Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1018
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 1018 - Anh hùng cái thế của ta (26)
Diệp Nhị chạy nhanh quá cô đuổi kịp thèm nghĩ ngợi cô bèn ném cái kiềm trong tay
‘Bốp’ trúng ngay gáy của Diệp Nhị chịu nổi nữa đành nhặt tay nải của lên chạy ngoài cửa:” Đại ca vợ của hung dữ quá cũng cản cho ”
Mấy còn thấy tháo chạy ai cũng sợ đánh rối rít chạy theo mấy chạy hết chỉ còn một Trương Hồng Nghĩa Bách Hợp sang bỗng thấy cũng chạy theo ngoài còn đóng cửa
“Trương Hồng Nghĩa bây giờ ngươi nếu như ngươi chết sẽ tái giá với khác đừng trách lương tâm”
Cô ‘tái giá’ tức là trong lòng cô cũng gả cho Trương Hồng Nghĩa thấy vui buồn vui vì giờ hề cô gả cho buồn vì khó khăn lắm mới là lúc nghĩ càng ghét Diệp Nhị nếu tại Diệp Nhị cũng ý định đầu quân cũng ghi danh bây giờ cưới nương tử nhưng cách xa tức giận chằm chằm Diệp Nhị Diệp Nhị vẫn đang xoa đầu trừng một cái nhưng dám gì chỉ dám rụt đầu
Trương Hồng Nghĩa nén vui mừng hét lớn: “Ha ha đồng ngôn vô kị còn sống lâu trăm tuổi ngươi đổi ý Ta chết cô cũng bên cạnh Vợ chờ trở về nhớ chờ trở về khi về sẽ mua cho ngươi thật nhiều quần áo ”
Hắn Còn vịn một bên cửa mấy của sợ lát nữa Bách Hợp đuổi tới bèn kéo thật nhanh
“Chờ trở về” Trương Hồng Nghĩa xa tiếng hét vẫn còn truyền tới tai Bách Hợp Bách Hợp thấy cây kiềm gắp lửa rớt đất Trong nhà vắng vẻ Nhìn thấy tóc tai bù xù nghĩ tới việc mới điên lên đánh khác nghĩ tới những gì Trương Hồng Nghĩa khi cô che mặt khổ
Lần Trương Hồng Nghĩa hết nửa năm ở nhà Đại lục bởi vì còn việc ở nha môn trong nhà còn mẹ già vì đầu quân ở chiếu cố nhà thay các Mỗi tháng đều mang gạo và dầu đến cho Bách Hợp cũng dám ở lâu sợ Bách Hợp sẽ đánh Trương Hồng Nghĩa khi đã cảnh cáo bắt đối đãi với Bách Hợp giống như mẹ của nếu Bách Hợp xảy bất trắc gì rớt một cọng tóc Trương Hồng Nghĩa về sẽ tính sổ với
Trước đây mỗi khi Trương Hồng Nghĩa thấy đồ quý đều mua về cho Bách Hợp Đại lục cũng thấy mỗi khi về nhà đều một mực cung kính Bách Hợp khi Bách Hợp cũng hỏi về tung tích của Trương Hồng Nghĩa chỉ biết là Trương Hồng Nghĩa trong đội quân đặc biệt mấy tháng đã phái canh giữ ở Cao Xương
Nơi đó còn gần với ngoại tộc hơn Doanh Châu Doanh Châu danh nghĩa cũng còn là địa bàn của nước Tề còn Cao Xương ai quản lí là một khu vực vô cùng hỗn loạn vùng nào phía Doanh Châu miễn cưỡng thuộc về lãnh thổ Đại Tề phía thuộc về bộ lạc Hồ Lâm hai bên trái kẹp giữa hai tộc họ Địch và họ Lan vô cùng nguy hiểm
Muốn đổi đời nhưng đến một nơi như mất mạng như chơi
Đại Lục tử chỉ là một bộ khoái bình thường nên nhiều chuyện hỏi cũng trả lời ban đầu Bách Hợp còn hỏi thăm dần dần về hỏi nữa cô dành phần lớn thời gian để luyện tinh thần thuật Trương Hồng Nghĩa đối với cô cái ơn nhất định báo đáp cô luyện võ công cho biết sống cùng với nhưng nếu cơ hội cô cũng thể cứu mạng
Hai tháng một kỵ binh của Cao Xương chém thủ cấp của tướng lĩnh bộ tộc Nhung binh sĩ họ Trương dũng mãnh kinh Đặng tri châu triệu kiến cũng ghi chiến công tấu chương gửi về kinh thành
Lần chiến sự đại thắng tân hoàng đế vui mừng luận công ban thưởng tên binh lính họ Trương đặc cách phong làm tướng quân
Đã trung tuần tháng bảy nắng cuối thu vẫn còn gắt bây giờ Bách Hợp còn ngại ngoài gần đây cô đã bắt đầu tính toán cô rời khỏi Doanh Châu dù Trương Hồng Nghĩa rời khỏi đã hơn nửa năm tin tức tiền tuyến Cao Xương đang chiến tranh cùng mấy bộ lạc khi chiến sự xảy thể đánh thành Doanh Châu
Thành ở bên ngoài quốc gia cách bộ tộc Hồ gần như một khi chiến tranh tất cả thành trì đều thành chiến địa gần đây Doanh Châu vô cùng hoảng sợ thương lái đường ít ngược binh lính cầm thương và chắn tuần tra nhiều nhiệm vụ của cô là kinh đô cô đến Cao Xương một chuyến xem gặp Trương Hồng Nghĩa nếu tìm cô sẽ trở về kinh đô
Mấy ngày Đại Lục tử tới một chuyến đưa đến vài món đồ Bách Hợp hỏi tung tích của Trương Hồng Nghĩa vẫn biết như cũ Buổi tối chuẩn nghỉ ngơi Bách Hợp còn tắt đèn ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân sân nhà Trương Hồng Nghĩa vắng vẻ bình thường hầu như ai tới Đại lục đã đến hai ngày đã mang gạo đến cứ nửa tháng đến một lần đa số đều đến ban ngày buổi tối dù cũng là chị em dâu cần e ngại cô cầm mấy gốc rạ nấu nước Bách Hợp thấy tiếng bước chân cả cô căng thẳng tiện tay cầm một thanh đao chờ sẵn ở cửa
Tiếng bước chân bên ngoài dừng cũng gõ cửa Bách Hợp nhíu mày đang xuống qua khe cửa đột nhiên tiếng bước chân chạy thật nhanh nhảy lên vịn lên tường cô ngẩng đầu thử thì thấy bức tường hơn ba thước đang trèo lên tường xoay trong
Cô còn kịp rõ chuẩn tiên hạ thủ vi cường cô ném con dao phay ngoài vốn cho rằng sẽ đập trúng tên cô hiểu lực đạo của nhưng ngờ rằng nhảy lên né tránh luôn miệng kêu ‘á á’
“Trước chỉ đánh thôi bây giờ trở còn cầm dao chém nữa”
Đây là giọng của Trương Hồng Nghĩa Bách Hợp thở phào nhẹ nhõm cô ngạc nhiên:
“Trương Hồng Nghĩa”
Hắn xoay nhảy xuống đất mặc áo bào màu vàng nghệ mấy tháng gặp cũng thay đổi gì chẳng qua là giữa hai chân mày đã bớt vài phần kích động tăng đó là sự lạnh lùng Trương Hồng Nghĩa thì còn ai nữa
“Vợ đã trở về ” Hắn toét miệng giang hai tay tới chỗ Bách Hợp đang
Bách Hợp chạy tới chỗ càng đắc ý hơn kịp ôm Bách Hợp lòng Bách Hợp đã nhảy lên ôm cổ thuận theo cúi đầu xuống vốn cho rằng đã lâu gặp giai nhân lúc thể ôm nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng nhưng ngờ rằng Bách Hợp nhéo tai
“Ai da đau đau đau nhẹ một chút trở về ngươi đã nhéo lỗ tai nếu khác thấy thì còn thể thống gì” Hắn vẫn giống như đây đánh nhưng hề giãy giụa do Bách Hợp đánh miệng bắt đầu kêu la
“Có cửa ngươi ngươi thích trèo tường vẫn bỏ cái tật Ngươi xem ngươi lâu như cái học cái tính chịu bỏ là hả”
Miệng kêu la thảm thiết dám nắm tay cô chỉ đành mặc kệ cho cô lôi phòng: “Ta nghĩ rằng ngươi đã ngủ đánh thức cô Ai ngờ ngươi vẫn ngủ đang chờ trở về Cái ai đó ở nhà lòng chờ mong hắc hắc hắc”
Thấy Trương Hồng Nghĩa trở Bách Hợp đánh mấy cái nhưng thật trong lòng cô cảm thấy nhẹ nhõm hai đã chia cách mấy tháng vốn lạnh nhạt nhưng do ầm ĩ nãy giờ đã giảm hết phân nửa
Chuyến trở về gấp lần hề tin tức gì Bách Hợp hỏi ăn cơm cô nhanh chóng thổi lửa Trương Hồng Nghĩa ở trong nhà ngầm cô cô chằm chằm phòng so với lúc cũng thay đổi gì biết vì quá lâu mà vách tương cũ
Trong phòng quét dọn sạch sẽ lẽ bình thường Bách Hợp quét dọn dậy khạp gạo bên trong vẫn còn gạo trong chum nước cũng nước rõ ràng Đại lục phụ sự căn dặn của đúng là chiếu cố Bách Hợp
Trương Hồng Nghĩa hài lòng khi trở về Bách Hợp hề hỏi thăm nhưng khi nhà liền hỏi đã ăn cơm giờ còn thổi lửa nấu cơm cho cảm giác khiến cho sự căng thẳng của ở trong quân cũng giảm bớt Trong phòng còn sẵn mấy món ăn còn ít thịt khô Bách Hợp xắt thịt xào cho một dĩa lớn thức ăn nhiều cô nấu một nồi nước đang chuẩn dọn dẹp thì Trương Hồng Nghĩa kéo cô xuống để cô bận rộn
“Để lát dọn cho lần trở về bao lâu ” Hắn ăn một miệng đầy cơm hiển nhiên là đói: “Ngon chết bình thường ngươi đánh thì thấy quen” Hắn ngây ngốc toét miệng biết nghĩ đến điều gì trong miệng là thức ăn ngon mà cũng ăn
Cô nấu ăn tệ lúc trong quân do ăn những món cô làm đã quen Trương Hồng Nghĩa đúng là ăn nổi đồ ăn ở đó trong quân tất cả đều dựa chiến công nào bản lãnh thì cơm cũng ăn đủ no ở trong quân bởi vì tính khí hiểu chuyện còn phạm cới nhiều may nhờ mấy cùng vóc cường tráng khí lực lớn mười binh lính bình thường cũng đấu qua hung hãn sợ nên ai ức hiếp