Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1026
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 1026 - Anh hùng cái thế của ta (34)
Nghĩ đến lời đó của cô Diệp thế tử mơ cũng nghĩ tới vô dụng như Chu gia mà nuôi dưỡng con gái kiến thức như Mang tâm tư của Hoàng đế sai chữ nào làm cảm thấy chút đáng tiếc
chính cũng biết đang tiếc điều gì chỉ là trong lòng loáng thoáng cảm thấy thảm hại nhưng hi vọng cô làm mất thể diện Hôm nay nếu đổi là chính kéo xuống ngựa vẫn thể chịu nhục mà giả vờ đầu hàng nghĩ biện pháp thoát khỏi cảnh nếu như biết ngày đó chỉ là quân cờ trong tay khác thì loại nhục nhã so với bất kỳ điều gì càng lớn hơn
Từ nhỏ Diệp thế tử đã là thiên chi kiêu tử* xuất thân dung mạo tuấn thiên phú đầy đủ thể tùy ý theo sở trường thích Thời còn nhỏ và Việt Vương mối quan hệ khi trợ giúp Việt Vương đoạt vị thành công thì trong kinh thành trở thành thế hệ nhân tài kiệt xuất Hoàng đế đã từng với nếu chuyện xử lý thì sẽ phong thành Nam Quốc Công cha truyền con nối Diệp gia sẽ phong quang vô hạn*
Lời của Hoàng đế lúc đó còn văng vẳng bên tai bây giờ giống như một nhành hoa trong gương trăng trong nước thể chạm
Trương Hồng Nghĩa đã sự dũng cảm nếu bây giờ thêm một thê tử mưu lược Hoàng đế sẽ thể gây khó dễ cho
Bất kể là Diệp thế tử trung thành với Hoàng đế là trong lòng ẩn chứa điều gì thì đều thừa nhận thể để lộ tâm tư ánh sáng Trong mắt bây giờ đang hiện lên sát ý
Ngày đó Chu gia tịch thu Chu thị đường đến Doanh Châu nên chết lúc cô đang sống nhất là khi danh nghĩa cô là vị hôn thê của mà gả cho một tên mãng phu thô kệch làm vợ bản thân hai lần chịu thiệt trong tay cô Điều đối với trẻ đã vô số vinh quang và gia thế hiển hách như Diệp thế tử là việc thể nhẫn nhịn
Giết cô
Ý nghĩ đó quanh quẩn trong đầu nếu giết Bách Hợp Trương Hồng Nghĩa sẽ tâm thần đại loạn nhưng một tên hữu dũng vô mưu như đáng để lo sợ Hắn tập võ từ lúc nhỏ giết cô thì thể dễ dàng bắt những tên Ở trong quân ngũ nhiều năm thân thủ của cũng kém chỉ cần những chết ở đây thì nhiệm vụ của coi như thành Kế hoạch của Hoàng đế sẽ phá hỏng cũng biết một nữ nhân quăng xuống ngựa mà nữ nhân là lúc để mắt – con gái của Chu gia
Mọi ngươi như hít khí lạnh đương nhiên khi Bách Hợp thân phận của giật chỉ Diệp thế tử còn những sống sót khi hộ tống Bách Hợp kinh thành
Thật sự là quá trùng hợp Mọi mặt mũi tên thế tử lúc xanh lúc trắng thanh lời
Bách Hợp yên lặng vuốt ve con ngựa về kinh thành ở phía xa Thời gian như ngừng trời đã tờ mờ sáng khí buổi sáng còn vương mùi bùn đất cỏ cây Mỗi lần hít trong lồng ngực cảm giác mát lạnh ẩm ướt của sương mù còn kèm theo chút mùi máu tanh
“Tốt đã nhận cố nhân thân phân cũng đã rõ ràng trời trong Nếu các vị đã xử lý xong xuôi thì nên thành E rằng Hoàng đế đang ở trong chờ đợi để mời Trương Hồng Nghĩa cung luận công ban thưởng” Bách Hợp mở miệng đem mấy chữ ‘luận công ban thưởng’ cắn răng mà nhưng giọng của cô đỗi nhẹ nhàng Cô hứng thú lời mỉa mai ánh mắt của cô lúc đang chằm chằm nét mặt thay đổi liên tục của Diệp thế tử Phải chăng Diệp thế tử vẫn còn hết hy vọng
Nghe lời của cô Diệp thế tử nhướn mày nội tâm xung đột
Nét mặt của Bách Hợp giống như là đem ý niệm trong lòng mà hết cảm giác cực kỳ Hắn phản bác nhưng còn mở miệng thấy bản thân đang tự chột nên nhụt chí Ánh mắt và giọng điệu của Bách Hợp làm khó chịu bàn tay nắm chặt thành nắm đấm nhưng đó nới lỏng biết vì thấy cặp mắt khóe miệng của cô vẻ chế giễu so với mấy năm thì dung mạo cô bây giờ xinh hơn nhiều cô hiền thục dịu dàng bây giờ khí chất cũng đã thay đổi Sống trong chiến trường đã lâu linh cảm cho biết khi Bách Hợp đoạt binh khí của dùng hết lực Nếu như tay bừa bãi chỉ sợ hậu quả thể gánh nổi
Không biết mấy năm nay rốt cuộc đã chuyện gì xảy với một cô nương khuê các như cô Hắn nhắm mắt nếu tay lúc thành công thì cần nữa còn thất bại thì chỉ một con đường chết Dù Bách Hợp giết nhất định là Hoàng đế cũng sẽ giết diệt khẩu
Một bên là con đường mây xanh một bên là âm tào địa phủ nên đánh cuộc Hắn do dự hồi hồi cuối cùng cũng buông lỏng nắm tay
“ là Hoàng thượng phái tới đây nhưng lời lúc của ngươi là lời xằng bậy Hoàng thượng chỉ hạ lệnh đến đây để giết hết tàn dư của phế Thái tử thôi” Rốt cuộc Diệp thế tử dám đánh cược còn cha mẹ thê tuổi trẻ tài cao tiền đồ rộng mở hôm nay chịu nhục thì thể nghĩ cách để phục thù nhưng nếu chết thì chuyện cũng sẽ theo
Nghe xong Bách Hợp là tin tay chạm dây cương:
“Ngươi cái gì thì đúng là cái đó ” Sau đó cô hét to một tiếng thúc chân bụng ngựa con ngựa liền vung lên bốn vó chạy về phía kinh thành
Mọi xử lý việc trói Diệp thế tử nửa khắc mới đuổi theo kịp
Bốn vạn đại quân của Trương Hồng Nghĩa đang đóng quân bên ngoài kinh thành ở đây một ngày lẽ đã trải qua một trận chiến ác liệt vết máu phun tường thành còn tẩy rửa sạch sẽ
Trước khi Bách Hợp cửa thành các binh sĩ đang thổi lửa nấu cơm một đám binh sĩ thành vì hiệu lệnh của Hoàng đế Nếu đã loại bỏ tàn dư của phế Thái tử thì bây giờ Trương Hồng Nghĩa đã “chụp mũ” (đổ tội) trở thành loạn đảng
Nghe tin Bách Hợp đã đến Trương Hồng Nghĩa đầu tóc rối bời râu ria cũng cạo mặc một bộ áo bào mềm màu xanh vội vàng hấp tấp chạy chân trần từ lều vải về phía cô
Sắc trời bây giờ đã sáng rõ còn cửa thành thì khóa chặt vì loạn quân của phế Thái tử mấy ngày vây lấy thành nên kinh thành đang phong tỏa tạm thời cho ai xuất thành Trương Hồng Nghĩa vốn nghĩ rằng chờ Bách Hợp một hai ngày nữa nghĩ cô đến kinh thành nhanh như
“Vợ” Hắn đưa một tay ôm eo Bách Hợp còn tay mềm nhũn rủ xuống bên Áo choàng màu xanh khoác chắc cũng là lúc vội vàng mà khoác khăn tay bên hông cũng cột chỉnh tề Hắn còn chạm Bách Hợp cô đã ngửi thấy mùi máu tươi của
“Bị thương ” Bách Hợp lùi một bước cánh tay đang đưa của trượt khí Hắn mặt dày mày dạn tới ôm cô lần nữa Nghe thấy cô hỏi Trương Hồng Nghĩa nhếch nhếch khóe miệng thèm đếm xỉa đầu về phía thì thấy Diệp thế tử trói ở lưng ngựa chậm rãi theo những hộ tống Bách Hợp tiến nơi đóng quân Hắn liếc qua một cái thì đã nhận Diệp thế tử ngày đó của đã chết trong tay của Diệp thế tử Thù Trương Hồng Nghĩa nhưng lúc nào cũng nhớ ở trong lòng
Đáng lý Diệp thế tử đang ở kinh thành khỏi thành từ lúc nào mà một đoàn trói bắt trở Trương Hồng Nghĩa vội vàng hỏi thu ánh mắt nhẹ nhàng gật đầu:
“Chỉ là vết thương nhỏ gì đáng ngại” Vết thương của nhỏ Bách Hợp mùi máu đã biết
Cô cùng Trương Hồng Nghĩa lời thừa thãi giật y phục của cởi
Ở mặt mọi ngoài binh sĩ đang tuần tra cách đó xa còn những tướng sĩ hộ tống Bách Hợp cảnh đó mọi trợn mắt đến mức rớt cả tròng mắt ngoài Trong ánh mắt Trương Hồng Nghĩa lộ ý hai đã ở cùng một thời gian dài đã còn là Trương Hồng Nghĩa Bách Hợp đụng một cái mặt mày đã đỏ bừng thẹn quá hóa giận nữa Hắn giữ chặt y phục nắm tay Bách Hợp đặt lên ngực sợ cô kéo y phục của mặt mọi chỉ đơn giản là chuyện khuê phòng của khác thôi Bây giờ mặc dù đỏ mặt tía tai nhưng vẫn như lúc chịu nhận thua lớn tiếng :
“Lần đầu tiên ngươi kéo y phục của Ngươi đầu sẽ tự cởi cho ngươi sờ thoải mái” Hắn thốt lời đó mọi đang cách đó xa đang dựng lỗ tai lén chợt thành tiếng Bách Hợp hươu vượn hề đắn liền giơ tay lên đánh ngừng né tránh còn cúi đầu xuống để cho cô bắt trợn mắt cảnh cáo cô: “Đừng đánh đừng đánh ngươi đánh lát nữa tay đau sang trách nữa”
Diệp thế tử trói lưng ngựa thấy cảnh hai ở chung trong mắt hiện lên vẻ phức tạp
Tốt gì thì hôm nay Trương Hồng Nghĩa cũng coi như là một Đại tướng hai năm qua lên với tốc độ nhanh hung hãn sợ chết mệnh danh là Vạn Phu Mạc Địch (*) Đặng tri châu đã nhiều lần tán thưởng Không ngờ rằng một Đại tướng dũng mãnh bây giờ đang sợ vợ như sợ mất mạng ở mặt nhiều thuộc hạ như phu nhân đánh tới mức ôm đầu chạy tán loạn Thật sự làm cho lòng Diệp thế tử cảm giác thành lời
Người phụ nữ từng là cần bây giờ trở thành châu báu đối với khác Trương Hồng Nghĩa từng là một kẻ thô lỗ đoạt sự yên mến của Đặng tri châu vốn nên thuộc về giờ đây nhặt nữ nhân cần cưng chiều sủng ái cô thậm chí để cô leo lên đầu làm mưa làm gió Dù đang mặt thuộc hạ của cũng mặc kệ mà khiến cô vui vẻ
Diệp thế tử Bách Hợp đang đánh Trương Hồng Nghĩa khóe miệng của cô lúc đang nở nụ
Giờ khắc bản thân cũng rõ cảm nhận trong lòng vui vẻ thì chắc chắn là chỉ là chút cam lòng thôi Từ nhỏ đã là thiên chi kiêu tử (*) trời phú sự thông minh theo lý mà cuộc đời của là thắng mới đúng nhưng hôm nay chọi nổi với hai vợ chồng Nhìn thấy hai họ đánh chửi vui với làm cho Diệp thế tử cảm thấy hình như thân đều thoải mái
Trong lều vải y phục của Trương Hồng Nghĩa kéo xuống một vết đao kéo dài từ xương bả vai bên trái xuống eo của miếng vải bố buộc bên còn vết máu khô Trương Hồng Nghĩa dậy miệng vết thương đã toạc sắc mặt tái nhưng làm như cơ thể thấy đau chỉ chằm chằm Bách Hợp ngây ngô
“” Một cái tát của Bách Hợp đập mặt vang lên “BỐP” “ha ha” hai tiếng đưa tay vuốt vuốt hai bên mặt đó đưa bên mặt còn tới:
“Đánh một cái nữa ”
Những năm hai xa bình thường mơ cũng cảm thấy cô đang ở bên cạnh Tiếng “BỐP” mặt làm thấy trong lòng ngọt ngào hình như đã quên cảm giác đau nhức ê ẩm của cơ thể Trong mắt bây giờ chỉ thấy hình bóng của Bách Hợp còn bận tâm đến đến những việc khác
Lần đầu tiên thấy tát một cái còn yêu cầu tát thêm cái nữa Bách Hợp làm theo nguyện vọng của tát một cái bên mặt còn Hắn liếm liếm bờ môi chằm chằm Bách Hợp Đột nhiên nhếch miệng to mặc kệ cô giãy dụa mà đưa một tay kéo cô ôm chặt lòng
“Phát điên cái gì ” Bách Hợp thấy miệng vết thương cũng dám giãy dụa quá mạnh Trương Hồng Nghĩa đặt cằm đỉnh đầu của cô râu của tên ngốc đó đâm tóc của cô chút ngứa ngáy thấy Bách Hợp đưa tay chạm nó liền cố ý cạ cạ cái cằm
“Nhớ chết Ta cứ nghĩ việc gặp ngươi là sự thật lúc thì an tâm ” Hắn dùng cái cằm cọ qua cọ tay ôm lấy thắt lưng của Bách Hợp lấy ngón cái cọ cọ lưng cô hai cái Không biết suy nghĩ tới điều gì mà ngẩn
Bách Hợp cách quá gần thể tiếng tim của đập vội vàng dậy:
“Ta bây giờ nam nhân của ngươi gì cũng coi như là chút tiền đồ thể mua cho ngươi một nha đầu để sai bảo tạo điều kiện cho ngươi mặc Khởi Lăng La* tơ lụa Chúng thành mỗi loại giày ngươi thích sẽ mua cho ngươi một đôi mang hết thì để đó Ta còn tìm một nha đầu chải tóc cho ngươi son phấn hóa trang tất cả đều mua ngươi mà sử dụng sẽ xinh hơn khác nhiều” Hắn đợi Bách Hợp xong liền bắt lấy bàn tay của cô áp lòng bàn tay của cô lên ngực miếng vải bố dính máu thấm ướt lòng bàn tay của Bách Hợp còn tựa như cảm giác đau
“Chúng xa nhiều năm như lần kinh thành đừng gạt sang một bên như thể đem công việc xử lý Ngươi giống như đại cái đứa bé đều đầy đất chạy” Lúc chuyện giọng của đong đầy tình ý Bách Hợp cũng gì chỉ yên lặng lắng
Giọng điệu của Trương Hồng Nghĩa chút mềm mại nhỏ giọng với cô:
“Vợ ngươi là vợ của cái gì của đều là của cô Đây là nam nhân của ngươi cơ thể của cũng là của ngươi tiền bạc bổng lộc cho dù là ngươi cái mạng của cũng chớp mắt mà cho ngươi” đến đây dừng một chút: “Chỉ duy nhất hai việc thể đồng ý với ngươi Đầu tiên là tên họ Diệp thể cho ngươi là hung thủ giết chết mẹ con Lục tử Ngày đó chúng cùng kết bái đáng nên đồng sanh cộng tử với nhưng ham sống nỡ bỏ ngươi từng thề mộ của Lục tử là sẽ thay báo thù” Sau khi xong lời Bách Hợp lên tiếng cô định gật đầu thì Trương Hồng Nghĩa tựa như sợ cô mở miệng chuyện dùng một tay giữ đầu cô tiếp: “Thứ hai là ngươi lấy đàn ông khác tuyệt đối Ta thay lão Hoàng đế bình loạn việc mua bán lần coi như làm xong hơn mười năm chúng cũng lo chuyện ăn mặc đưa ngươi Giang Châu đó sẽ mỗi ngày đều bảo vệ ngươi cho ngươi cả cho phép ngươi gặp đàn ông khác”
Vừa mới xong Trương Hồng Nghĩa cảm thấy bàn tay của Bách Hợp giữ trong ngực trở nên cứng đờ tiếp:
“Nhất là cái tên họ Diệp biết ngươi và từng hôn ước nhưng hôm nay mới là nam nhân của ngươi …” Hắn còn dứt lời Bách Hợp chịu đựng đưa tay túm mớ tóc lộn xộn rũ xuống ngực của dùng sức giật mạnh một cái
“Ai da” Hắn kêu lên thảm thiết trợn mắt lên: “Sao ngươi đánh ”
“Ngươi cho rằng Diệp thế tử là dạng đàn ông ” Bách Hợp tức giận vô cùng Trương Hồng Nghĩa cảm thấy đúng vô thức buông lỏng tay của cô một chút nhưng buông tay của cô
“Chẳng lẽ đúng ” Lúc Bách Hợp hỏi Trương Hồng Nghĩa đã đoán do nghĩ cho cô nhưng mà bây giờ bộ dạng híp cả mắt Trương Hồng Nghĩa thích cô lúc tức giận Thật hối hận vì ngày đó đã nhập ngũ cái tên Diệp chó chết lừa gạt quân ngũ khiến và cô chia cắt nhiều năm Mỗi lần nhớ tới hình ảnh cô đuổi theo nhớ tới hình ảnh cô chải đầu may y phục là bắt đầu trở về nhà
Sau lập công ngày một nhiều Đặng tri châu càng ngày càng tán thưởng tiền bạc bổng lộc thiếu Thậm chí hôm nay đang ở địa vị cao nhiều ủng hộ nhưng điều mà nhất là hai gian phòng một cạnh cửa sổ còn một lặng yên may vá mà thôi
Những thức ăn ngon ăn nhiều lần từ đầu đến cuối đều cảm thấy thể bì với một chén khoai tây một miếng cơm cháy của cô khi đó rót nước nấu ăn mỗi việc đều hương vị ngọt ngào
Bây giờ nghĩ bản thân tự lạnh Trương Hồng Nghĩa biết rõ cô đang nổi giận đánh cố tình trêu chọc cô: “Nếu tại ngươi cùng với Cái tên tiểu bạch kiểm (*) gì lão tử dùng một quyền cũng thể khiến ‘răng rơi đầy đất’”
Bách Hợp chỉ lạnh thèm nhiều lớn với Bắt đầu xung quanh lều vải bên cạnh cô cái khung để treo áo giáp ngoài còn một chiếc búa lưỡi to cũng treo ở đó cô dậy lấy chúng Trương Hồng Nghĩa theo phía nhếch miệng cô nương đánh đau bình thường lúc cô đánh đưa chỗ nhiều thịt để cô đánh cô xem đồ đạc cũng để tránh cô đánh đau tay Trương Hồng Nghĩa nhớ rõ lúc cô đánh một hồi lòng bàn tay dỏ cả lên mà cô cũng cảm nhận việc đó đã khiến đau lòng lâu Lúc đó hiểu chuyện gì xảy nghĩ vấn đề rõ ràng đau nên là cô mà trái thấy đau thay cô về mới hiểu là mắc bệnh tương tư Chẳng qua là lúc đó hiểu thôi
Hắn đến cầm búa vẫn còn : “Coi chừng rớt búa chân đến lúc sang nhè trách ”
Trương Hồng Nghĩa lúc sinh đã sức mạnh kinh cái búa cũng do tự rèn mỗi bên cán búa trong trọng lượng hơn mấy chục cân bình thương đều khiêng một cô nương như cô thể động
Trương Hồng Nghĩa chần chừ nhấc cái búa sáng lóa lên ánh sáng của lưỡi búa chiếu một bên má của cô cô đưa hai tay hướng về cán búa Trương Hồng Nghĩa trêu chọc cho cô tức giận liền tranh thủ thời gian vén rèm ngoài: “ là còn vương pháp bình thường đánh một lát là xong chuyện bây giờ còn cầm cả búa một chút quy tắc cũng Ngươi thích bắt nạt nên mới thường xuyên đánh …” Cái búa sáng lóa trong tay Bách Hợp động mạnh hai cái khóe miệng Trương Hồng Nghĩa run rẩy vô thức vươn hai tay đỡ nhưng dám né sợ cô cầm chắc khiến cái búa rớt xuống nó sắc bén vô cùng chỉ sợ sẽ cắt chân của cô
Bản thân cũng đang thương cũng cảm thấy đau nhiều nhưng nghĩ tới cô thương đến chảy máu trong lòng bắt đầu căng thẳng lo lắng Hắn vốn là chạy trốn mà bước chân lúc như bản năng nhanh chóng chạy về phía cô miệng ngừng gào to:
“Tổ tông thể chơi cái nếu cẩn thận để rơi xuống cắt chân nện chân thì xương cốt cũng nát cả Thứ nguy hiểm lắm thể đụng ”
Giọng điệu của như đang dỗ con nhỏ dùng tay giữ chặt búa mặc kệ Bách Hợp đang trừng mắt với mà thẳng đến chỗ treo búa treo nó lên mới cảm thấy an tâm một chút đó kéo cô đến một chỗ thật xa
“Trương Hồng Nghĩa ngươi nghĩ theo tên họ Diệp ngươi nghĩ ngốc ” Bách Hợp nhéo một cái kêu lên “ai ai” Bách Hợp biết rõ lời là cố ý nhưng vẫn nhéo lỗ tai của chịu buông tay mang bực tức phát Mới sáng sớm đã việc để làm
Lúc đầu Trương Hồng Nghĩa còn vẻ mặt đùa cợt nhưng khi cô sắc mặt liền thay đổi xuống ngay ngắn xoa xoa lỗ tai Bách Hợp nhéo đến mức đỏ lên chân mày cau :
“Hoàng đế đoạt binh quyền của nghĩa phụ ” Hắn hạ giọng xuống hàm răng nghiến kêu “ken két”: “Hắn còn bắt ngươi để uy hiếp nữa Cái tên chó chết biết như lão tử hôm qua đã liên kết với phế Thái tử phản ” Hắn càng càng giận đập một cái đùi của biết nghĩ gì mà lạnh lùng thành tiếng: “Thật sự quá ngốc hơn tên Lão tử suýt nữa bắt điểm yếu ”
Người Doanh Châu đặc biệt là Trương Hồng Nghĩa sẽ trở thành tội nô cho dù trung thành thì đối với Hoàng đế vẫn bằng Đại Tề… những dân nuôi dưỡng như một con chim cút ngoan ngoãn Từ lúc dựng nên Doanh Châu đến nay nơi lúc nào cũng nhận hoàng ân mênh mông cuồn cuộn nên dân chúng trung thành với triều đình Sở dĩ Trương Hồng Nghĩa bình loạn vì Hoàng đế đầu tiên là vì tiền đồ của bản thân tiếp theo vì ơn đãi ngộ của Đặng tri châu với mà thôi
bây giờ Hoàng đế ngấm ngầm mưu tính với chắc chắn sẽ trung thành với Hoàng đế như một Mang cái ý nghĩ “Quân thần chết thần thể chết” mà bỏ khỏi đầu đương nhiên phản Hoàng đế
Nếu lời mấy năm thì sẽ giống như Thiên Phương Dạ Đàm nhưng bây giờ đã khác xưa
Hiện nay trong tay bốn vạn tinh binh hôm qua giao chiến với phế Thái tử đã hao tổn một chút nhưng ít cũng còn hơn ba vạn Canh giữ kinh thành tối đa cũng chỉ hai vạn nhân mã nếu bây giờ đánh kinh thành cũng là thể Lúc đó Hoàng đế triệu Lục Đại Châu Mục kinh hộ giá nhưng khi đợi những kinh thành thì thi thể của Hoàng đế đã cứng