Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1017
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 1017 - Anh hùng cái thế của ta (25)
Beta: Sakura
Trương Hồng Nghĩa suy nghĩ một chút cảm thấy cam lòng đây là áo vợ làm cho vất vả mấy ngày đêm mới may cho ngay cả còn truyền cho con cháu thì đáng tiếc con cháu cũng sẽ vợ bọn chúng làm cho cần đến đồ của chết cũng mang quan tài
Hắn sờ xiêm áo ngây ngô bắt đầu nghĩ xa xôi
Bách Hợp trợn mắt đánh một cái “Mặc ” Cô xuống chân đang mang một đôi giầy cỏ dọc theo bàn chân nhiều chỗ rách da bây giờ đang là mùa đông mà hình như cảm thấy đaumấy ngày cô thấy chân của Trương Hồng Nghĩa so với đôi giầy cỏ hư của thì nhỏ hơn đế giày cô đã làm xong chỉ còn phần nữa thôi nếu tối nay làm gấp thì chắc ngày mai mùng một đã thể mặc cả bộ đồ mới để chúc tết
“Ai bái đương cùng với ngươi Huống chi ai bái đường mà mặc áo màu xanh bao giờ” Nghe cô mắng Trương Hồng Nghĩa ngây ngô trong nhất thời biết nên để tay của ở đã kích động đến mức phân biệt phương hướng: “Sao ngươi làm cho ”
“Ta ngoài gặp ai từ từ làm tiếp cho là lạnh thì thể co giường Làm xong cho ngươi sẽ làm cho ”
“Vợ vợ thật là ” Trương Hồng Nghĩa cô chằm chằm một lúc lâu đột nhiên mặt đỏ bừng kéo Bách Hợp ôm chặt lòng chờ Bách Hợp phản ứng liền nâng đầu cô lên cúi đầu hôn lên mặt cô một cái những cọng râu mới mọc mặt đâm mặt Bách Hợp nhột đau Bách Hợp hét lên đạp một cái cũng tránh chỉ đau lòng cho bộ đồ mới của hấp tấp kêu lên:
“Đừng đá đừng đá đá thì nhưng làm hư bộ đồ ” Cái áo lần của đạp còn đau lòng huống chi cái Bách Hợp bỏ chân xuống thấy áo choàng mấy dấu giầy Trương Hồng Nghĩa đau lòng Bách Hợp kiểu giận mà dám gì Tự cầm bàn chải dính nước rửa áo choàng thấy bộ dạng đáng yêu Bách Hợp cũng buồn cũng còn giận nữa
Mùng một đầu năm mấy của cũng kéo đến chúc tết mấy mang theo một vò rượu Bách Hợp bày hạt dưa đậu phộng cho bọn nhắm rượu đến tối mọi về hết Trương Hồng Nghĩa khi ngủ với cô:
“Năm giết heo nữa đầu quân cho Đặng tri châu đã báo danh Sợ là hai ngày nữa đã ”
Đang yên đang lành một chút triệu chứng cũng đột nhiên đầu quân chân mày Bách Hợp cau cô bật dậyTrương Hồng Nghĩa đang lưng về phía cô thấy động tĩnh cũng dám đầu cô:
“Ta để tiền cho ngươi đã dặn dò Đại lục tử giúp chăm sóc ngươi ngươi cần gì thì kêu mua là Khi nào thành công sẽ trở ” Bách Hợp lên tiếng trong lòng Trương Hồng Nghĩa cũng động nhưng sợ thấy vẻ mặt của cô bây giờ bèn lén một cái vất vả lắm mới cứng rắn nhưng cuối cùng lòng mềm nhũn
là hùng khó qua ải mỹ nhân
Hắn cố làm bộ bận rộn thu dọn quần áo cũng bao nhiêu lặp lặp vò thành một cục mở Sau đó xếp Bách Hợp chỉ lạnh lùng chằm chằm cũng lên tiếng Trương Hồng Nghĩa coi như là miễn cưỡng trấn định biết vì cô chằm chằm một lúc lâu ngày càng hoảng loạn đến nỗi biết xếp quần áo như thế nào cho đúng cuối cùng chịu nổi nữa quăng tất cả lên giường trầm mặc
“Tại ngươi gì” Một lúc lâu thu dọn đồ đạc của những thu gọn gàng mà càng ngày càng lộn xộn Bách Hợp để ý tới Trương Hồng Nghĩa cảm thấy chua xót hốc mắt nóng lên mím chăt môi sợ chịu nỗi sẽ phát thành tiếng một lúc lâu khi lấy thở bình thường mới lên tiếng phá vỡ sự im lặng
“Lời tác dụng Ngươi đã sớm quyết định Trương Hồng Nghĩa cũng là cái gì của ngươi ngươi thì mà cần với ” Bách Hợp kéo kéo chăn xoay cuộn trong chăn Trương Hồng Nghĩa thấy câu của cô đầu thấy cảnh trong lòng giống như thắt chặt đau chát cổ họng cũng nên lời
“Vợ vợ đừng giận mà” Vẻ mặt hốt hoảng giống như một đứa trẻ phạm sai lầm biết làm liếm môi trong lòng rối loạn xuống mép giường của Bách Hợp chạm cô nhưng mà kịp chạm cô đã nhích xa vẻ mặt đầy bi thương rụt tay về nắm thành một quả đấm để ở đùi một lúc lâu mới nhỏ giọng :
“Ta cho ngươi biết là đúng ngươi đánh mắng cũng ” Hắn xong câu Bách Hợp cũng để ý tới mí mắt Trương Hồng Nghĩa rũ xuống thấy Bách Hợp tức giận hốt hoảng như nãy mà càng trở nên bình tĩnh:
“Có điều Diệp nhị đúng làm trai chí tại bốn phương hôm nay cơ hội ở mắt nên nắm lấy Nếu bỏ qua lần cả đời ở thành Doanh châu chỉ là một kẻ giết heo thôi Nếu cứ như bây giờ vô tri vô giác lấy gì để nuôi ngươi Trước đây ngươi cẩm y ngọc thực dựa cái gì mà bắt ngươi gả cho trở nên cực khổ hơn”
Bách Hợp như định mở miệng cố nén đau lòng nuốt nước miếng một cái đè thân thể của cô xuống ngăn cản động tác của cô dậy: “Liều một lần nếu thất bại sẽ tiếp tục sống u mê như tiếp tục cày ruộng mổ heo sông qua ngày cũng mãn nguyện nếu thắng bất kể ngươi thích ngươi gả cho ”
Trương Hồng Nghĩa trong nội dung câu chuyện cũng nhập ngũ vì chiến tranh bây giờ giải thích vì xảy chuyện như Bách Hợp tiến nhiệm vụ một thời gian dài như Trương Hồng Nghĩa thường xuyên hì hì với cô cô từng thấy bộ dạng kêu la thất thanh của khi cũng thẹn quá thành giận cũng đã từng thấy đen mặt tức giận nhưng từng thấy nghiêm túc chuyện với như bao giờ
Có lẽ là trong lòng đã sớm quyết định bây giờ chẳng qua là cho thôi
Hắn liều mạng chắc là do mấy ngày hai vợ chồng Chu đại lang kích thích Nam nhân đều lòng tự ái hôm đó hỏi tới Diệp thế tử ngoài miệng gì nhưng chắc trong lòng đã ý định đột nhiên Bách Hợp cảm thấy trong lòng nặng trình trịch
“Không nên tức giận” Hắn thận trọng gần giọng cũng nhẹ Bách Hợp nhắm hai mắt : “Ta tức giận tác dụng ”
Trương Hồng Nghĩa cô như ngậm miệng lời nào hiển nhiên là tức giận cũng vô dụng Người đàn ông bình thường dễ thì dễ nhưng cũng kiên cường vô cùng đã thừa nhận chuyện dù cũng thất bại mới chịu đầu tựa lên Bách Hợp tay còn che ngực sắc mặt vui buồn
Sắc trời dần dần sáng thực tế tối qua hai ai cũng ngủ Bách Hợp dậy thật sớm thổi lửa nấu cơm Trương Hồng Nghĩa gói ghém một tay nải cái áo choàng Bách Hợp làm cho nỡ mặc nhưng đặt ở trong tay nải gói kĩ
Cháo còn nấu xong bên ngoài vang lên tiếng bước chân gõ cửa:
“Đại ca đã xong ”
Trương Hồng Nghĩa cẩn thận vẻ mặt biểu hiện gì của Bách Hợp nhỏ giọng “Ừm” ánh mắt của chằm chằm Bách Hợp giọng cũng lớn giống như tiếng chim bồ câu phát hiện gì đó đúng giả bộ làm như đó là âm thanh của cổ họng còn liên tiếp giả bộ mô phỏng ‘ừm’ mấy tiếng
Bách Hợp nở một nụ âm hiểm nhưng làm bộ như thấy gì Người bên ngoài dường như chờ nổi lãi gõ mấy cái lên cửa lần Trương Hồng Nghĩa dám lên tiếng Bách Hợp một cái Bách Hợp cầm kiềm gắp than dậy giật theo bản năng lui về một bước thì thấy Bách Hợp đánh ngược cầm kiềm cửa Trương Hồng Nghĩa cúi đầu lẽo đẽo phía khi mở cửa mấy của cũng đang đeo một cái tay nải lục tục
“Đại ca”
“Các ngươi ai là đề nghị đầu quân đầu tiên” Trương Hồng Nghĩa theo lưng Bách Hợp giống như một vợ nhỏ ủ rũ cúi đầu ngóc lên Bách Hợp mở miệng mấy mới chú ý tới cô đúng là
Tóc cô chỉ cột bằng miếng vải mặt mày trắng trẻo sạch sẽ một đôi mắt phượng giận mà uy lúc híp mắt còn giống như giận vui mừng lần bọn họ chỉ nhớ mang máng Bách Hợp là một gầy yếu ngờ chỉ mấy tháng đã xinh như
Khó trách Trương Hồng Nghĩa đổi ý định đầu quân một cô nương như Trương Hồng Nghĩa một chút bản lĩnh thì thể nào bảo vệ cho nàng
“Ta là Nhị ” Bách Hợp đánh giá bọn họ mấy Bách Hợp đến ngượng ngùng Đại Lục lắp ba lắp bắp chỉ nhị diệp Bách Hợp nhớ tới lời tối qua của Trương Hồng Nghĩa ‘ Diệp Nhị đúng nam nhi chí tại bốn phương’ cô nở nụ vuốt ve mái tóc
Mấy cũng rõ cô vì cái gì cũng ‘ hắc hắc’ theo Trương Hồng Nghĩa thầm than
Qủa nhiên một khắc Bách Hợp liền cầm kiềm trong tay đánh lên đầu lên mặt của Diệp nhị:
“Ngươi dám kêu đầu quân ngươi dám xúi giục đầu quân hả”
Diệp Nhị đánh đến ngu đánh hai cái Bách Hợp hề giảm sức lực mặc dù mặc đồ dày nhưng đánh đau
Hắn choáng váng hai tay ôm đầu Trương Hồng Nghĩa một cái:”Đại ca”