Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1022
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 1022 - Anh hùng cái thế của ta (30)
Trương Hồng Nghĩa nghĩ như mặt âm trầm quăng cái nắp liền cầm đòn ghánh xách theo thùng bộ dáng hung thần sát ác kiếm để tính sổ
Nửa đêm canh ba Bách Hợp thấy hành động của hỏi một câu:
“Ngươi làm gì đấy”
Hắn rằng thùng đựng gạo trong vạc chút gạo cũng nhiều Trương Hồng Nghĩa nắm chặt nấm đấm ‘răng rắc’ miệng hùng hùng hổ hổ:
“Tên Đại Lục chó chết lúc lừa gạt lính rằng sẽ chiếu cố ngươi nhưng bây giờ chỉ bao lâu nước lấy gạo cũng mua thấy ở nhà dám thất lễ với ngươi Lão tử cùng kết nghĩa ngờ tên chó chết to gan lớn mật hôm nay đánh gãy chân chó của mặt mẹ ” Trong lòng Trương Hồng Nghĩa nóng giận nếu ngày Đại Lục tòng quân phó thác mẹ cho Trương Hồng Nghĩa Trương Hồng Nghĩa cũng sẽ xem mẹ như mẹ mà phụng dưỡng vốn cho rằng Đại Lục cũng giống như ngờ bây giờ về đến nhà gạo nước đều tất nhiên liền nóng nảy
Tính tình vốn đã nóng nảy sinh hoạt trong quân hơn một năm khiến tính ngày càng nóng hơn phát hiện đúng liền lao cửa Bách Hợp như cô đang đột ngột xuống
“Ngươi ” Trương Hồng Nghĩa cảm thấy đúng lắm đầu gần chỉ thấy Bách Hợp bếp lò lông mày nhíu mặt cảm xúc rằng trong lòng nhất thời luống cuống: “Hay là ai đó bắt nạt ngươi”
Lúc lính vốn là vì tiền đồ hôm nay tiền đồ đã đây tiền đồ chính là vì nhà vì nương tử vì mà Trương Hồng Nghĩa tự thay đổi thể cả đời chỉ là một tên mổ heo ở cái đất Doanh châu Vốn Trương Hồng Nghĩa vì tiền đồ hiện tại tất cả đều Trong nhà nương tử ngườichiếu cố đều đã tính toán hết vài năm tích lũy chút tiền đó xin phép Đặng tri châu cáo lão hồi hương Trở về kết hôn sinh em bé
bây giờ biểu hiện của Bách Hợp khiến cho Trương Hồng Nghĩa cảm thấy đúng trong lòng giống như con thỏ con lo sợ bất an: “Ngươi ”
“Có lẽ ngươi thể nào mặt mẹ của Đại lục đánh gãy chân của nữa ” Bách Hợp nhịn xuống cảm giác trong lòng thấy khi Trương Hồng Nghĩa thấy lời của đã há hốc miệng bộ dáng mờ mịt khó hiểu cô thở dài: “Đại Lục và mẹ của đều còn”
Hắn còn ngây ngốc ‘hắc hắc””
“Không còn là ý gì”
“Hai mẹ con bọn họ đều đã chết hết tang sự do xử lí đấy chỉ là biết ngươi ở thể báo tin đươc cho ngươi” Bách Hợp cầm củi nhét bên trong lò Trương Hồng Nghĩa cô như thế lập tức cả rét lạnh như tháng mươi hai trời đông giá rét
Một luồng khí lạnh từ chân luồn lên là một đại nam nhân giờ bao giờ cảm thấy lạnh như bây giờ cơ thể giống như bệnh sốt rét
Da gà nổi ngươi một tầng một tầng tay trươc giữ chặt đươc một con heo mập Trên chiến trường thể xách theo hai lưỡi búa một đao chặt xuống đầu của man nhưng bây giờ một cây đòn ghánh nhẹ hẫng cũng xách nổi Mau trong chảy ‘sùng sục’ khiến cho cả phát rét cây đòn ghánh rơi xuống đất ‘lộp cộp’ Rớt xuống ngón chân chỉ mang một đôi giày vải màu đen há miệng hô một tiếng ‘đau’ dường như cả còn tri giác
“Con mẹ nó là ai là ai là ai” Thanh âm run rẩy Hắn một câu nguyên vẹn… thân thì căng cứng
Nồi cơm bếp sôi ‘sùng sục’ bốc nghi ngút mùi cơm xen lẫn mùi củi đốt lẽ ấm áp như mùa xuân khiến cho con thư giãn nhưng Trương Hồng Nghĩa cảm giác như lũ cuốn trôi đôi môi run rẩy thể một câu cho đầy đủ trong lòng lạnh lẽo tay càng run dữ dội hơn
Bách Hợp im lặng thở dài nhét củi lò cô phủi tay dậy về phía Trương Hồng Nghĩa cô kéo tay giống như rơi xuống nước bắt cọng rơm nắm chặt tay cô
Trước đây cho dù trời rét lạnh nhưng lòng bàn tay luôn khô ráo ấm áp nhưng bây giờ lạnh cứng giống như đá Hắn nắm tay Bách Hợp mạnh siết chặt khiến cô đau Bách Hợp mặc kệ cho nắm tay còn đặt ở eo vỗ nhè nhẹ giống như đang dỗ một đứa trẻ:
“Tên thế tử Diệp gia phủ Nam Bình cũng thoát khỏi liên quan đừng lo lắng bây giờ báo thù nhưng sẽ báo thôi giống như ngươi từng ngươi còn trẻ Nam Bình cũng từ nhỏ đã là Nam Bình đấy” Cô nhắc chuyên ngày thân Trương Hồng Nghĩa run rẩy kéo cô ôm thật chặt lòng từng giọt lệ rớt đỉnh đầu Bách Hợp thấm chân tóc như ướt mưa im lặng gì để cô biết đang rơi lệ Bách Hợp cũng giả bộ như biết
Hắn ẫn nhẫn bi thương như càng khiến đau lòng hơn là thét
Đêm nay Bách Hợp nấu cơm Trương Hồng Nghĩa thế nào cũng ăn nổi hai chỉ một lúc lâu hôm rời ngay giống như lần uống rượu Khi Trương Hồng Nghĩa trở về moị trong thành đều biết cũng biết chuyện của kết nghĩa Đại Lục của thấy sắc mặt âm trầm mọi ngay cả thở mạnh cũng dám
Mẹ con Đại lục chôn ở sườn núi bên ngoài thành Trương Hồng Nghĩa ở phía mộ phần khi bày xong nhang đèn vàng bạc rót rượu xuống đất:
“Đệ suýt nữa đại ca hiểu lầm Đệ an tâm một ngày nào đó đại ca dù chết cũng báo thù cho Hương khói của Lục gia sẽ thay kế thừa con của cũng là con của giống như đây bắt kính trọng chị dâu
Tối qua đau lòng bây giờ điềm tĩnh đến mức khiến cho sợ hãi Đôi mắt đỏ ngầu gương mặt chất phác là vẻ ác liệt tàn nhẫn đó uống một hớp rượu lớn hai gò má căng cứng mạnh mẽ đập nát bình rượu mộ phần ‘xoảng’ một tiếng cái bình vỡ tan nát rượu văng đầy đất ngay cả ống quần cũng dính Trương Hồng Nghĩa hé mắt:
“Trước đây uống rượu với nhiều ngờ số ngắn như thể đợi đại ca trở về uống cùng ” Hắn càng càng nghẹn ngào thở dài cố nén
Bách Hợp thấy cảnh cô xa xa Trương Hồng Nghĩa đờ đẫn gần nửa canh giờ mới bò dậy tới chỗ Bách Hợp
Ở Doanh Châu trời tháng hai vẫn còn lạnh sáng nào cũng mưa liên tục Bách Hợp mặc áo màu xanh đầu dính nước mưa cũng ướt mặt cô xanh đôi môi tái
Ánh mắt Trương Hồng Nghĩa đầy trìu mến sờ sờ đầu Bách Hợp giọng ôn hòa:
“Lạnh ”Hắn giống như đã thay đổi tối qua khi trở về vẻ mặt còn cợt nhả khi trải qua chuyện dường như chững chạc hơn nhiều “Ta và sáu Đại Lục từ nhỏ đã lớn lên cùng suốt ngày lăn lộn cùng một chỗ vì biết đã mẹ đánh biết bao nhiêu lần mẹ chịu làm đàng hoàng khó khăn lắm mới xin làm trong nha môn kết quả là hàng ngày đám du côn vô bọn mỗi ngày đều đến mỗi lần gặp bọn mẹ của đều cầm gậy đuổi đánh cho rằng bọn dạy hư con bà ”
Hôm nay giống như hứng thú kể chuyện khi chuyện khóe miệng lẽ là nhớ tới chuyện ngày xưa ánh mắt lóe sáng Bách Hợp rằng im lặng mím môi kể chuyện xưa
Cô ôn nhu như khiến cho Trương Hồng Nghĩa cảm động làm một việc gì đó nắm tay cô đủ ôm chặt cô vẫn còn thiếu một chút nhẫn nhịn đuôi mày khóe mắt tỏ vẻ dữ tợn:
“Vợ mặc kệ ngươi đồng ý gả cho lần ngươi lấy tư cách chị dâu để an táng cho Đại Lục còn chăm sóc cho mẹ khi lâm chung cũng xem như đã là của họ Trương Chờ trở rãnh rỗi sẽ tìm một lão nhân gia làm chủ cho hôn sự của chúng làm chuyện còn ” Bách Hợp như nghiêng đầu ánh mắt cũng né tránh mặt đỏ thở gấp bình tĩnh chằm chằm cô ánh mắt đầy kiên nghị:
“Ngươi chạy thoát dù ngươi họ Trương vốn đã mang tiếng cường đoạt dân phụ ” Lúc lời miệng còn lúc nãy hung hãn bây giờ vẻ mặt nên lời
Hắn đem việc Đại Lục đã mất giấu ở trong lòng bây giờ đề cập tới nghĩa là đã quên càng giữ trong lòng khi bộc phát càng hung ác hơn Về chuyện hôn lễ Bách Hợp nhíu nhíu mày lên tiếng cũng chờ Bách Hợp trả lời dẫn cô trở về nhà lần hề làm việc gì nữa hề mua vải bông giày mua sa tanh châu báu nữa Bách Hợp nhắm hai mắt thở một trong khí đầy ẩm ướt
Lần Trương Hồng Nghĩa ở nhà hai ngày mỗi ngày đều mua một bình rượu uống phần mộ của Đại Lục khi trở về gánh đầy vạc nước còn mua đầy thùng gạo
Bây giờ đã chiến trường báo thù cho Đại Lục cũng con đường trở thành hùng lúc Diệp nhị cũng dễ dàng gì
Hai ngày Đặng tri châu phái binh sĩ tới mời mới
Hắn lần hết nửa năm Thái tử tạo phản còn Phan thị tay nắm trọng binh Hoài Nam cũng tạo phản theo Tân hoàng đế mới đăng cơ hai năm căn cơ còn quá nhỏ đối với việc tạo phản chỉ còn cách mượn binh từ tay các tri châu thời khắc mấu chốt triều đình mượn Đặng tri châu bốn vạn binh mã để cho nghĩa tử Trương Hồng Nghĩa của Đặng Tri Châu tự điều binh khiển tướng dẫn binh lên phía Bắc trợ giúp tân hoàng đế một tay diệt trừ dư nghiệt của phế thái tử