Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1156
Trên thực tế Phù Doanh là nhân vật nổi tiếng trường Chu Trạm cũng thua kém nhiều cho lắm thành tích của chơi bóng rổ cũng khi học năm nhất đội bóng rổ trong trường mời tham gia trai nên cũng gây chú ý trong trường học năm nhất cấp ba Khi năm nhất khai giảng giúp Lạc Bách Hợp mang đồ đến ký túc xá lúc Mễ Tương Đình tưởng đấy là bạn trai Lạc Bách Hợp nên cũng hâm mộ về từ lời của Lạc Bách Hợp mới biết rõ Chu Trạm chỉ là bạn thanh mai trúc mã của cô
Trong phòng học mọi đang ôn bài Bách Hợp cũng mong Chu Trạm gọi tên đưa tới những ánh mắt tò mò cô gấp sách dậy khỏi phòng học Phù Doanh cũng về phía phòng học dáng cao ở phía trong lớp năm nhất cũng cao hơn hẳn bàn ghế đồ dùng trong lớp bày khá nhiều nhưng lối nhỏ ở giữa nếu hai qua thì chật chội Bạch Hợp nép bên cạnh chờ qua qua khi đối mặt với Bách Hợp bóng đổ cô cảm giác như cả thở của vây quanh
Trên Phù Doanh thoảng mùi xà bông hương chanh nhàn nhạt tươi mát dễ chịu khi qua Bách Hợp từ từ khỏi phòng Chu Trạm thấy cô đưa tay kéo Bách Hợp nghiêng né tránh
Nguyên chủ cùng Chu Trạm phát sinh yêu đương lần nữa tuy hai đã từng thời gian ngọt ngào nhưng do xung đột tính cách nên đó chỉ mang đến cảm giác đau khổ thực tế nguyên chủ cả đời chỉ vẻn vẹn một cảm giác áp lực chuyện tình cảm với Chu Trạm
Hai xem như là thanh mai trúc mã từ nhỏ cùng lớn lên Lúc biết gì còn chơi trò cô dâu chú rể khi lên cấp hai đã ý thức giới tính thì quan hệ chút nhạt nhẽo Chu Trạm gọi Bách Hợp là vợ nhỏ mà chỉ gọi tên họ của cô chỉ như mới biểu đạt sự hời hợt với Lạc Bách Hợp
Tuy cấp hai hai học cùng lớp nhưng thời gian chuyện với ít đến thê thảm Khi thò tay kéo Bách Hợp thấy cô trốn tránh vẻ mặt Chu Trạm thoáng chút thất vọng
“Sao Cha bảo cần chăm sóc cho nên ghé thăm chứ”
Thiếu niên khi chuyện đôi má ửng đỏ mồ hôi thấm ướt tóc dính thành một đám cố ý trọn vẹn câu thấy Bách Hợp im lặng trong lòng chợt thấy mềm ngọt dịu dàng
Cậu lớn hơn Bách Hợp một tuổi coi như cùng cô lớn lên từ nhỏ khuôn mặt vốn đã quen thuộc nhưng lúc dám thẳng ánh mắt cô Cậu cao hơn Bách Hợp một cái đầu thấy cô ngoan ngoãn mặt giống y như hồi nhỏ góc của thể thấy hai bàn tay Bách Hợp cũng như khuôn mặt trắng nõn mịn màng như cục bột mì mái tóc đen mượt buộc thành đuôi ngựa vài sợi tóc lơ thơ cô dùng chiếc kẹp màu đen gài khoe lỗ tai nho nhỏ Chu Trạm thấy nóng bừng hai má dám thêm nữa ngẩng đầu lên nhỏ giọng hỏi: “ Sao gọi điện thoại về nhà Chú Lạc sốt ruột lắm cha bảo đến hỏi đây ”
Bách Hợp gì hỏi: “Có đủ tiền để dùng ” Bách Hợp gật nhẹ đầu Cậu chút sốt ruột “Sao chuyện” kéo tay Bách Hợp cánh tay thiếu nữ dù cách lớp vải áo sơ mi cũng cảm nhận làn da trắng mịn như bôi phấn Khác hẳn cảm giác cứng rắn của nam sinh mà mềm như bông Chu Trạm thấy ngây ngất nhịn véo nhẹ hai cái khi Bách Hợp giãy dụa mới sực tỉnh giật buông tay cô đôi má đỏ như đít khỉ: “ Cậu gọi điện cho bố mẹ về phiền chết ”
Nói xong Chu Trạm bối rối xoay chạy đến chỗ rẽ xuống lầu tiếng bóng rổ lăn từng bậc cầu thang xuống lẩm bẩm vài tiếng bước chân hấp tấp vang lên một lúc đã chạy xa
Quay phòng học ít ngó Bách Hợp
Sau khi lên cấp ba tuy chuyện yêu đương trong trường nhiều lắm nhưng tất nhiên vẫn Do nguyên chủ xinh nếu chuyện yêu đương thìchắc chắn gây chú ý nhất là trong đám học sinh cấp ba Chu Trạm cũng khá nổi tiếng khi chỗ Mễ Tương Đình vốn chuyện lúc nhịn : “Cậu với Chu Trạm quen ” Cô hỏi câu tò mò chút ghen tỵ
Thực cũng quá thích Chu Trạm thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi đối với khác phái ưu tú đã thuộc về khác chắc chắn sẽ chút cảm giác hâm mộ xen lẫn ghen tỵ Bách Hợp cô một cái lắc đầu: “Mình và chỉ là hàng xóm bố và bố làm cùng cơ quan là bạn bè hơn mười năm ”
“Sao thể Nếu quen nắm tay hành động thân mật quá ” Mễ Tương Đình nhếch môi Bách Hợp nghiêm túc cô : “Mình với quan hệ gì liên quan đến ”
Cô dùng giọng điệu thẹn quá hóa giận để ngược còn vô cùng bình tĩnh giống như thản nhiên kể chuyện Mễ Tương Đình đỏ mặt giận dỗi khoanh tay lên bàn như vùi mặt
Bách Hợp im lặng thực chuyện như với Mễ Tương Đình cũng vấn đề gì Mễ Tương Đình nóng lòng biết kết quả nên đã vượt qua giới hạn hiện tại quan hệ hai đến mức bạn thân chỉ là bạn học mới quen một tháng bản thân đã giải thích với cô mà chịu tin nên hỏi cô cho kết quả bản thân cô thế nào trong lòng hy vọng cái đó
Buổi tự học tối nay Mễ Tương Đình gục xuống bàn suốt một buổi mới ngừng cô ký túc xá mặc kệ Bách Hợp vành mắt đỏ tất nhiên là cảm thấy khó chịu buổi tối trong ký túc xá vô cùng im lặng hôm cô thu dọn sách vở của đổi chỗ chỗ trong phòng cũng nhiều nhiều đã định cùng bạn học khác giáo viên chủ nhiệm yêu cầu đổi vị trí khi cô
Bách Hợp thấy Mễ Tương Đình thu gom sách vở cầm túi dậy: “Nhường đường một chút” Ngay cả mặt Bách Hợp cũng lúc trong lớp vẫn còn sớm ít học sinh đến mọi đang yên lặng sách tiếng Mễ Tương Đình làm mọi giật nhiều Bách Hợp dậy nhường đường cho Mễ Tương Đình qua chỗ trống trong lớp học chỉ còn duy nhất một nơi chính là bên cạnh Phù Doanh
Ngày thường ai dám đến đấy tính cách của cũng nhiệt tình đối với bạn cùng lớp cũng là bộ dạng lạnh nhạt còn cao ngạo như vương tử lúc Mễ Tương Đình cũng dám cạnh lúc khi suy nghĩ một đêm vẫn nhất định đổi chỗ Tuy cô mang sách vở tới trong lòng cũng chút sợ hãi nhưng khi đến cạnh Phù Doanh Mễ Tương Đình lắp bắp:”Mình tạm thời ở đây hai ngày sẽ quấy rầy bạn dù chỉ hai ngày nữa cũng đến kỳ thi tháng đó thầy sẽ đổi chỗ …” Cô mở miệng xong Phù Doanh tiếng nào gom bộ sách vở bản lấy luôn đồ trong ngăn bản dậy dịch ghế thẳng đến nơi Mễ Tương Đình khi đổi chỗ khi tới bên cạnh Bách Hợp bảo “Ngồi lùi trong một chút”
Hành động so với việc thèm Mễ Tương Đình càng thêm hổ thân cô cứng đơ nước mắt như chực rơi Bách Hợp thu dọn đồ đạc qua chỗ Mễ Tương Đình đã Phù Doanh xuống cô đầu về đằng Mễ Tương Đình đã xuống chỗ trống bên cạnh chỗ Phù Doanh lúc nãy bàn hề tiếng nào
Tình cảnh đối với một thiếu nữ thật sự thê thảm lẽ cô cảm thấy đau lòng mới đúng nhưng hiểu khi thấy trong lòng chút vui mừng Bách Hợp cắn môi mới làm cho khóe môi nhếch lên
Khai giảng một tháng trong lớp ai cũng biết đến tên của Phù Doanh nhưng Phù Doanh thì bạn bè trong lớp nhớ khi một nửa bình thường cũng chuyện nhiều từ khai giảng đến giờ cũng chỉ một lúc xuống cạnh Bách Hợp ít lặng lẽ đầu cũng bất ngờ vì Phù Doanh đổi chỗ là cạnh Bách Hợp cũng thấy tình trạng của Mễ Tương Đình mà hả hê xen lẫn đồng cảm thương hại
Một tiết tự học kết thúc trong khí khác thường vốn cho rằng thay đổi bạn cùng bàn thì chắc dễ chung sống còn nghĩ đến hai ngày nữa là đến kỳ thi tháng thầy sẽ dùng thành tích để sắp xếp vị trí nhưng thật ngoài ý Phù Doanh khó ở chung
Chỉ là nhiều luôn im lặng Vóc dáng cao khi học bạn đằng chỉ thể ngẩng đầu ngó trái ngó bảng giận mà dám gì cả Sau khi thi tháng xong cả lớp thở phào nhẹ nhõm tối thứ sáu buổi tự học khi chạng vạng Bách Hợp trở về ký túc xá thì bọn Tôn Minh Minh đã lần lượt về nhà trong ký túc xá cũng chỉ còn Bách Hợp và Mễ Tương Đình
Sau lần Bách Hợp và Mễ Tương Đình trở mặt trong lớp học về ký túc xá Mễ Tương Đình chuyện với Bách Hợp Bách Hợp đang cầm cà mên mua cơm ở căn tin định tối dạo trong trường ngờ trong ký túc xá điện thoại
Mễ Tương Đình giường của hạ màn xuống dường như đem giường và bản thân chia làm hai thế giới với ký túc xá bộ dạng dậy Bách Hợp mới chuẩn đóng cửa thấy tiếng chuông thoáng ngừng một chút đặt cà mên lên bàn bắt điện thoại
“A lô chú tìm ai ”