô cũng chạy thoát” Hắn Bách Hợp hừ lạnh một tiếng càng đẩy đến gần đám côn trùng hơn đến mức Thẩm Xuân cũng dám mạnh miệng nữa sắc mặt tái mét: “Ba mẹ ông nội từ nhỏ đối xử với cô ông nội và ông nội cô còn là sư …”
Hắn đến điều động tác đẩy tới của Bách Hợp mới ngừng Thẩm Xuân thở phào một cái trong lòng buông lỏng một chút tai nạn cảm giác tức giận nổi lên dùng bộ sức lực của bản thân ôm chặt cánh tay Bách Hợp cẩn thận từng li từng tí thẳng dậy dùng tốc độ cực nhanh tránh xa cô nuốt nước bọt một cái há miệng thở dốc như gọi ba hồn bảy vía về trái tim theo chỉ thị bắt đầu đập thình thịch
“Sao cô lên cơn điên” Lúc hai mắt Thẩm Xuân đỏ bừng theo bản năng cơ thể vẫn còn run lẩy bẩy mới gần đám côn trùng như tình cảnh hòa thượng béo chết lúc vẫn còn hiện rõ trong đầu nghĩ suýt chút nữa cũng biến thành một hòa thượng béo khác cả Thẩm Xuân sụp đổ
Bách Hợp lạnh một tiếng liếm liếm bờ môi vốn cúi đầu xuống sửa chỗ quần áo lúc nãy Thẩm Xuân kéo nhăn bây giờ mới nghiêng đầu Thẩm Xuân chằm chằm: “Không mang côn trùng về nghiên cứu Không biết tự lượng sức còn chờ mang đến tai họa cho khác chi bằng tiễn một đoạn đường” Đến tình trạng chính suýt chết trong tay cô cô ăn năn chút nào vẫn bộ dáng như Thẩm Xuân tức giận đến mức run rẩy chỉ Bách Hợp cuồng loạn gào: “Cũng bởi cái bộ dạng của cô nên mới cưới đấy”
“Anh cho rằng để ý ” Bách Hợp giương mày lên: “ mà nếu như thêm câu nữa để cảm thấy khó chịu tin sẽ đẩy mạnh một cái”
Sắc mặt Thẩm Xuân thoạt trắng thoạt xanh hàm răng va lộp cộp Cuối cùng vẫn dám lên tiếng oán giận lùi trong đám
Mọi xem trò vui Thẩm Xuân và Bách Hợp chút quan hệ mờ ám nhưng ai dám lên tiếng đợi đến lúc Thẩm Xuân dám há mồm Trang Thiên Minh mới hung ác liếc mắt Thẩm Xuân hỏi Bách Hợp:
“Làm bây giờ”
Có âm thanh nhỏ giọng một câu: “Còn Ngô Minh cùng …” Đây là một trai chừng hai mươi tuổi khi mặt chút sốt ruột: “Đấy là họ của ”
Chuyến ngoài quá nửa là tuổi còn một phần những trẻ tuổi bất kể là của Tống gia của Hiệp hội Đạo pháp thực tế ai cho rằng hành trình gặp nhiều nguy hiểm dùng để rèn luyện mọi chỉ nghĩ đến những năm qua sống quy củ càng nghĩ cách đem lần trở thành một chuyến du lịch thậm chí còn mang theo con cháu trong nhà những trẻ tuổi lần đầu nghĩ rằng tòa nhà cổ chính là của công khai quốc đều vô cùng kích động bây giờ xảy chuyện như cả đám mới thấy sợ hãi
Lời của thanh niên khỏi miệng cũng nhỏ giọng theo: “Tôn Tiêu cũng thấy”
“Còn Trương Dư…”
Trang Thiên Minh mỗi lần một câu sắc mặt càng thêm khó coi đến khi còn ai nữa mới nén giận : “Không dặn dò lung tung ”
Tòa nhà lớn như vị trí của mọi bây giờ ước chừng mới chỉ ở nửa phần mà thôi các gian trong còn tới bây giờ lung tung sắc trời u ám như xung quanh đều là sương mù dày đặc biết tìm Huống chi tòa nhà cổ chỗ ở cũng u ám vốn đã thi cổ mọi phát hiện gì đó một đám làm dám tách tìm
Nghe Trang Thiên Minh quát tháo cũng ai dám phản bác Trên thực tế cái chết của hòa thượng béo đã quá kinh hãi cho nên những hốt hoảng theo bản năng chỉ trốn khi điểm quân số thấy mười bốn chạy mất trong đó ngoài năm Hiệp hội Đạo pháp ba bên hiệp hội Phật giáo còn đều là nhân viên công tác của đài truyền hình theo tất cả đều là những còn trẻ tuổi đấy là những đã biết tên còn mấy chạy mất mà biết tên Nhiều như mà thấy bóng dáng cả còn nghĩ đến hai mặt chết tất cả đều thuộc trách nhiệm của Trang Thiên Minh ông cảm thấy chút nào
“Cô Tống cô xem làm bây giờ” Ông hỏi một câu lần ông cầm nhiều tiền đồng thời trách nhiệm cũng lớn nhưng xảy chuyện như mạng quan trọng cơ bản ông gánh nổi chút luống cuống
Bách Hợp liếc mắt thấy sương mù xung quanh ngày càng đậm đặc Thoạt xung quanh chút gì đó đã thành khí cô nhếch khóe miệng: “Tìm một chỗ nghỉ ngơi tạm đã bây giờ trời tối mọi nên lung tung”
“Vậy họ làm bây giờ” Người “Ngô Minh thấy ” nhỏ giọng hỏi trong giọng chút bất mãn Bách Hợp liếc vốn cúi đầu đó mở miệng:”Cô biết chỗ bất thường chúng vẫn nên tìm họ của và mấy nếu xảy chuyện thì làm bây giờ”
“Học sinh tiểu học cũng biết ngoài biết lời đầu họ tự lung tung cũng nên nghĩ đến vấn đề tòa nhà hiện tại an chính thức cho mấy biết sương mù trong tòa nhà là chướng khí mà là âm khí nồng nặc bên trong đồ cổ quái nếu như tùy ý tách nếu xảy chuyện ai biết đây” Thanh niên xong mấy lời càng sốt ruột:”Vậy làm bây giờ lẽ mặc kệ bọn họ”
“Không là mặc kệ mà là cách nào để quan tâm cả” Bách Hợp thanh niên lên giọng: “Sao cách nào quan tâm cô biết ở chỗ đầy âm khí nguy hiểm lẽ thể tìm họ của Sao cô thể ích kỷ như ”
Nếu là lúc bình thường thấy một cô gái xinh như chắc chắn thanh niên sẽ tiếp cận nịnh nọt nhưng khi tính mạng đang đe dọa bất chấp tất cả Nghe xong Bách Hợp nở một nụ : “Cho nên trách móc hả”
Thanh niên cô hỏi đến á khẩu những thân lung tung đều hi vọng mọi giúp đỡ tìm kiếm Thế nhưng những thân loạn thì trong ngôi nhà
“Mọi cùng tìm xem nhiều càng dễ tìm kiếm” Có từ bỏ ý định liền cần Bách Hợp mở miệng đã nhỏ giọng: “Nhiều tìm kiếm nhiều cơ hội khi gặp nguy hiểm bọn họ chạy trốn còn nhanh hơn chúng nhiều”
“Đừng cãi” Trang Thiên Minh đám làm cho phiền nhiễu gãi đầu: “Cô Tống cô xem bây giờ nên làm gì”
“Tôi nghĩ tìm một chỗ nghỉ chân tất cả cùng một chỗ đừng chia ” Mọi khi tới đều mang đồ ăn nước uống trong một hai ngày đến mức chết đói “Đến hai ngày nếu ngoài trong hiệp hội nhất định sẽ thấy gì đó bất thường nhất định sẽ tìm tới cứu chúng ”Lời cô hợp lý đám đều gật đầu đồng ý
Xảy việc mọi đều sát Bách Hợp và Trang Thiên Minh ở phía
Phía sương mù càng ngày càng dày đặc mọi cảm thấy như đang gặp ảo giác đây tòa nhà hoang vu khi sương mù sa xuống qua thời gian tự nhiên thay đổi cái hồ khô cạn giờ tự nhiên đầy nước đám di chuyển đến hòn giả sơn vỡ lờ mờ thể thấy phía là đình đài lầu các sương mù bao phủ giống như mộng ảo cảm giác như đang dấn thân tiên cung
Hoàn cảnh quỷ dị như mọi tự như cả tiếng bước chân loẹt xoẹt ngoài tiếng vang khác cả đoàn cũng dám thở mạnh bầu khí vô cùng nặng nề Trang Thiên Minh cũng cảm thấy mí mắt nháy liên tục giống như việc gì lớn sắp xảy yên lặng đến mức tiếng tim đập xung quanh đều khí xung quanh quỷ dị đến tiếng thở của tai cũng thấy
“Khụ” Không biết ai chợt ho một tiếng làm cho mọi đang đường sững thoáng run rẩy Tựa như lây bệnh mọi cũng bắt đầu run lẩy bẩy Trang Thiên Minh khó chịu biết làm đành hỏi:
“Cô Tống cô xem Vương sư Bàấy đang bình thường tự nhiên dính cổ” Khung cảnh quá yên tĩnh làm cho sợ hãi bằng chuyện một chút thực tế cái gì biết mới sợ nhiều khi chỉ là tự dọa ở trong chỗ thực còn cái gì xuất hiện cả cả đoàn giày vò Trang Thiên Minh mới chuyện xong nhiều thở phào nhẹ nhõm kỹ Bách Hợp cô giải thích
“Ông nhớ bà ngã ” biết là ai con rắn nhỏ dọa cho hoảng sợ kéo theo mọi hoảng loạn đẩy vốn dĩ mặc kín mít chân cũng giày đặc chủng để phòng rắn chuột và côn trùng kiến Bách Hợp nghĩ chỗ cửa qua chắc chôn cất dưỡng cổ cho nên còn đồ đạc ở đấy Bình thường thi cổ dễ chết sâu độc dễ chết ngoài việc máu thịt để nuôi dường thì phần lớn sâu độc ở cùng một chỗ sẽ ăn thịt lẫn cuối cùng xuất hiện cổ chủng tên khác là vua sâu độc (cổ vương) nếu đã đào tạo cổ chủng dưỡng cổ còn sống thì thể làm cho cổ vương ngủ say khi bà Vương đẩy ngã tay chống đất bà là mảnh vỡ cứa và găm lòng bàn tay
Sau đấy bà lấy nước rửa tay tìm mãi cũng thấy mảnh vỡ đã găm “Tôi đoán chắc là lúc đã thi cổ cơ thể bà ”
Mọi đều đồng loạt rùng lòng bàn tay cảm giác đau đau
“Dù mọi cũng nên cẩn thận âm khí ở đây nặng thể vẫn sâu độc đoán còn cả những thứ khác nữa” Bách Hợp xong thấy phía thấy một cái sân nhỏ Bách Hợp kỹ phương hướng thể tìm thấy cửa lớn của viện nếu lấy tấm ảnh hiệp hội đã chụp tòa nhà thể thấy rõ bố cục của tòa nhà
Phía ngoài khu vườn hòn non bộ là cái gì Bách Hợp cũng thấy tình hình bây giờ cả đoàn ai lòng nào dạo lung tung chỉ cần qua cửa chính viện mới chính thức nơi ở Bách Hợp lấy ảnh ở trong túi cửa toà nhà cổ đều cùng một hướng dùng cầu và hành lang bao lấy vài cái sân nhỏ sân nhỏ của tòa nhà thực lớn đất đai vô cùng rộng Người xưa xây nhà thích đối xứng hành lang hai bên bao lấy phòng ở chính giữa đặt vài cái cửa ngăn sân nhỏ
Trên cửa treo một cái bảng ghi “Trường Xuân các” dù theo thời gian ba chữ mạ vàng cũng đã bạc màu nhưng vẫn thể từ đó ngôi nhà xưa giàu náo nhiệt cỡ nào Hai bên cửa còn treo câu đối phủ tro bụi nhưng cửa lớn tự động mở cái bàn đá xanh dài từ cửa tới đường so với lúc mới tòa nhà thấy cỏ dại chỗ thực sạch sẽ