Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1019
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 1019 - Anh hùng cái thế của ta (27)
Beta: Sakura
Sau khi lập công Trương Hồng Nghĩa từng bước một lên gan lớn vì tiền đồ chiến trương giết giặc bất chấp sinh tử cuối cùng cũng Đặng tri châu khen thưởng Trong quân việc gì cũng thể chịu đựng nhưng ngay từ đầu chia xa cô thì đúng là chịu đựng nổi
Trương Hồng Nghĩa hổ dám với cô lúc mới đầu quân thường mơ thấy Bách Hợp gọi tên ‘Trương Hồng Nghĩa Trương Hồng Nghĩa’ lúc đang huấn luyện vô thức trả lời một tiếng vì mà phạt còn nhiều nhạo
lúc Bách Hợp đang mặt vô cùng hổ biết gì
Nghe lần trở bao lâu đã chân mày Bách Hợp nhíu cô hỏi: “Có chuyện gì ”
Hắn bới hai phần cơm do dự một chút
“Đặng tri châu khen thưởng chuẩn cất nhắc sẽ cho dẫn đầu một đội binh mã xâm nhập nội địa của Lâu Lan nếu thể điều tra một í quân tình bắt mấy tên Man trở về sẽ nhận làm nghĩa tử” Hắn mạnh thân hình cao lớn trong một đám tân binh rât bắt mắt Đặng tri châu quả thật phụ cái tên tri nhân thiện nhậm nhanh đã chú ý tới “Lần lập công chém đầu giặc luận công ban thưởng nam nhân của ngươi bây giờ đã là tướng quân cũng bổng lộc hơn ” Hắn dương dương đắc ý xong câu dường như nhớ điều gì đó móc từ trong ngực một túi tiền đưa cho Bách Hợp:
“Đây là bổng lộc của ngươi cầm ăn gì thì tự mua ”
Bách Hợp dáng vẻ dương dương tự đắc của tiền trong túi giống đồng tiền hình như là bạc qua vẻ hề ít Bách Hợp cũng nhận lấy nóng nảy đặt đũa xuống nắm lấy tay Bách Hợp để túi tiền váo trong tay cô:
“Đây là tiền vốn cưới vợ Chờ tích lũy vài năm kiếm tiền trở về Doanh Châu mua đất làm lão gia”
Lời của khiến cho Bách Hợp cảm thấy buồn thấy Trương Hồng Nghĩa rung đùi đắc ý giống bộ dạng của tiểu nhân Bách Hợp cầm lấy bạc cô trừng :
“Ban đầu sống chết cũng làm binh bây giờ một ít tiền đồ” Hắn mắng cũng tức giận vẻ như đang tưởng nhớ
Trương Hồng Nghĩa cũng ở nhà bao lâu Đêm đó ở nhà một đêm hôm trời sáng đã Hắn trở về chuyến thật đúng lúc Bách Hợp vốn kinh bây giờ làm rối loạn cầm bạc của như củ khoai nóng phỏng tay cũng đành chờ một thời gian
Ba tháng lúc Đại Lục đem gạo đến cho cô còn mang tin tức tới là Trương Hồng Nghĩa lập công đã Đặng tri châu nhận làm nghĩa tử
Mà bây giờ ngoài biên cương Đại Tề bất Trong triều cũng sự thay đổi
Ban đầu tiên đế chết quá nhanh khi chết vội vã phế Thái Tử chọn Việt Vương phế Thái Tử khi trốn dẫn tàn quân trốn lãnh địa của hai năm nghỉ ngơi dưỡng sức thế lực bắt đầu tro tàn cháy Trong triều lưu truyền cái chết của tiên đế rõ nguyên do Việt Vương rõ lai lịch những lão thần vốn trung thành với tiên đế đối với cái chết của tiên đế bắt đầu nghi ngờ sự thao túng của tung tin đồn diễn biến ngày càng mãnh liệt
Tân đế chịu cảnh loạn trong giặc ngoài Biên cương bất thần tử trong triều thuận theo còn lập mưu đồ phế Thái tử lên diệt trừ Có điều lúc phế Thái tử cũng chính thức mưu phản tay cũng tránh khỏi cảnh ném chuột vỡ bình khi Việt vương đăng cơ lúc đã thanh trừ một phen dư nghiệt của phế thái tử nếu bây giờ động thủ khó tránh khỏi sẽ để thanh danh cay nghiệt
Quan trọng nhất là trong tay tân đế binh lực binh lực Đại Tề luôn dùng để đối ngoại để đối nội nếu binh trấn áp phế Thái tử nhất định rút binh ở Cao Xương về
Tất cả đại tri châu chấp chưởng binh lực đã nhiều năm nay sớm đã quen thuộc tân đế đăng cơ đầy hai năm những tên tri châu sớm đã thành tinh cách nào động tới Trong tay quyền lực tính hoàng đế cũng hề yên Đối địch với Đại Tề Man bên trong thì binh quyền phân tán trong tay của Tân đế còn phế Thái tử đang ngấp nghé vị tân đế như đống lửa như đống than đã chủ ý tiếp nhận binh quyền từ tay những tri châu
Mà căn bản Tân đế còn quá nhỏ đăng cơ vội vàng đến sinh nhật năm nay bất quá chỉ mới thượng vị hai năm trong tay cung bao nhiêu mới duy nhất thể dùng chỉ Diệp thế tử
Diệp gia trung thành với theo từ khi còn là Việt Vương luôn theo phía giúp sức hỗ trợ cho vì lên ngôi hoang đế lập công lao hiển hách Diệp thế tử là một nhân tài văn võ còn từng đảm nhiệm chức vụ trong quân giao tình với hoàng đế đối với Diệp thế tử Hoàng đế vô cùng yên tâm vì liền phân chia binh quyền trong tay phái làm giám quân đồng ý sẽ cho nhiều quyền lợi đầu tiên phân bổ đến Doanh Châu
Doanh Châu là địa bàn của Đặng tri châu ông đã ở đay nhiều năm đã thành cây lớn rễ sâu thủ hạ của Đặng tri châu tổng cộng là mười ba vạn là một trong sáu tri châu của Đại Tề binh lực nhiều nhất quan trọng nhất ban đầu lúc Diệp thế tử còn trẻ từng lập công cũng là thủ hạ của Đặng tri châu một thời gian còn từng tán thưởng Diệp thế tử nếu thân phận của Diệp thế tử xuất chúng ban đầu còn nhận Diệp thế tử làm nghĩa tử
Diệp thế tử dẫn theo một đường vất vả tiến Doanh Châu mặc cẩm bào tay cầm hồng thương lúc cưỡi bạch mã dẫn một đoàn thành đúng lúc Bách Hợp đến nha môn gặp Đại lục hỏi thăm tung tích của Trương Hồng Nghĩa Đại lục bên cạnh cô đoàn Diệp thế tử lúc thành mang theo gió bụi thổi mặt hai
Đại Lục cầm tay áo lau mặt miệng ‘phù phù’ khạc ngoài tức giận:
“Những là con ông cháu cha từ kinh đô ai cũng để mắt đầu nên thấy ai đường cái mà chạy nhanh như ” Bách Hợp cũng cát bay híp cả mắt lúc hai mắt cô nước mắt chảy nhòe hết mắt cô đang mặc một bộ đồ màu xanh lúc tiếng chửi rủa của Đại Lục truyền đến tai cô cô vẫn còn kéo tay áo lau mặt trong lòng cũng hận Diệp thế tử đến ngứa răng
“Ngươi gì”
Đại Lục thuận miệng phàn nàn một câu tuy rât nhỏ nhưng ngờ trong nhóm thấy quát to một tiếng nắm chặt dây cương kìm ngựa ‘Hu’ một tiếng vó của con ngựa giơ lên thật cao trong mũi nó phát tiếng vang dàitiếng ngựa hí vang con ngựa ghìm một binh sĩ mặc áo thiết giáp đầu dùng roi chỉ Đại Lục quát lên
Động tác của khiến cho đội kỹ mã vốn đang chạy băng băng chú ý tới Diệp thế tử ở đằng ghìm ngựa mặt lạnh lùng như trăng sáng gò má tỏ vẻ kiên nhẫn hai chân thúc bụng ngựa đánh ngựa chạy đến bên :
“Gì ”
“Đại nhân tên tiện dân buông lời bất kính với ngài nên đánh hai mươi roi thị uy dân chúng” Chuyến Diệp thế tử đến đây là để đoạt quyền lực tất nhiên đầu tiên là lập uy binh sĩ theo từ lúc rời kinh đã hoàng đế phân phó lúc đúng lúc Đại Lục thuận miệng oán trách một câu chạm ngay họng súng trong tay cầm một cây roi sáng bóng cái mà đánh trúng chắc là da thịt tan nát nếu đánh hai mươi roi trừ khi bất tử nếu thì cũng tàn phế
Đại Lục trở nên mờ mịt chẳng qua thuận miệng chửi một câu mà thôi nghĩ tới họa từ miệng mà chọc ngay một phiền toái lớn như
Hai chận run rẩy ngăn cản Bách Hợp ở lưng chắp tay ngực:
“Quân gia tha mạng miệng lưỡi tiểu dân đáng ghét cũng nhằm ngài nãy chỉ thuận miệng mà thôi cũng ý gì nếu đắc tội quân gia cái xem như bồi tội” Thấy Diệp thái tử một đoàn như rõ ràng dễ đụng chỉ là tiểu bộ khoái ở Doanh châu nếu thật sự đám đánh chết chỉ sợ cần tiền bồi thường cũng ai dám đến tìm những gặp xui xẻo
Mình chết cũng đáng tiếc nhưng trong nhà còn mẹ già còn chiếu cố chị dâu vạn lần thể xảy chuyện gì vì Đại Lục nén nhục nhã hai đầu gối mềm nhũn khụy mặt đất tự tát mặt mấy cái
‘Bốp bốp’ Diệp thế tử cưỡi con ngựa lạnh lùng chằm chằm hai Bách Hợp cúi thấp đầu Đại Lục ngăn cản ở phía mặt còn dính bụi cát đang dụi mắt nên thấy rõ mặt Diệp thế tử thoáng qua chỉ cho rằng đây là phu nhân bình thường mà thôi cũng để cô trong lòng ngược ánh mắt dừng của Đại Lục ánh mắt lạnh như băng hề độ ấm:
“Xử lý nhanh lên chính sự quan trọng hơn”
Đại Lục tát hai cái mặt dùng lực cũng nhỏ một chút gian dối cũng dám chỉ mới tát bảy tám lần miệng cũng đã rách hai má sưng đỏ máu tươi từ từ thấm mép nhưng cũng dám dừng thấy Diệp thế tử đòi vội vàng xử lý cả Đại Lục run cầm cập theo bản năng để tay lên đại đao bên hông
Hắn là một bộ khoái một tiện dân đáng bao nhiêu tiền đúng là bao nhiêu tiền nhưng những quân gia đang lấy mạng nhất quyết tuân theo
Tướng sĩ thấy động tác của Đại Lục lạnh trong tay rút trường tiên giống như một con răn độc khi rút nhanh như xé gió bay đến mặt của Đại Lục
Đánh đánh mặt tên tướng sĩ gì đã đánh mặt khác đúng là quá đáng Đại Lục ngờ hôm nay chỉ vì thuận miệng một câu rước lấy họa lớn như sắc mặt thay đổi đang nhảy lên Bách Hợp bỏ tay đang dụi mắt xuống một tay đè lên vai