Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1024
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 1024 - Anh hùng cái thế của ta (32)
Quan trọng nhất là biết đám do ai phái đến giống như tử sĩ khi tên áo đen mở đường bọn chúng trở nên phối hợp bắt đầu xông lên phá vỡ thế phòng thủ của mọi lao đến chỗ của Bách Hợp
“Bảo vệ cô nương” Vị tướng sĩ cầm đầu thấy tình hình sắc mặt laaph tức thay đổi chuyến đã Trương Hồng Nghĩa ủy thác Đặng tri châu lệnh hộ tống Bách Hợp lên phía bắc nhanh chóng đã đến kinh thành cả đường đều bình an vô sự sắp gặp Trương Hồng Nghĩa nếu bây giừ Bách Hợp xảy chuyện còn mặt mũi nào đến gặp Trương Hồng Nghĩa dám trở về gặp mặt Đặng tri châu
Vị tướng sĩ kịp la xong Bách Hợp thấy hành động của đám thấy cây ngân thương lóe sáng cô chỉ cong khóe môi một chưởng đẩy vị tướng sĩ
Hắn còn dứt lời đã Bách Hợp đẩy một cái lảo đảo nếu hai chân khóa bàn đạp yên ngựa thì đã rớt xuống ngựa chỉ lung lay mấy cáivội vàng cầm chặt dây cương mở miệng trấn an con ngựa khó khăn lắm mới giữ vững cơ thể
“Cô nương” Vị tướng sĩ hiểu vì Bách Hợp đẩy giật thì thấy Bách Hợp nhảy lên nóc xe ngựa đã vỡ thân hình mảnh mai như chiếc lá đầu tiên cô nhảy lên lưng ngựa của con ngựa giật bất an định hí vang kịp giơ chân lên thì Bách Hợp đã nhảy sang chỗ khác
Tên áo đen cầm ngân thương thấy hành động của Bách Hợp ánh mắt trở nên sắt bén vung cây trường thương trong tay chùm tua đỏ cây thương bung lên kèm theo tiếng vang ác liệt lao đến chỗ của Bách Hợp Bách Hợp đưa tay bắt cây thương
“Muốn chết” Tên áo đen phát hiện ý đồ của cô hét lên Đang mở miệng nhưng khi trường thương quét ngang trúng ai Bách Hợp túm chùm tua đỏ một cái kéo mũi thương về phía tên hắc y nhân bắt đầu lơ đễnh Lực cánh tay cũng nhỏ hơn nữa cây ngân thương cũng nặng lúc quét ngang lực đạo còn tăng thêm e là ngay cả sa trường đánh sống chết cũng thể thua
Bây giờ Bách Hợp tay tấc sắt định đoạt lấy trường thương của lạnh hai tiếng đang đợi Bách Hợp đỡ lực đạo của ngã xuống xe ngựa nhưng ngờ đầu thương cô giữ chặt bên trong giống như nhồi bằng vải bông rốt cuộc thể động đậy
Cô nắm cây trường thương liền cô kéo tới cô thuận thế cầm chặt cây thương tên hắc y nhân còn phản ứng kịp Bách Hợp cầm chắc cây thương nhảy lên lưng con ngựa của
Cô chỉ là một nữ nhân hiểu sức lực lớn như tên áo đen nắm chặt cây thương phóng một đầu thương còn cô giữ chặt Tên áo đen giãy cũng giãy Động tác của cô nắm một đầu thương nhảy lên lưng ngựa của khiến cho tên áo đen giống như đang bập bênh trong nháy mắt Bách Hợp ép lui về nếu thoát khỏi tình hình trừ khi rút cây thương
mà tên áo đen cũng cao ngạo vô cùng quyết chống cự đến cùng chỉ một lát cảm thấy hai chân khóa mã đạp trở nên đau nhức lực đạo của lớn bằng Bách Hợp ép nhảy xuống lưng ngựa
Hắn cam lòng rớt xuống đất Bách Hợp chỉ run cổ tay cây trường thương bỗng trở nên lạ lẫm với trơn trượt như một con rắn khiến cho cảm thấy bất Hắn tự chủ buông tay trong lòng bừng lên một ngọn lửa cơ thể té nhào xuống đất khi dậy Bách Hợp đã chĩa trường thương về phía
Hắn dậy suýt nữa trường thương đã xuyên qua cổ tên hắc y nhân dám động đậy nữa Bách Hợp ngựa của dùng sức ném cây trường thương xuống đất
‘Keng’ mũi thương cắm mặt đất đuôi thương vẫn còn lung lay mọi phục hồi tinh thần tranh thủ thời gian cầm vũ khí lên chế trụ tên áo đen
Đám áo đen còn mất thũ lĩnh cách gần như uy lực của cung nỏ còn như lúc nãy nữa nhóm tướng sĩ hộ tống Bách Hợp bắt đầu tiến lên chém giết nhất nhanh đã khống chế cục diện
“Cô nương đây chính là dư nghiệt của phế thái tử” Binh sĩ chết tổn thương hết phân nửa vị tướng sĩ dẫn đầu cử cầm đao khống chế tên hắc y nhân những còn bắt đầu quét dọn chiến trường
Mọi ai cũng ngờ Bách Hợp yêu kiều yếu ớt nhưng võ công hề tầm thường nháy mắt đã quật ngã tên áo đen thấy ánh mắt của cô mọi đều sợ hãi Bách Hợp thấy lời tướng sĩ cô nở nụ :
“Dư nghiệt phế thái tử lúc e là đã tiêu diệt hết Diệp thế tử đã lâu gặp” Ngựa của Diệp thế tử cô đoạt lấy lúc ngã xuống ngựa nó kinh hãi đuôi còn đảo quanh Bách Hợp khống chế dây cương mặc kệ con ngựa bất an xoay tới xoay lui ánh mắt cô chằm chằm Diệp thế tử mặt đất thể động đậy trường đao kề cổ
“Diệp thế tử” Bách Hợp dứt lời vị tướng sĩ dẫn đầu liền kinh hô: “Không thể nào”
Nam Bình Hậu Phủ Diệp gia cũng là lão nhân trong quân Diệp thế tử là sủng thần của hoàng thượng tuyệt đối thể làm chuyện huống hồ tướng quân luôn tôn sùng Diệp thế tử cô nương thể lung tung ” Đặng tri châu yêu tài như khát nước ở quân đội Doanh Châu danh vọng cực cao năm đó Diệp thế tử chiến trường còn lập gia đình từng ngang Doanh Châu lúc Đặng tri châu cực kì yêu mến từng mấy lần nếu xuất thân lai lịch cao như chắc chắn sẽ nhận làm nghĩa tử
Vị tướng sĩ là bên cạnh Đặng tri châu Đặng tri châu tín nhiệm bây giờ phái hộ tống Bách Hợp
Lúc lúc Đặng tri châu nhận Diệp thế tử làm nghĩa tử từng chính tai Lần tân hoàng dẹp loạn bè cánh của phế thái tử đã mượn binh của Đặng tri châu Đặng tri châu hai lời liền cho mượn bốn vạn binh mã tương đương với một phần ba binh lực của ông tấm long của Đặng tri châu đối với hoàng thượng thể thấy rõ Diệp thế tử là tâm phúc của hoàng đế Đặng tri châu coi trọng đạo lý nào sat hại Bách Hợp huống chi cô chỉ là một nữ nhân bình thường mà thôi
Nghe Bách Hợp tên là Diệp thế tử vị tướng sĩ đúng là trung thành với Đặng tri châu đối với Diệp thế tử cũng đúng là yêu ai yêu cả đường Bách Hợp mới xong liền thích sự kinh ngạc đối với thân thủ của Bách Hợp cũng giảm hết phân nửa sắc mặt trầm xuống
Trong lòng còn nghĩ đúng là phụ nữ tóc dài kiến thức kém chỉ vì Trương Hồng Nghĩa nên mới giữ trong lòng dám mà thôi còn nghĩ Trương Hồng Nghĩa hùng cả đời u mê mê vì sắc ý một nữ nhân như
Cả đường đối với Bách Hợp ấn tượng đều bây giờ đã giảm hết phân nửa tên tướng sĩ lạnh nhạt mở lời thái độ Bách Hợp đối với cũng lơ đễnh chỉ đẩy đẩy cán ngân thương đang cắm mặt đất khiến nó lung lay
“Nếu ngươi tin giật khăn che mặt cho kĩ là ” Cô xong tên hắc y nhân đè xuống đất liền mở miệng:
“Ngươi rốt cuộc là ai”
Bị Bách Hợp vạch trần thân phận trong lòng Diệp thế tử cũng sóng to gió lớn phụng mệnh đến đây chặn đường Bách Hợp chỉ biết lần mĩnh ngăn chặn là thê tử của Trương Hồng Nghĩa Đặng tri châu phái về kinh cũng biết vợ là ai ở đây mai phục suốt hai ngày vất vả cũng chờ mới đến liền giết đoạt xe ngay từ đầu vốn tiến triển thuận lợi nghĩ rằng sẽ dễ dàng bắt phu nhân ngờ còn võ công còn khiến té ngã
Ban đầu Diệp thế tử cũng nhận Bách Hợp chỉ cảm thấy cô quen mắt cho đến khi cô đoạt ngân thương còn đẩy ngã xuống ngựaDiệp thế tử mới nhớ tới lúc trong Doanh Châu lúc dẫn binh thành đã gặp một tên bộ khoái và phu nhân
Lúc khi tiểu phu nhân đoạt cây roi chỉ cảm thấy quen mặt cũng nhớ đã gặp ở bây giờ gặp cô thân phận của theo lý mà lúc Trương Hồng Nghĩa đầu quân chỉ là một tên mổ heo mà thôi Diệp thế tử đã từng ngóng thân phận của nếu phụ nhân thể gả cho chắc chắn xuất thân cũng cao thể nhận thân phận của
Hắn hiểu cảm giác quen thuộc từ Bách Hợp gọi tên của bỗng ngây
Bị một nữ nhân đánh rớt xuống ngựa Bách Hợp dùng giọng điệu thèm đếm xỉa gọi tên của cô ngựa chằm chằm Diệp thế tử cảm thấy nhục nhã nhịn hỏi một câu tên tướng sĩ bên cạnh Bách Hợp kiên nhẫn nữa nhảy từ ngựa xuống vạch khăn bịt mặt của
Khuôn mặt Diệp thế tử lạnh lùng tuấn mỹ xuất hiện mặt mọi trong tình huống như nhưng sắc mặt vẫn lạnh lùng lẽ vì cổ mấy cây đại đao kiềm hai đầu lông mày của còn cao ngạo nữa mà thay đó là sự chật vật và lo âu
“Thì là ngươi” Khi tên tướng sĩ thấy mặt của Diệp thế tử vô cùng kích động tay cầm miếng vải đen
“Hừ” Thân phận của Diệp thế tử bại lộ hai mắt híp híp đang dùng đao khống chế Diệp thế tử sợ ném chuột vỡ bình nên nhích đao một ít