Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1088
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 1088 - Tranh cầu như ý lang quân (21)
Beta: Sakura
“Hôn sự này vốn dĩ có cũng thế nhưng ngẩng đầu ba thước có thần linh mẹ nói hươu nói vượn như vậy sợ này gặp báo ứng ” Lưu thị Bách Hợp nói những lời này trong lòng chột dạ dám ngẩng đầu nhìn vào mắt nàng
“ Chuyện tới nước này chẳng sợ hôn sự này thành nhưng thanh danh này lại gánh vác nỗi Đoàn Quế Lan như thế nào lại họa xuân phường cũng biết với Thẩm tú ̀i từng gặp chỉ là theo lệnh của mẫu thân cùng với lời mai mối nên mới ̣nh hôn sự này Thẩm tú ̀i có những nơi bướm hoa tìm hoan mua vui cũng liên quan đến Ngươi đừng tự cho rằng mình là Phan An ́i thế văn chương ̀i hoa phong lưu nói cho cùng ngươi cũng chỉ là một tú ̀i nho nhỏ mà thôi hà cớ gì phải vì một người như ngươi mà tổn thương chính mình chứ”
Thẩm Đằng Văn xong những lời này của Bách Hợp sắc mặt ́i nhợt Bách Hợp lại nói tiếp: “ Ngươi tự thấy bản thân ngươi quý như trân bảo nhưng lại nghĩ nếu phải là ý của cha mẹ cũng nghĩ sẽ gả cho ngươi có một chút công danh liền đắc ý vênh váo sợ rằng càng đọc sách càng xuống có khi ngươi họ gì ngươi cũng đã quên Ngũ cốc chẳng phân biệt được bản thân siêng năng cần mẫn đầu óc ngu si tứ chi phát triển ngươi trước đọc sách bây giờ tất cả tiến vào bụng chó cả rồi Còn trúng tú ́i theo nghĩ thì cũng chỉ là mèo mù gặp phải chuột chết mà thôi”
“ Ngươi nói xem ngươi có cái gì đặc biệt hơn người chứ còn muốn vì ngươi tìm người giám thị Ngươi một có tiền hai lại có quyền tướng mạo cũng phải nam tử hán khí khái thiên hạ người có thể đọc sách rất nhiều ngươi đã xuất chúng dáng người thì gầy yếu khí lực sợ cũng chẳng bằng còn nói thể xuất giá nên mới đòi gả cho ngươi Ta khuyên người nên soi gương lại nếu phải vì Đoàn Quế Lan ngươi nghĩ sẽ nhìn đến ngươi ”
Bách Hợp nói xong nhìn chằm chằm vào Thẩm Đằng Văn Thẩm Đằng Văn bị nàng nói đến toàn thân run run khuôn mặt ́i nhợt như con ba ba chỉ há miệng mà nói nên lời Nếu nói từ đầu Thẩm Đằng Văn thích Bách Hợp bởi vì ghét bỏ thanh danh của nàng tốt sợ liên lụy đến mình thì lúc này khi những lời cay nghiệt nàng nói với hắn trái lại chân chính hận nàng vô cùng Bách Hợp cũng chẳng để ý đến những thứ đó nói đến sảng khoái mới hướng người bên ngoài nói lớn:
“ Mẹ nói chuyện chư vị láng giềng ở đây nhìn lớn lên tình cảnh tỷ muội như thế nào hiểu rõ Mẹ thương tiếc muội muội từ nhỏ đã mất cha Sủng nàng như hòn ngọc quý tay bình thường có gây họa nhiều lần hơn nữa đều nỡ nói một câu mỗi ngày đều ngốc ở thôn trang thời gian ở chung với Đoàn Quế Lan ít càng thêm ít Làm thế nào có thể có tình cảm sâu nặng Bây giờ vì bảo vệ thanh danh Đoàn Quế Lan Thậm chí muốn bôi đen ngay cả thanh danh của Nay Thẩm gia tú ̀i tưởng cỡ nào thông minh bây giờ xem cũng chỉ có như vậy mà thôi bây giờ tuy thèm gả cho hắn nhưng cũng nghĩ sẽ nhịn cơn tức này Thỉnh cầu chư vị thay làm chứng
Lúc này mặc dù ngữ khí nói chuyện của Bách Hợp có chút cường ngạnh một chút thế nhưng theo như những gì hàng xóm láng giềng thấy nãy giờ vừa rồi Lưu thị tức giận quá mức cũng khó trách cô thể nhịn được nữa Dù nữa phá hủy thanh danh cũng là chuyện cả đời Lưu thị vì Đoàn Quế Lan như vậy cũng quá công bằng rồi Phía dưới mọi người đều đồng tình thương cảm gật đầu nói:
“ Đúng vậy Bách Hợp là chúng nhìn từ nhỏ mà lớn lên tính tình dịu dàng ngoan ngoãn thể nào làm loại chuyện đó được” Mọi người xung quanh đều mở miệng nói một câu rất nhiều người đều liên tục gật đầu
Xung quanh người ngoài dính dáng gì còn biết nói lời công đạo Lưu thị lại còn trợn tròn mắt nói lời bịa đặt Thẩm Đằng Văn nhiều người lên tiếng như vậy nhưng lại tin làm bộ dáng như kiểu mọi người đang lừa gạt hắn:
“ Ngươi nói phải liền phải phải liền phải Bây giờ Nhị nương tử bị đánh thành mở miệng được như vậy mọi chuyện tất nhiên chỉ có mình ngươi nói rồi”
“ Nàng bị đánh cũng là đáng đời cái hiệu thêu này từ mười một tuổi đã bắt đầu tiếp nhận cho tới bây giờ hiện ̣i nàng gây tốn thất lớn như vậy sáu bảy năm tâm huyết đều bị nàng phá hủy đánh chết nàng là nhẹ đấy Huống chi đây là chuyện nhà của Đoàn gia mắc mớ gì tới ngươi Đi ngoài”
Đằng Thẩm Văn thấy cô đuổi người động cũng thèm động ngược lại cười lạnh: “ Đúng là duy chỉ đàn bà và tiểu nhân là khó dạy bảo bây giờ sợ là đang chột dạ Ta…” Hắn lời còn nói hết Bách Hợp đã nhịn được nữa tiện tay lấy cây kéo lúc nãy phu nhân Họa Xuân phường dùng để đánh Đoàn Quế Lan đưa tay nhắm vào Thẩm Đằng Văn vung tới: “ Cút cho Ta với nhà họ Thẩm các ngươi có ân oán gì hôm nay ngươi trước mặt mọi người hủy thanh danh đây liều cái mạng cũng phải cùng ngươi đồng quy vu tận” Cô đột nhiên phát hỏa Thẩm Đằng Văn hoảng sợ thấy cô cầm kéo đâm tới bản năng đưa tay ngăn cản
Hắn quen dùng tay phải còn Bách Hợp thì muốn cho Thẩm Đằng Văn một bài học bởi vậy cây kéo nhắm vào huyệt vị bàn tay hắn chuẩn xác đâm tới
Chỉ “ Oạch” một tiếng Thẩm Đằng Văn phát tiếng kêu thảm thiết máu bị cây kéo sắc bén cắt thoáng cái liền chảy Thẩm Đằng Văn run rẩy thu bàn tay đang đau mãnh liệt trở về bàn tay mở trái phải bảy ́m chỗ ́ch sâu tới tận xương Thẩm Đằng Văn đau tới toàn thân phát sốt lại bị sợ đến hai chân mềm nhũn ngã nhào xuống đất
Một người đàn ông vô dụng như vậy mà cũng dám đứng làm hùng cứu mỹ nhân Ánh mắt Bách Hợp lộ vẻ châm chọc còn mặt thì làm bộ dáng vô cùng tuyệt vọng hướng hắn nhào tới Thẩm Đằng Văn khuôn mặt trắng bệch run rẩy bò ngoài trong tiếng chói tai: “Đánh chết người rồi cứu mạng” Cái mà Thẩm Đằng Văn gọi là cốt khí lúc bị cây kéo uy hiếp đã biết bị quăng tới phương trời nào rồi
Lưu thị hắn gọi mới lấy lại tinh thần cuống quít muốn tiến lên ngăn cản chỉ là nàng đứng bất tiện bây giờ động đậy nên vô cùng đau đớn Bách Hợp làm bộ dáng nhất quyết tha Lưu thị sợ Thẩm công tử mất mạng ở đây đến lúc đó đại nữ nhi thanh danh bị hủy nên lẩng quẩn trong lòng thực sự muốn cùng hắn đồng quy vu tận sợ rằng mình và Đoàn Quế Lan sống cũng tránh được liên lụy bởi vậy nàng khóc hô:
“ Là nói hươu nói vượn biết rõ chuyện này liên quan tới ngươi ngươi mau chóng đem kéo thả có chuyện gì chúng hảo hảo nói chuyện là được”
Một lời nàng vừa hô xong Bách Hợp mới như lấy lại bình tĩnh
Trên mặt đất lúc này Thẩm Đằng Văn ngồi run run ngừng nửa người dưới là một mảng nước lớn dưới thân kéo ít vệt nước trong thôn trang nồng nặc mùi nước tiểu
Trò khôi hài vừa rồi mặc dù làm người Họa Xuân phường bị dọa sợ thế nhưng lúc này nhìn Thẩm Đằng Văn lúc này tốt mặt mọi người đều tự chủ được lộ vẻ mặt châm biếm: “ Cái gì mà tú ̀i chứ gan so với chuột còn nhỏ hơn thật sự là cười chết người mà” Mặc dù người Thẩm Đằng Văn ướt sũng thế nhưng vết nước đất còn mới người sáng suốt nhìn liền biết hắn vừa bị dọa đến tiểu quần rồi
Qua hôm nay cái tên Thẩm Đằng Văn thật đúng là muốn chấn động Hoài Thành rồi trừ mười ́m tuổi trúng tú ̀i sợ rằng phải thêm một khoản công ích vĩ đại vì nữ nhân can thiệp vào nhưng lại có dũng khí
Nhìn một màn trò như vậy nữ nhân ở Họa Xuân phường cũng còn kiên nhẫn được nữa: “ Được rồi được rồi các ngươi có thôi chuyện nhà các ngươi mặc kệ chuyện này tóm lại là ai chỉ điểm cũng liên quan đến lão nương chỉ muốn hỏi Họa Xuân phường của các ngươi phải bồi thường thích đáng Bên trong là tất cả châu báu nữ trang cùng với thuyền của bản phường các cô nương rơi xuống nước bị dọa sợ rất nhiều vải vóc trang sức rơi xuống cũng tìm thấy cũng cần được tính toán rõ ̀ng nếu có trăm lượng bạc chuyện này kết thúc rõ thì đưa các ngươi lên quan người một nhà toàn bộ đều phải bị chém đầu”
Lúc đầu Lưu thị còn ̣nh đem chuyện hôn sự của con gái chấm dứt bây giờ nói phải bồi thường trăm lượng như sét đánh ngang tai hôn sự cũng nhớ mới vừa rồi còn lo Thẩm Đằng Văn gặp chuyện may nhưng lúc này căn bản nhớ nỗi những thứ đó trong đầu chỉ còn văng vẳng câu “ trăm lượng bạc” nhất thời chỉ thấy đầu óc cuồng sắc mặt ́i nhợt
Chuyện này thể xong rồi hôm nay có rất nhiều người chứng kiến này xác thực việc này Lưu thị dù thừa nhận cũng có khả năng Người của Họa Xuân phường khi náo loạn một trận nhất ̣nh nửa tháng phải đem tiền tới chấm dứt mọi chuyện thì lúc này mới uốn éo người rời
Trời dần tối mọi người bốn phía xem náo nhiệt nãy giờ cũng dần tan hôm nay náo loạn quá lớn người Thẩm gia biết được chạy tới đem Thẩm Đằng Văn người đang muốn kéo trở về Lưu thị mạnh mẽ tỉnh ́o lại tinh thần phân phó Bách Hợp đóng cửa tiệm: “ Trước cứ đem cửa tiệm đóng lại…”
Chỉ là cho tới lúc này bà vừa mới bất công cho Đoàn Quế Lan lúc này Bách Hợp đối với Lưu thị càng này càng kiên nhẫn bây giờ phân phó xem như thấy xoay người tiến vào trong nội viện Lưu thị tức đến nước mắt đảo quanh trong hốc mắt bản thân chống đỡ thân thể đứng lên cố nén cơn đau ở mắt cá chân khập khiễng đem cửa tiệm đóng lại Lại nhìn Đoàn Quế Lan đang nằm trong tối biết sống chết nghĩ đến sự việc hôm nay náo loạn lớn như vậy nhịn được khóc lên
Bách Hợp trở lại hậu viện đem cơm lấp đầy bụng rồi hôm nay náo như vậy cô với Lưu thị coi như đã xé ́ch mặt cho nên cần giống như trước làm người một nhà cùng ăn cơm nữa Lúc Lưu thị kéo Đoàn Quế Lan vào thấy Bách Hợp mặt lạnh ngồi đó mặc dù muốn tức giận nhưng nhớ tới việc làm hôm nay lại có chút chột dạ trong lòng
Đoàn Quế Lan khóc cũng khóc lên tiếng tê liệt nằm người Lưu thị mặt nàng bị thương nhưng người lại bị làm có thể bởi vì đầu bị đánh một hồi nghiêm trọng như vậy nên cả người bị dọa co rúm lại Lưu thị bản thân đứng bất tiện lung cõng theo nàng liền phải cố hết sức lúc hai người tiến vào hậu viện vừa lúc Bách Hợp rửa mặt chải đầu xong trở lại phòng Lưu thị mặc dù có chút xấu hổ khi thấy đại nữ nhi nhưng lúc này nhìn thấy Bách Hợp vẫn kiên trì nói: “Ngươi trước hết chờ một chút theo sang bên này có việc cùng ngươi thương nghị”
Mặt Đoàn Quế Lan bị đánh nát bét Họa Xuân phường hận nàng tận xương lại tức nàng to gan lớn mật dám đánh chính mình nên lấy kéo rút miệng nàng lúc trước chỉ là bị sưng lợi hại bây giờ nhìn kỹ lại da thịt đều nát cả rồi Lưu thị thân thể lại yếu ớt mời được đại phu chỉ có thể liều mạng rơi nước mắt
Bên trong nhà chính hai mẹ con hai người ngồi dựa vào ở một chỗ đều trầm mặc lên tiếng Mặt Đoàn Quế Lan sưng phù như bong bóng hai mắt híp lại thành một đường nhỏ xanh tím mở được Bách Hợp ngồi một lát kiên nhẫn nói:
“Nếu có chuyện gì phải về phòng đây”
“Chậm một chút” Lưu thị vốn là biết nên mở miệng nói với nàng như thế nào lúc này nàng nói như vậy trong lòng có chút sốt ruột: “Sự việc này hôm nay ngươi cũng biết đó mẹ nói như vậy cũng là có cách nào khác muội muội của ngươi hôm nay náo như vậy ở Họa Xuân phường thanh danh cũng đã bị hủy khó được Thẩm…”