Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1147
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 1147 - Hoàng quý phi bị phế (37)
Beta: Sakura
‘Cạch cạch’ tiếng răng va chạm vang lên tiếng động lớn đến khiến Lục thái hậu càng hoảng hốt nàng liên tục an ủi đã lầm con trai Lương Mộ Lãng tuyệt đối thể xuất hiện ở nơi thằng bé đã chính sắp xếp ở một nơi thích đáng ở ngoài cung để chuyên trông nom thể xuất hiện trong thâm cung nàng thể hoảng thể loạn nếu khác manh mối nàng liền xong Nàng cực lực khống chế chính để tiếng răng va chạm phát hiện nhưng Lục thái hậu kinh hoàng phát hiện hình như tất cả điều đều tác dụng gì
Nàng hầu như thể cảm giác ánh mắt kinh ngạc của những xung quanh đang tập trung nàng như nghi hoặc hiểu làm đây Nếu khác phát hiện dị thường thì làm thế nào mới đây
Sao khi nàng đã chết mà sống phát hiện chết một chuyến sống Lục thái hậu cũng từng hoang mang như nhưng lúc nàng hốt hoảng đến nên lời một cỗ tuyệt vọng thể hình dung mọc rễ trong lòng nàng cấp tốc lan tràn nàng thử mỉm nhưng cỗ thân thể thật giống như là của nàng
“Thái hậu nương nương ” Bách Hợp gương mặt như gặp quỷ của Lục thái hậu mỉm hỏi
Lúc hai má của đứa bé đã lộ phân nửa ánh mắt Lục thái hậu vẫn treo thằng bé sợ rằng lúc Lục thái hậu mới rốt cuộc phát hiện nàng đã đích thân hạ lệnh giết chết cốt nhục mà nàng đã mang thai mười tháng mới sinh loại tư vị chỉ sợ là dễ chịu
Thông minh quá sẽ thông minh hại Lục thái hậu tự nhận lanh trí hơn cho là mưu đồ vô cùng liền kiêng nể gì cả bây giờ cũng xem như là tự ăn quả đắng Chính từng cho nàng đến mấy cơ hội phàm là nàng chút lòng thương hại lương tâm mất thì con trai của nàng liền sẽ rơi kết cục như thể trách ai
Ngày đó nàng vì tâm tư riêng xuống tay giết chết Lương Mộ Bắc bây giờ hại chết Lương Mộ Lâm Đức phi cũng chết trong tay nàng đôi tay của Lục thái hậu đã dơ bẩn thể bây giờ quả nhiên là nhân quả báo ứng cả ngày bắt nhạn nhưng vẫn nhạn mổ mắt mù Con trai ruột của nàng chết trong chính tay nàng
Phàm là Lục thái hậu một chút lòng thương hại đừng lệnh cho cung nhân cởi bỏ quần áo của bé trai một số việc mắt nhắm mắt mở cho qua thì sợ rằng còn dễ chịu hơn một chút đáng tiếc nàng thủ đoạn độc ác ngay cả một vật che thân cũng cho đứa bé sơ sinh giữ tất nhiên là khuôn mặt của đứa bé cũng che chắn
Lục thái hậu tận mắt thấy con trai của nàng chết trong chính tay nàng Với Lục thái hậu sợ rằng thật sự là một đả kích cực kỳ lớn
Bách Hợp gần như cũng chút đồng tình đứa bé sơ sinh đã gặp một bà mẹ như Cô mở miệng hỏi Lục thái hậu một câu lên hai bước lấy tấm vải trắng xuống đắp lên bé trai đã cởi quần áo thuận tay giúp thằng bé sửa sang vài sợi tóc ướt dính Lục thái hậu thấy gương mặt quen thuộc Bách Hợp ngăn trở nàng biết nên thở phào nhẹ nhõm là khủng hoảng nàng dám tới gương mặt quen thuộc thằng bé giống với A Lãng của nàng
Tim Lục thái hậu đập thật nhanh hô hấp đều chút dồn dập Nàng thể loạn thể hoảng đây là con trai của nàng còn xác định lẽ là nàng quá tưởng niệm con trai hoặc là khi sinh xong nàng đã mấy tháng gặp A Lãng của thế nên mới lầm Mọi thường nghĩ gì liền luôn luôn dễ thấy cái đó bản thân nhớ con trai hơn nữa vì đứa bé trai Chu gia ôm cung cũng giống A Lãng của nhưng thể giống đến như Trẻ mới sinh vốn lớn mau một ngày một dạng nhất định là lầm
Nhất định là lầm Trong lòng nàng an ủi chính như thế cũng biết thế nào vành mắt là chút cay nóng nàng thấy Bách Hợp lúc mới như đánh vỡ định thân ma chú hồi thần : “Không gì ai gia chỉ là đứa nhỏ trong lòng chút đáng tiếc”
Chuyện nhạo lớn nhất thiên hạ như từ trong miệng Lục thái hậu quả thật khiến Bách Hợp rụng răng Nàng mím khóe môi đàn bà mà một giây mới hạ lệnh thi hành ‘Đắp bạch chi hình’ với một đứa trẻ mới sinh một đàn bà mà khi đứa bé sơ sinh đó đã chết ngay cả quần áo cũng cho phép thằng bé mặc lúc còn chút đáng tiếc đây đúng là mèo chuột giả từ bi là nàng giết lúc nàng trái còn đáng thương
“Thái hậu thật nhân từ” Lúc Bách Hợp chuyện đã lên Tấm khăn thật dày rơi xuống để lộ khuôn mặt bé trai tuy Lục thái hậu trong lòng là mặt bé trai nhưng giống như thôi miên cố rướng cổ qua lúc nàng thấy khuôn mặt nhỏ bàn bàn tay thì cả liền như sét đánh ngang đầu tức khắc ngây
Là A Lãng của nàng là A Lãng của nàng Gương mặt đó mũi đó mắt đó nàng sẽ quên Thằng bé mập mặt mày nảy nở hơn lúc nàng nhiều A Lãng của nàng thể xuất hiện ở đây Trong đầu Lục thái hậu trống rỗng nàng chỉ ngây ngốc mấy ma ma ôm lấy đứa bé mới sinh đã bao bọc kỹ lưỡng miếng vải màu đỏ viền vàng rơi xuống đất chiếc áo gói ở bên trong lộ rõ ràng chính là nàng đã sai mang từ trong cung
Trong nháy mắt cả Lục thái hậu đều suýt nữa hỏng mất khóe mắt nàng nứt thân thể mềm nhũn của đứa bé mới sinh đang ma ma ôm trong lòng lạnh lẽo bao phủ lấy cả nàng lạnh đến nàng ngừng run lên Một cơn đau tê tâm liệt phế xuất phát từ tim khuếch trương khắp bốn phương tám hướng nàng gần như thể khống chế nổi hai chân nhũn cả liền ngã khụy xuống như chuột rút
“Thái hậu” Bên cạnh Vĩnh Minh đế rõ nội tình Lục thái hậu đột nhiên ngã xuống như ngất xỉu trong lòng hoảng hốt cũng bất chấp hoàng thân tôn thất còn đang mặt một bước xa tiến lên ôm lấy eo Lục thái hậu ánh mắt ân cần rơi xuống mặt nàng mới phát hiện sắc mặt Lục thái hậu xanh trắng đan xen thần tình dữ tợn ánh mắt đáng sợ
“Thái hậu nương nương ” Bách Hợp ở đằng xa bộ dáng Lục thái hậu như lâm đại nạn liền mở miệng nhỏ giọng dò hỏi
Cả Lục thái hậu run rẩy ngừng nàng cắn chặt răng mẹ con liền tâm cái chết của con trai khiến nàng đau đến tê tâm liệt phế viền mắt nàng đỏ lên như xuất huyết nhưng khi nàng sắp rơi giọt nước mắt đó xuống đột nhiên tỉnh
Nàng thể rơi lệ nếu rơi lệ những sẽ hoài nghi nàng Chuyện con trai của nàng thể biết bằng ngai vàng của Hoàng đế tính mạng của nàng khó bảo Ý niệm như tuôn Lục thái hậu gần như dùng hết khí lực thân cắn chặt môi của đau đớn trong miệng khiến lý trí nàng thanh tỉnh mấy phần nàng cố nén thống khổ và hoảng loạn trong lòng cố gắng trấn định: “Ai gia chỉ là…” Lúc nàng chuyện lồng ngực ngừng phập phồng hai sợi gân xanh cổ đều nổi lên cằm cắn cực chặt thể thấy lúc trong lòng Lục thái hậu cũng bình tĩnh như ngoài mặt Lúc nàng chuyện bởi vì quá bi thống thậm chí ngay cả lời cũng rõ mấy chữ viền mắt liền chát cực kỳ nước mắt như chảy nhưng trong cung rơi lệ là đại cấm kỵ nàng thể
Đến lúc nàng chỉ Bách Hợp tin sợ là cả Vĩnh Minh đế và dòng họ hoàng thất cũng tin nhưng lúc ai vạch trần
Bách Hợp cái gương mặt cố nén thống khổ của Lục thái hậu nhớ tới bộ dáng còn cố gắng trấn định của Chu Bách Hợp khi biết con trai đã chết trong nội dung câu chuyện thật giống tình cảnh lúc của Lục thái hậu biết bao
“Hoàng thượng Hoàng thượng ai gia đột nhiên cảm thấy cực kỳ khó chịu hồi cung …” Lục thái hậu hoảng loạn lắc đầu thân thể run rẩy ngừng trong lòng Vĩnh Minh đế sinh đau lòng và nghi hoặc nhưng lúc tôn thất hoàng thân còn đang ở đây dù trong lòng tràn đầy nghi hoặc thì cũng chỉ thể đáp ‘Vâng’ buông nàng
A Quý tiến lên đỡ Lục thái hậu Lục thái hậu đầu nàng một cái cái khiến A Quý sợ đến hồn bay phách lạc
Đôi mắt nàng đỏ bừng trong mắt rưng rưng ánh mắt sắc bén hung hãn đến như ác quỷ ăn thịt A Quý cũng biết làm chuyện gì luống ca luống cuống tiến lên đỡ Lục thái hậu Nàng cảm thấy cỗ thân thể mềm mại của Lục thái hậu dựa liền giống như là một rắn độc quấn lấy ép tới trong lòng A Quý hốt hoảng
Thân thể Lục thái hậu khỏe Vĩnh Minh đế tất nhiên cũng tâm tư phát giận với Bách Hợp lúc chỉ lạnh lùng liếc Bách Hợp một cái liền xoay mất Bây giờ cả trái tim của đều ở Lục thái hậu đã sớm hết cảm tình với thê tử kết tóc Chu Bách Hợp dù chuyện hôm nay đã xử lý xong nghiệt chủng đã xử lý thật sự Bách Hợp thêm một cái nào nữa bởi Vĩnh Minh đế cũng xoay theo Đám Vinh Thân Vương cũng theo cách thật xa còn dòng họ đề nghị Hoàng thượng tuyển tú
Đợi đám tiếng đóng cửa cung bên ngoài liền vang lên Thi Tình thở phào nhẹ nhõm đôi chân run rẩy đến thành hình mềm đến như sợi mì lưng nàng đã mồ hôi lạnh thấm ướt lau một phen mồ hôi hột đầu: “Nguy hiểm thật”
Bên cạnh Giang thải nữ còn trói chặt bởi vì lúc Thái hậu đột nhiên gặp chuyện may để mạng cho nàng lúc nàng đang sững mặt đất Bách Hợp lạnh lùng nàng một cái lệnh cho Thi Tình: “Trói nàng ném về cung tìm trông chừng cẩn thận”
Trong cung Hàm Phúc đám Hoàng đế nhiều thái giám cung nữ cơ linh biết cung Hàm Phúc gặp nạn lúc đám Hoàng đế tiến một ít cung nhân quan trọng liền phàn chức cao bản thân đã sớm tự tìm cách rời Cung Hàm Phúc nhộn nhịp trong quá khứ lúc quạnh quẽ đến cực kỳ
Trong điện Phượng Minh lúc Lục thái hậu đỡ xuống kiệu nhỏ cả đã nhũn căn bản nhấc chân nổi nàng một đường còn mơ mơ màng màng căn bản tỉnh hồn con đường ngắn đám thái giám nâng cũng dài nhưng với Lục thái hậu quả thật là gian nan dài đằng đẵng tựa như giây phút khi nàng sắp chém đầu ở kiếp
Nàng suy nghĩ nhiều nàng nhớ đủ chuyện kiếp nàng nhớ tới Lương Ích dẫn vọt hoàng cung nhớ cung nữ thân là Hồng Anh tiến cho nàng Hoàng tử ngộ hại Nàng nhớ tới tổ phụ của Đức phi Cao thị cầm một cái đầu bước chính là Lãng nhi của nàng Nỗi đau tê tâm liệt phế một giây phút đó bằng một phần vạn lúc
Bởi vì khi đó con trai của nàng là chết trong tay Cao thị còn lần con trai của nàng là chết ở trong tay ngay cả để nàng oán trách cũng