Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1016
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 1016 - Anh hùng cái thế của ta (24)
“Tất cả của đều là của ngươi Ngươi thích cái gì thì lấy cái đó” Trương Hồng Nghĩa thốt lên câu trong lòng dần dần yên định : “Diệp thế tử cái gì Diệp gia sinh cũng là thế gia còn trẻ làm ngươi biết ngày thể cho ngươi mặc quần là áo lụa hả” Hắn xong câu bực tức dần dần khôi phục sự tự tin đây vẻ mặt cợt nhả: “Đến lúc đó cho ngươi bạc mua mấy tiểu nha đầu để hầu hạ cho ngươi cái gì cũng làm chỉ chuyên chăm sóc ”
“Mua mấy tiểu nha đầu hầu hạ là hầu hạ ngươi” Bách Hợp hỏi một câu giống như đụng trúng vảy ngược bổ nhào về phía nhảy dựng lên: “Đương nhiên là hầu hạ cho ngươi Ngươi còn đổ oan cho tùy tiện đổ tội cho nữa”
“Đó tại ngươi Cái gì cũng làm chỉ chuyên chăm sóc ngươi ngươi cái gì chứ” Hắn phản ứng thật thú vị giống như một con mèo trêu chọc Trương Hồng Nghĩa như vẻ thất hồn lạc phách lớn giọng :
“Chăm sóc tất nhiên là sợ ngươi đuổi đánh trừ còn ai để cho ngươi đánh như sớm đã đòn mà chết ”
“Sau mua mấy nha cũng cần nấu cơm để cho bọn chúng hầu hạ ngươi còn ngươi thì hầu hạ Ai da ai da vợ đừng nhéo lỗ tai mà” Trong tiếng kêu gào thê thảm bóng dáng hai càng ngày càng xa Trương Hồng Nghĩa nhanh hơn nhiều:
“Nhẹ một chút nhẹ một chút hầu hạ ngươi sẽ hầu hạ ngươi tổ tông”
“Gấm vóc màu hồng màu đỏ đều hợp với cô màu tím cũng mắt sẽ mua một đống mỗi ngày một kiểu để cho tên cẩu chưởng quỹ mắt chó hết xem thường cho đụng đến tơ lụa gấm vóc nương tử mặc gì mà hợp thậm chí y phục của Chức nữ cũng mặc nữa là”
“Còn cho ngươi mang một đôi giày thêu hoa kiểu giày thêu hoa bằng lụa còn kết hạt châu nữa bước là lấp la lấp lánh”
Khi về ước mơ tinh thần vô cùng hăng hái Con đường cũng còn thấy xa nữa Bách Hợp mua cho cái cái cô lay động Còn cảm thấy buồn ngủ
Vóc Trương Hồng Nghĩa rắn chắc thể lực tràn trề Bách Hợp cảm thấy vững vàng lời của mặc dù là ảo tưởng lay động lòng cõng vững vàng tấm lưng rắn chắc của ấm áp làm cho cảm thấy an tâm Bách Hợp làm cho rung động từ từ ngủ Trương Hồng Nghĩa thấy cô nghĩ đến việc hôm qua biết hôm nay ngoài khiến cho cô ngủ hôm nay còn thức dậy sớm đã còn hết nửa ngày Hơi thở cô phả đều đều lên cổ cảm thấy trong lòng như tan cảm giác như mật ong mềm ngọt
Trước đây cô là vị hôn thê của Diệp thế tử thì gì quan trọng Quan trọng là bây giờ cô đang ở lưng bây giờ bằng khác thì Anh hùng hỏi xuất thân trưởng bối Diệp thế tử là hùng thể tay trắng dựng nên sự nghiệp nghĩa là làm Hắn sức mạnh chỉ cần làm nhất định sẽ thua kém Diệp thế tử chừng con trai của cũng thể là thế tử
Trương Hồng Nghĩa theo bản năng giảm dần bước chân đánh thức cô nương đang lưng cố gắng yên lặng mà bước nhưng trong lòng mềm mại luôn mọi điều cho dù cô đang ngủ thể thấy
“Quan trọng nhất là tổ chức hôn lễ mời bà mai đến làm lễ mặc hỉ phục đầu thì đội khoăn voan” Người khác cô cũng cũng cho cô Một ngày nào đó cho những xem thường cô cho rằng việc cô gả cho giống như đáng chết vạn lần đều biết rằng cô gả cho là hề sai
Khi Bách Hợp tỉnh mở mắt là đã ở trong nhà trong phòng yên tĩnh thấy tiếng của Trương Hồng Nghĩa cô ngủ sâu quá Trương Hồng Nghĩa đưa về đến nhà mà một chút ấn tượng cũng tắm cho cô từ đầu đến chân ngay cả tóc cũng gỡ quần áo cũng cởi nhưng cô hề biết Nương theo ánh trăng cô thấy giường đối diện vắng tanh một bóng Trương Hồng Nghĩa ở trong phòng bây giờ là nửa đêm canh ba chuyện kì lạ
Mới ngủ một giấc bây giờ cũng buồn ngủ nữa Bách Hợp khoác áo lên cửa ngoài phòng khách khóa đèn cũng thắp cô lò dò cửaliền thấy ngoài sân giọng nam run lẩy bẩy :
“Đại ca cơ hội chỉ một lần thôi cơ hội thể đánh mất mất thì sẽ trở với đại ca tiểu nương tử của đại ca xuất thân giàu sang một lập gia đình là vật trong ao đại ca tẩu cam tâm tình nguyện với đại ca nhưng một chút bản lãnh nào thì làm tẩu đồng ý Đặng tri châu đang chiêu tuyển đại ca suy nghĩ kĩ xong với để ghi tên”
Trương Hồng Nghĩa lên tiếng Bách Hợp xa hai còn nhỏ giọng nên rõ lắm khi cô đến gần chỉ Trương Hồng Nghĩa :
“Để suy nghĩ ngày mai sẽ trả lời chắc chắn cho ”
Bên lời của biết mặc dù nhưng chắc là đã đồng ý khỏi thở dài nhẹ nhõm liền :
“Đại ca nên như thôi xin cáo từ đại ca nhanh một chút”
“Được” Lúc giọng của Trương Hồng Nghĩa vui buồn nhưng nghiêm trong Bách Hợp cảm thấy gì đó đúng gọi một câu:
“Trương Hồng Nghĩa”
“Tới đây” Hắn thấy giọng của Bách Hợp cuống quýt đầu dò xét bên ngoài gọi một tiếng “Chị dâu” liền chạy như một làn khói
Trương Hồng Nghĩa rụt đầu rụt cổ từ ngoài khoác là cái áo của nam nhân thấy Bách Hợp nhíu mày: “Đang ngủ ngon dậy chuyện đã làm ồn đến ngươi hả”
“Vừa mới thức dậy nãy là ai ”
Bách Hợp ngáp một cái hỏi một câu Trương Hồng Nghĩa ngừng một lúc lâu mới trả lời: ” Là Diệp nhị tới xin ban đêm gió lớn lắm nhà thôi” Hắn thuận tay đóng cửa phòng kéo Bách Hợp nhà trong miệng thao thao rằng Bách Hợp xuống giường sẽ lạnh chân giống như chuyện nghiêm túc lúc nãy là ảo giác của Bách Hợp
Ngày hôm mây kết nghĩa của tới một chuyến mấy đều cửa Bách Hợp hỏi chết cũng chẳng qua là từ ngày Trương Hồng Nghĩa giống như thay đổi thường ngẩn Bách Hợp lâu lúc đến phiền Bách Hợp liền đánh cũng tránh còn cãi : ” Tại thể vợ ”
Ba mươi tết sắp đến mấy năm đây Trương Hồng Nghĩa ở một vắng vẻ năm nay thêm Bách Hợp liền thức dậy thật sớm chuẩn món ăn thứ nhất là thay cúng ông bà thứ hai hai cũng cần náo nhiệt một chút mấy ngày đó Bách Hợp đã chuẩn đầy đủ đậu phộng hạnh nhân đậu tằm để ăn vặt tốn ít tiền mà Trương Hồng Nghĩa còn giống như cao hứng lúc đầu mua miếng vải bố màu xanh Bách Hợp cũng đã làm xong cái áo của nam ba mươi tết cô lấy Trương Hồng Nghĩa vô cùng sửng sốt:
“Cho ”
Hắn chút dám tin đời còn mặc đồ mới lúc cha mẹ còn sống đồ cũ của phụ thân mẫu thân lấy may cho đến phiên bộ đồ cũng đã cũ nhưng cũng cảm kích kể từ khi cha mẹ qua đời loại cảm kích đã còn nữa
Các đối với cũng tệ nhưng dù cũng đều là nam nhân nên ít khi chú ý đến quần áo tóc tai rối bù cũng để ý xem đói lạnh cao lắm là mọi cùng uống rượu rắc rối phiền phức gì thì giúp đỡ thôi Bách Hợp đưa cho bộ đồ mới tinh từ khi sinh đây là lần đầu tiên Trương Hồng Nghĩa một bộ đồ mới nên điều vô cùng ý nghĩa với
“Mặc thử xem ” Bách Hợp cởi áo khoác để mặc thử nhưng ngây kịp phản ứng ngây ngốc cô chầm chầm Bách Hợp trợn mắt nhéo hông một cái mới phản ứng cầm lấy áo mắt rưng rưng: “Vợ”
Bình thường Bách Hợp đánh mắng nhưng trong lòng cô là biết ngay miệng cô tuy gì nhưng khiến cho cảm động đôi môi Trương Hồng Nghĩa run rẩy một câu đầy đủ cũng nên lời trong miệng chỉ lặp lặp vợkêu đến mức Bách Hợp cảm thấy phiền liền tát một cái giống như đòn đến ngu cũng giống như bình thường kêu ‘ai da’ thảm thiết nữa còn ‘hắc hắc’
Hắn mặc áo vô cùng vặn Bách Hợp sớm biết dáng cao nên đã may áo rộng hơn một chút hết một cuộn bố lớn một đã dùng hơn phân nửa Bách Hợp phụ mặc eo rộng một chút nhưng nếu lên cân thì thấy rộng nữa điều ở nách chật một chút cô đo thử để ý
Trương Hồng Nghĩa sờ sờ lên áo tỏ vẻ vô cùng yêu thích từng đường kim mũi chỉ dày dặn khiến lòng mềm như nước cô may áo vô cùng cẩn thận một sai đường chỉ cũng đây cô vá áo cho đã khiến cho kích động mấy ngày ngủ bây giờ còn một bộ đồ mới tinh Trương Hồng Nghĩa hết sờ sờ gì đã cởi:
“Cất bây giờ mặc thì tiếc lắm chờ đến khi hai thành thân hãy mặc” Hắn nỡ mặc chiếc áo đây là lần đầu tiên Bách Hợp may tặng cho giữ gìn thật cẩn thận truyền cho con cháu