Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1161
Beta: Sakura
Đối với các thiếu niên thiếu nữ tuổi mới 14 15 mà cảm giác như thật sự mới lạ xen lẫn chút ngại ngần Phù Doanh hạng nhất chủ nhiệm gọi tên đầu tiên nhưng hề động đậy tất nhiên đã hài lòng với vị trí đang nên đổi chủ nhiệm lớp chần chừ một chút thoáng qua thấy Bách Hợp cạnh thì bỏ qua Phù Doanh gọi cái tên tiếp theo
Sau khi xếp xong vị trí theo kết quả mấy thành tích kém đều đẩy phía thành tích khá đều phía mà thành tích nhất thì ở giữa Bách Hợp và Phù Doanh đều di chuyển vẫn nguyên vị trí cũ Sau kết quả thi tháng vì Bách Hợp tiếp nhận nhiệm vụ quá muộn nên kết quả cũng lắm
Sau khi tiến hành sắp xếp vị trí bắt đầu bầu lớp trưởng lớp phó học tập cán bộ hoạt động nọ cứ mà hết cả buổi trưa
Qua tuần mới Tôn Minh Minh từ nhà về trường mang tới một chiếc váy màu quả mơ kiểu dáng quả thật đơn giản đồng thời cũng mang đến cho Bách Hợp kẹp tóc lần đã hứa Đây là một cái kẹp tóc hình côn trùng con côn trùng làm bằng pha lê màu tím hai cánh làm từ pha lê màu nâu bên vỏ những vân tròn lớn nhỏ sống động các cô gái trong ký túc xá thấy đều ao ước Mễ Tương Đình cũng thấy
“Tôn Minh Minh thứ đắt lắm hả” Lần Tôn Minh Minh tặng Bách Hợp dây buộc tóc Mễ Tương Đình cũng thấy Bách Hợp dùng nó buộc tóc vài ngày Mễ Tương Đinh đến trong lòng thể ghen tỵ thèm
Một tuần lễ gần đây trong ký túc xá bọn Tôn Minh Minh và Bách hợp quan hệ hơn nhiều Mễ Tương Đình dường như gạt ngoài Mỗi ngày cô ở trong ký túc xá đều ai chuyện bên mấy Bách Hợp đùa còn bản thân thì vùi giường trong lòng cảm thấy chua chát cô hiểu tại Bách Hợp chỉ thêu hai bông hoa mà thái độ Tôn Minh Minh đối với cô thay đổi nhiều như Giống như Bách Hợp tự làm cái áo chỉ cần chụp cái ảnh đưa cho mẹ là thể làm một đống tặng mỗi trong ký túc xá một cái đều vấn đề gì
Thiếu nữ thích những trang sức xinh xinh đều là bản tính Như cái dây buộc tóc Tôn Minh Minh tặng Bách Hợp cuối tuần cô cũng đã hỏi mấy cửa hàng bên ngoài căn bản ai bán cả sợ là trang sức khảm pha lê như sơ sơ cũng một hai trăm đồng đồ của Tôn Minh Minh cũng đồ tầm thường khi giá càng cao Vậy mà Tôn Minh Minh tiện tay tặng thì thôi đầu tuần còn tặng Bách Hợp một cái kẹp tóc hợp với kẹp con ếch lúc Mễ Tương Đình tưởng là chỉ thuận miệng ai ngờ cuối tuần cô đã mang đến thật
Lúc năm thiếu nữ đã xếp hàng dài những đồ Tôn Minh Minh mang đến Mễ Tương Đình giường đến cảnh giường đối diện chịu nổi lên tiếng: “Lạc Bách Hợp cứ tiện tay cầm đồ của khác lắm nha”
Mấy lời thốt Tôn Minh Minh vốn tặng Bách Hợp xong nhịn lạnh :
“Mình vui vẻ tặng quản cái gì” Nói xong cô đổ hết tất cả những thứ đã để cẩn thận trong túi lúc về nhà nhớ mấy chuyện liền bảo: “Mấy xem thích cái gì tự chọn ” Cô kêu mấy đang vây quanh chọn lựa những trang sức tinh xảo lớn giọng : “Mấy cái đều là đồ dì Hai của mang từ nước ngoài về để mang tặng”
Trong mắt Mễ Tương Đình những trang sức quá đắt đối với Tôn Minh Minh những thứ chính là để dành tặng khác Lời Tôn Minh Minh thốt má Mễ Tương Đình đỏ bừng mấy khác dùng ánh mắt giễu cợt cô Nước mắt cô chực chảy nhưng cố nén gì đó cuối cùng chỉ thể lạnh một tiếng để biểu hiện thái độ của Cô lùi giường một lúc vén màn xuống xỏ giầy khỏi ký túc xá đầu
“Mễ Tương Đình đáng ghét như ”Tôn Minh Minh đợi cô ngoài hừ một tiếng cầm lấy cài tóc hình côn trùng :”Thôi kệ lắm chuyện” Cô đưa kẹp tóc cho Bách Hợp chỉ váy của của : “Phiền xem sửa ”
Bách Hợp gât đầu cũng cầm lấy kẹp tóc đó cô đã lấy dây buộc tóc của Tôn Minh Minh sửa váy xong cô cũng định cầm cái kẹp tóc của Tôn Minh Minh tuy lời Mễ Tương Đình khó nhưng cũng hợp lý cô dự tính sửa váy cho Tôn Minh Minh xong mới lấy nếu sửa xong mà Tôn Minh Minh ý cô sẽ cầm kẹp tóc dây buộc tóc cô cũng sẽ trả
“Không gấp ” Kiểu váy đơn giản màu vàng nhạt thực thích hợp cho các cô gái hai mươi tuổi nhưng bây giờ Tôn Minh Minh mới mười lăm mặc kiểu thì hơn già dặn quá mất vẻ đáng yêu nếu thể chỉnh hai bên eo một chút cô nghĩ nghĩ cất váy : “Mình nếu như sửa xong mà thích sẽ chịu trách nhiệm ”
Mấy ngày nay chơi chung Tôn Minh Minh cũng hiểu chút ít về tích cách của cô đó chính nhờ cô sửa váy giúp cô cũng đồng ý ngay tất nhiên dạng chỉ biết mạnh miệng Sau khi thấy chiếc váy chắc đã chủ ý trong lòng Ngoài váy áo của cô cũng nhiều chỉ là chiếc váy kiểu dáng màu sắc đều nên vẫn cảm thấy tiếc bình thường mặc chỉ treo trong tủ Bách Hợp Tôn Minh Minh :
“Cậu cứ sửa thoải mái nếu như cũng sẽ trách vốn dĩ cũng mặc nếu sửa thì coi như nhặt nếu sửa thì cũng chỉ là tủ quần áo thiếu một cái váy để treo thôi” Cô Bách Hợp gật nhẹ đầu
Thời gian hiện tại còn sớm mới hơn bốn giờ chiều một lúc nữa mới đến giờ tự học buổi tối bọn Tôn Minh Minh ngoài ăn cơm hỏi Bách Hợp Bách Hợp từ chối màu sắc chiếc váy cất kỹ tủ của suy nghĩ về số tiền của cửa
Tuy là cuối tuần nhưng sân trường vẫn náo nhiệt nhiều học sinh chạy xe đạp đường Bách Hợp khỏi cổng là thấy cửa hàng bán đồ trang sức ngoài cửa treo đủ loại khăn lụa màu sắc rực rỡ là hàng của Hàng Châu mỗi cái so với sách ngữ văn cũng tương đương các học sinh ưa thích chủ tiệm đành giảm giá mỗi cái hai mươi đồng cô chọn mấy cái cùng màu với váy mua về mua thêm ít chỉ mang một túi trường xa xa thấy tiếng ai đó gọi tên cô:
“Tiểu Lạc”
Trong trường gọi cô như ngoài Chu Trạm còn ai khác Bách Hợp đầu cách đó xa bóng rừng Chu Trạm mặc đồng phục bóng rổ đang ghế đôi chân dài gác lên tay tựa lên ghế khi Mễ Tương Đình đang cạnh hai tựa như đang chuyện gì đó chỉ là ngờ thấy Bách Hợp Chu Trạm lên tiếng gọi ngay mặt Mễ Tương Đình lộ vẻ hổ bật dậy chạy một thiếu niên chạy xe đạp ngang qua động tác của cô làm giật nảy xe còn chở nữ sinh tình huống vội bóp còi phanh xe dừng ngay
“Làm cái gì ” Nữ sinh suýt nữa ngã xuống vội vàng ôm eo nam sinh nhảy từ xe xuống chỉ Mễ Tương Đình tức giận mắng: “Đường rộng làm cái gì mà chạy giữa đường hả”
“Tiểu Lạc tới đây” Chu Trạm liếc Mễ Tương Đình nhưng vẫn vẫy vẫy tay với Bách Hợp Mễ Tương Đình mắng mặt đỏ đến tận mang tai trả treo một câu đợi bạn học kịp phản ứng tranh thủ thời gian bỏ chạy luôn
“Cậu ” Lúc Chu Trạm gọi Bách Hợp cũng giả vờ thấy đành về phía Chu Trạm vô ý thức thò tay cầm lấy tay đang cầm túi đồ của cô: “Cậu mua cái gì hả”
Biểu lộ của nghiêm túc giống bộ dạng bình thường: “Cho xem”
Trên thực tế túi Bách Hợp dùng đựng trong suốt qua cũng thấy bên trong khăn lụa màu vàng và màu đỏ nhưng Chu Trạm kiểm tra túi làm Bách Hợp cảm thấy khó chịu đem tay giấu lưng động tác làm cho sắc mặt Chu Trạm trầm xuống
“Tiểu Lạc câu thay đổi ” Cậu lắc đầu thất vọng : “Chú Lạc cho tiền sinh hoạt để mua những thứ Cậu căn bản cần học mua những thứ gì đó cũng cần nhận quà của khác lấy cái gì để trả hả Chúng giống với những đứa trẻ trong thủ đô chỉ cần ăn no mặc ấm là đủ còn tham lam những thứ khác làm gì Điều kiện nhà chúng khác họ cần so sánh với ”
Chu Trạm mấy lời Bách Hợp nhớ đó Mễ Tương Đình đang cùng Chu Trạm chắc là đã với Chu Trạm cái gì
“Mình so cái gì với Mình mua khăn lụa cũng quản bố ” Bách Hợp lạnh một tiếng Chu Trạm vô thức lên tiếng: “Mình là bạn…” Cậu vốn định là bạn trai của Lạc Bách Hợp từ nhỏ ông Lạc và ông Chu đùa sẽ gả Lạc Bách Hợp cho làm vợ
Ba năm học cấp hai Chu Trạm hề nghĩ như còn cảm thấy từ nhỏ cha mẹ đùa như làm cho thấy hổ dám ngẩng đầu lên với bạn bè thời buổi mà còn cha mẹ làm việc quê mùa như nhưng bây giờ lên cấp ba đã nghĩ khác
Thấy một đám bạn học ríu ríu rít cãi cùng đám nam sinh đùa đánh thấy cô gái như Lạc Bách Hợp Cô xinh đưa ngoài cũng hãnh diện nhớ lúc Bách Hợp đến xem chơi bóng trong đội biết bao nhiêu ngưỡng mộ chuyện quen biết Bách Hợp tuy Bách Hợp thừa nhận là bạn gái nhưng trong ký túc đều làm quan hưởng lộc vua ở chùa ăn lộc Phật nếu bây giờ học cùng trường giữ lấy khi nghiệp sợ là càng nhiều theo đuổi Bách Hợp hơn