Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1100
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 1100 - Tranh cầu lang quân như ý (hoàn)
Beta: Sakura
Mấy ngày nay trong lòng Lưu thị nóng như lửa đốt biết quyết định của con gái dám hỏi nghĩ mãi cũng thể đợi thêm nữa đành tìm cơ hội buổi sáng khi Bách Hợp đang ăn điểm tâm thì khỏi phòng
Sau lần Đoàn Quế Lam làm cho tức giận Lưu thị chuyện với Bách Hợp tuy bây giờ mở miệng chút ngại ngần nhưng qua một thời gian cũng dần trấn tĩnh : “Vấn đề liên quan đến Tề gia con đã quyết định ” Bên trong thành sông Hoài cũng đã lan truyền đây cũng bí mật gì lúc phu nhân Huyện thái gia đến mai mối cũng giấu diếm gì nên tin tức bay xa cũng lạ
Đối với chuyện như phố bàn tán say sưa trà dư tửu hậu càng đàm luận thêm vài lượt ngay cả hai tú nương trong cửa hàng cũng xì xào ngớt Lưu thị biết rõ Bách Hợp cũng vội chỉ là Bách Hợp thấy liền dừng đũa: “Giải quyết như thế nào ạ” Cô cái gì cũng biết nhưng giả hồ đồ Lưu thị sốt ruột : “Năm nay con cũng còn ít tuổi nữa sắp hai mươi lẽ con định ở cả đời Khó khăn lắm mới gặp một đối tượng như thế do huyện phu nhân làm mai đúng là may mắn tu từ kiếp Gả con xong xuống cửu tuyền gặp cha con mẹ cũng ông trách cứ”
“Ta lớn tuổi là do ai Khi mẹ giúp Đoàn Quế Lan bôi danh dự của mẹ nghĩ lúc đó tuổi còn nhỏ Có thành gái lỡ thì liên quan gì đến mẹ Mẹ đừng quên khi mẹ bán Đoàn thị bố trang giúp Đoàn Quế Lan đã từng chuyện hôn nhân của thì tự chọn lấy” Bách Hợp nhắc chuyện cũ Lưu thị hối hận ngừng
Cũng chỉ vì cái con Đoàn Quế Lan chắc kiếp bà thiếu nợ con nhỏ chết tiệt Bách Hợp những lời chặn họng bà bà nhịn giận trong lòng : “Tề gia gì Đại Lang quân cũng mới hai mươi nếu nhân duyên tới làm gì đến lượt con” Tề gia là gia đình giàu mới nổi vứt chút tiền đổi lấy chức viên ngoại lang viên mới thoát khỏi chữ “thương” hèn hạ dần dần qua mỗi ngày bề ngoài càng khởi sắc
Đại Lang của Tề gia hai mươi tuổi thành thân phố cũng đồn đại là đồng tính hoặc là cái chuyện thể làm Lưu thị cũng thấy những chuyện nhưng con gái đã lớn mà gả cũng là khổ tâm của bà thay vì tự chải đầu cùng bà chết già trong nhà thì cứ gả cũng Bất kể sống cũng bớt thiên hạ chỉ trỏ
“Mẹ hi vọng lập gia đình đến như ” Bách hợp lau miệng chằm chằm Lưu thị ánh mắt lóe sáng Bà gật đầu : “ Trai lớn dựng vợ gái lớn gả chồng mẹ cũng mong con nơi chốn để về”
Bách Hợp : “Cũng vấn đề biết nếu xuất giá mẹ đã già sống làm đây Mẹ làm gì còn tiền vì Đoàn Quế Lan chút gia nghiệp thì đã bán sạch vài đồng bạc cuối cùng để dưỡng già cũng đã lừa hết nếu lấy chồng ai sẽ nuôi dưỡng mẹ”
Lưu thị xong như mở cờ trong bụng chỉ cần cô lấy chồng về cửa hàng căn nhà bà cũng chỗ buôn bán làm ăn chỉ cần mát ăn bát vàng sống qua ngày vấn đề khi còn dư dả mà cho con út một chút tuy bà giận Đoàn Quế Lan nhưng cũng là cục thịt tự sinh làm gì chuyện mẹ con thù hận xa cách lâu
Những lời cũng chỉ là bà nghĩ trong lòng tiện cho Bách Hợp sợ cô trách bà bất công Lưu thị nhẫn nhịn kịp Bách Hợp cần lo cho chỉ cần để tâm việc lập gia đình bà sẽ tổ chức hôn lễ cho cô đàng hoàng Bách Hợp thở dài:
“Có khi mẹ mong sớm lập gia đình để cho khuất mắt Ta gả như cũng cửa hàng con sẽ bán để làm đồ cưới dù Tề gia cũng lớn nếu gả mà chút tiền phòng thân cũng an tâm” Bách Hợp đã suy nghĩ vài ngày việc Tề gia đến cầu hôn lẽ cô sẽ đồng ý gả cũng vì thành tâm nguyện của nguyên chủ chuẩn cho việc gả Tề gia cô bán cửa hàng lấy chút vàng bạc mua vài thị nữ xinh coi như của hồi môn coi như là cám ơn danh phận Tề gia cho nàng còn về phần Đại Lang quân cũng sợ việc sẽ đối xử với cô như thế nào cô võ công phòng thân nếu là với nàng dĩ nhiên cô sẽ phương pháp đối phó để thiệt
Bách Hợp xong vẻ mặt tươi của Lưu thị cứng đờ bà tin nổi chằm chằm Bách Hợp mặt cắt còn giọt máu
Khi xưa Lưu thị nghĩ gả con gái cho xong bản thân thể tự trông nom cửa hàng mà sống chỉ phút chốc Bách Hợp đã làm tan vỡ mong ước của bà Bà mới chủ động khích lệ Bách Hợp gả đổi kết quả giờ thành như
“Nếu nếu con bán cửa hàng mẹ làm bây giờ” Bách Hợp bán Lưu thị hoảng loạn vội mở miệng Bách Hợp : “Làm là làm ạ Mẹ còn Đoàn Quế Lan còn gì Lúc mẹ chẳng cửa hàng của nhà cho con một nửa cho nó một nửa còn chút bạc mẹ để dành dưỡng lão giờ một văn tiền cho cũng tiền dưỡng lão của mẹ cũng Đoàn Quế Lan lừa cái cũng liên quan đến Tuy nó con trai nhưng mẹ còn với nó hơn con trai nó phụng dưỡng mẹ cũng là chuyện hiển nhiên”
Nói xong Bách Hợp ngoài cũng quan tâm đến sắc mặt hoảng loạn của Lưu thị
Mới đầu còn mong Bách Hợp lấy chồng giờ nếu cô lấy chồng xong bản thân chắc chắn lưu lạc khắp nơi sự thay đổi làm bà đả kích biết xoay sở Bà mặt dày mày dạn khuyên nhủ Bách Hợp suy nghĩ nhưng Bách Hợp cho bà cơ hội nào nữa Cô đã đồng ý việc làm mai của Huyện phu nhân hôn lễ cũng nhanh chóng quyết định cả hai bên đều đã đến tuổi thể chậm trễ thêm nữa mặc dù Tề gia hài lòng lắm với chuyện cưới gả ngày xưa của Bách Hợp nhưng hai nhà cũng coi như môn đăng hộ đối thời gái trông cao mà gả nam ngó thấp mà cưới là việc bình thường nên cũng phát sinh trắc trở nào cả
Rồi thời gian thành thân cũng đến cửa hàng đã Bách Hợp bán một lần nữa Bách Hợp giúp Lưu thị thuê phòng lịch sử lặp như ngày Đoàn Quế Lan gả cũng bán cửa hàng cũng thuê phòng ở khác chăng là lúc Lưu thị còn đến mức cùng kiệt như bây giờ Tề gia tài vật cũng nhiều bủn xỉn như Thẩm Đằng Văn lúc đó trong tay Bách Hợp cũng tiền Dù hôn lễ gấp gáp nhưng bộ dạng cũng rẻ rúng như Đoàn Quế Lan ngày
Tuy từng cùng Thẩm gia qua là quan hệ thân thích gì cả nhưng đại hôn đến nhà họ Thẩm vẫn tới hòa khí vui mừng đó
Chứng kiến hôn sự do tri huyện phu nhân mai mối mà nhiều đến hỗ trợ làm việc trong lòng Đoàn Quế Lan cực kỳ ghen tức Tạm thời Thẩm Đằng Văn bỏ nàngta cũng vì Bách Hợp gả cho mà thôi nàng ở tại Thẩm gia hề dễ chịu vài ngày mà đã già bảy tám tuổi Tuy Thẩm mẫu đánh nàng nhưng phương pháp áp chế giày vò thì thiếu nàng biết bản thân đã đến bước đường cùng bất mãn cũng còn dám kiêu ngạo như nữa
Nhớ ngày nàng gả trong nhà lạnh tanh Lưu thị từng tuy nàng cưới gả làm vợ nhưng còn kém hơn cả vợ lẽ Lại đem so sánh với hôn lễ của Bách Hợp Đoàn Quế Lan nhớ thời gian hai năm đại hôn của Lưu thị đã thử hỏi qua nàng thực sự gả cho Thẩm gia dù là đại hôn nhưng cũng coi trọng nàng cuộc sống thể cũng dễ dàng gì
Đoàn Quế Lan cũng tin những lời ngày đó của Lưu thị bây giờ đúng
Nàngta ghen ghét tới đoàn đón dâu khổng lồ của Tề gia con ngựa cao to đang mặc áo cưới đỏ thẫm là Tề gia Đại Lang quân bao nhiêu tao nhã tuy là thương gia nhưng khí chất cũng hề thua kém kẻ sách như Thẩm Đằng Văn Nhìn cảnh Đoàn Quế Lan thật sự cam lòng tỷ tỷ nàng danh tiếng hai mươi năm gả mà giờ còn thể một chồng như ý dù lúc nàng đoạt đối tượng đính hôn của tỷ tỷ nào ngờ cũng chỉ là một kẻ cặn bã rỗng ruột mà thôi
“Thương nhân lãi nặng nhẹ biệt ly nữ nhân thủy tính tâm dịch biến” Nội tâm Đoàn Quế Lan như thiêu đốt bộ dạng của Thầm Đằng Văn kế bên cũng khổ sở vô cùng cùng gục bàn tiệc cho ngó trong miệng còn ngâm hai câu thơ đầy chua xót: “Thương nhân chỉ quan tâm lợi ích thiệt hơn thể thật lòng với nàng Ta thật lòng như mà nàng để ý đến đúng là phụ nữ lăng loàn quá dễ dàng thay lòng đổi ” Hắn lẩm bẩm tự một như tẩu hỏa nhập ma
Có qua thấy những Thẩm gia cố ý đến nhận thân thích thì chút coi thường hầu thấy cản đường còn say rượu nên ác miệng đuổi Thẩm Đằng Văn tức giận rời khỏi đó
Tề gia Đại Lang Quân thành xong nghi lễ cưới Bách Hợp lúc kết thúc buổi lễ khi đến nghi thức vén khăn cô dâu khăn rơi xuống Bách Hợp còn đang nghĩ xem làm như thế nào để với về việc mang theo thị nữ thông phòng thấy cặp mắt quen thuộc của thì trong lòng như tảng đá lớn nện trúng
Tuy ngày đó cô nới với Lưu thị chút nhẫn tâm nhưng dù cũng là mẹ của nguyên chủ cứ cách mười ngày Bách Hợp cho mang chút tiền tới phòng là cô thuê dùm tiền cô cho Lưu thị cũng vặn cho bà sống nếu bà an phận thì cô sẽ phụng dưỡng đến khi khuất núi tuy tiền đủ nhiều để sống vinh hoa phú quý nhưng quá đủ để bà an nhàn cả đời
Ba năm dịp thi cử bên cạnh sông Hoài một đôi vợ chồng gánh vài khay đồ nam thì lấy quạt che mặt gặp ai cũng hỏi mua chút son phấn bột nước nữ khá nhiều tuổi thần sắc và bộ dáng thì hèn mọn
“Tất cả là tại ngươi nếu vì một tú tài như thể rơi tình cảnh ”
Thẩm Đằng Văn liên tục oán hận tuy bản lĩnh tú tài nhưng tay thì đã phế thư sách dùm cũng xong ngày đó gây chuyện quá lớn nên Thẩm gia thành trò của thành sông Hoài nhiều nhà mời thầy dạy học cũng mời một thời gian Thẩm gia đã nợ nần chồng chất bỏ vợ lấy khác nhưng Đoàn Quế Lan còn chỗ nào để sống chết đồng ý hơn nữa tình trạng Thẩm gia như còn bỏ vợ thanh danh càng xuống dốc tìm một khác cũng dễ dàng nên thời gian trôi qua cứ như
Vì cuộc sống cũng đành buông sách xuống mà làm ít quạt giấy để bán mua thêm chút son phấn bột nước rao bán dạo khắp phố lớn ngõ nhỏ cho mấy phu nhân cũng kiếm chút tiền để sống qua ngày
Nhớ ngày xưa suy nghĩ sách kiếm công danh báo hiếu cha mẹ giờ chỉ như giấc mộng Hoàng Lương
Nghe mắng nhiếc Đoàn Quế Lan nguyền rủa trong lòng mặt mũi hung dữ xắn tay áo xông đến gào lên:” bà đây cũng hỏng tám đời mới thèm gả cho ngươi” Nếu gả cho Thẩm Đằng Văn nàng cũng sẽ xúc phạm đến Bách Hợp vì một nam nhân tiền đồ như mà xích mích với chị gái nếu đúng như mẹ quan hệ với Bách Hợp đỡ một chút Bách Hợp gả chỗ như cũng sẽ giúp đỡ nàng chút ít
Những thiếu nữ thấy tiếng thét chói tai của Đoàn Quế Lan đều tin đó là sự thật Hai vợ chồng mỗi một câu càng cãi lớn suýt chút nữa còn lao đánh
Tình tiết hai vợ chồng yêu thương ân ái tiền ủng hộ chỉ vì cuộc sống dầu củi mắm muối mà cãi cái gọi là tình yêu cũng chỉ là bề ngoài hình tượng ân ái ngọt ngào cũng chỉ là tấm màn che mắt thiên hạ thực tế thì khổ nên lời
“Đoàn Bách Hợp đê tiện gả cho chồng cũng biết thương nhà mẹ đẻ dù cũng là em gái cơ mà…” Nước mắt nước mũi Đoàn Quế Lan thi rơi rớt gánh hàng mệt mỏi nên cô bỏ xuống nghỉ ngay gốc liễu hai con mắt đỏ ngầu hai chân đến đau nhức mà đồ vẫn bán bao nhiêu trời thì nóng nàng phơi nắng đến đen nhẻm bây giờ nàng mới biết kiếm tiền quá khó khăn lúc bao nhiêu gia sản đều đã dùng lung tung hết sạch
Nhớ tới việc ngày đấy càng hối hận thôi nàng lóc mà nước mắt nước mũi ròng ròng đưa tay quệt cần ngó mà bôi thẳng lên thân cây liễu còn bộ dạng hoạt bát đáng yêu mà Thẩm Đằng Văn ưa thích Thẩm Đằng Văn buồn nôn cách xa nàng một chút nhớ tới “Không chịu chờ mà đổi thành gả’ nữ nhân trong lòng hai đều rủa xả ngừng
Ngày xưa thề nguyện vợ chồng yêu thường rời bây giờ nhớ cũng chỉ là mong ước tuổi trẻ
“Nếu lúc gả cho ngươi bây giờ đã sống bán những thứ một ngày kiếm nổi ba đồng”
“Nếu cưới ngươi đã nên công danh sự nghiệp cần hổ khắp phố phường rao hàng” Hai xong đều tức giận chịu nổi xông đánh Thẩm Đằng Văn bây giờ cũng còn là bộ dạng văn nhân như một năm bán hàng rong khắp nơi còn cùng Đoàn Quế Lan đánh nên giờ cũng ngang ngửa
Hai đánh chửi mệt mỏi thở hồng hộc ai cũng chảy máu nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn Đoàn Quế Lan lau nước mắt tuy còn đau nhưng cũng đành gánh đồ rao tiếp âm thanh dần nhỏ sâu trong con hẻm nhỏ