Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1015
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 1015 - Anh hùng cái thế của ta (23)
Beta: Sakura
Sợi dây buộc túi giấy dầu mắc tay của Chu đại tẩu nên khi Trương Hồng Nghĩa dùng sức kéo khiến sợi dây như cắt đứt tay của cô Chu đại tẩu kêu lên thảm thiết Chu đại lang cũng dám tới giúp đỡ nàng Trong đầu Trương Hồng Nghĩa hề cái gọi là nữ nhân chỉ phân biệt giữa với nên sẽ vì Chu đại tẩu là nữ nhân mà nương tay dùng sức đẩy Chu đại tẩu một cái khiến nàng té ngã đất hừ hừ sang Chu đại lang đang sợ mất mật đến mặt mày trắng bệch ở bên cạnh bước nhanh ngoài
Hắn Chu đại lang liền thở phào nhẹ nhõm ngay đó tức đến mặt mày đỏ bừng mắng: “Làm nhục ăn học lí nào như vây”
Bách Hợp liếc Chu đại lang đang ở trong phòng sang Chu đại tẩu đang thút thít té mặt đất Trương Hồng Nghĩa đoạt đồ nhưng vẫn hết tức giận nắm tay của cô trở về
Hai cả ngày lúc trở về cũng tối thành Doanh Châu buổi tối cũng yên hôm qua Trương Hồng Nghĩa cũng lừa gạt Bách Hợp mà thôi nhưng bên cạnh Bách Hợp sợ rằng mấy tên trộm cướp thấy vóc của Trương Hồng Nghĩa cũng dám động tới hai
Người đường xung quanh cũng dần dần ít thương nhân bày sạp ban ngày cũng dẹp quầy về hết Trương Hồng Nghĩa xổm mặt Bách Hợp bảo cô leo lên lưng Đi cả ngày Bách Hợp đúng là mệt thấy hành động của Trương Hồng Nghĩa cô cũng khách sáo leo lên luôn
Tâm tình Trương Hồng Nghĩa cũng lắm cũng nhiều như bình thường Bách Hợp biết vì chuyện lúc nãy mà vui cô bèn chọc cho chuyện:
“Hôm nay vật đã tặng còn cầm về”
Nói xong cô còn ngừng một chút: “Sáng nay ăn một miếng còn cho đụng tới”
Cô dứt lời thân thể Trương Hồng Nghĩa liền run lên suýt nữa đã làm rớt cô từ lưng xuống lúc giống như trứng luộc Bách Hợp lưng thấy hai tai của dần đỏ lên Sáng nay cô nghĩ cần làm điểm tâm cầm mấy miếng điểm tâm lên định ăn thì Trương Hồng Nghĩa bảo vệ mấy món cùng với hạt dưa cái gì cũng cho cô ăn còn nếu cô thích thì mai sẽ mua cho cô
Hôm nay đưa cho lấy về Lúc Bách Hợp nhắc tới Trương Hồng Nghĩa mặt đỏ tới mang tai: “Ai biết là như Sớm biết như đã cho ngươi ăn hết” Hắn vốn nịnh nọt vợ từ vợ vốn đã trong tay đáng tiếc vợ như trong tưởng tượng của vốn cho rằng nuôi dưỡng Bách Hợp thành một khuê nữ như thì vợ cũng đến nỗi ôm hết lòng thành đến để mắt ngờ nhục nhã như
Họ Trương ở thành Doanh Châu bao giờ thiệt như Nơi chính là địa bàn của mà lần thể bảo vệ mà ngay cả vợ cũng làm nhục hết lần đến lần khác thể đánh Trong lòng Trương Hồng Nghĩa nặng nề nếu vì thân phận của Bách Hợp sẽ liên lụy nghĩ đến đây tinh thần càng suy sụp
“Vợ nếu cần ngươi thì cần sẽ đối với ngươi thật cái gì mà tại gia tòng phụ xuất giá tòng phu phi Ta sẽ tòng ngươi” Hắn câu gì chỉ thể dùng phương pháp của an ủi Bách Hợp đang tổn thương lời của cũng êm tai nhưng chất phác động lòng trong lòng Bách Hợp như tan vươn tay sờ mái tóc hôm nay chải chỉnh tề của Hai tai đỏ lên lưng loáng thoáng thể thấy cong cong khóe miệng như sắp rộng đến mang tai luôn
“Ta càng lời đấy” Bách Hợp vô ý trả lời một câu thật cô để ý lời Chu đại lang Cô cũng Chu Bách Hợp cũng vì Chu đại lang mà tức giận nếu hôm qua thuận miệng một câu khiến Trương Hồng Nghĩa ghi nhớ trong lòng hôm nay thật cô hề ngoài Cô xong lời Trương Hồng Nghĩa gật nhẹ đầu giống như là nhớ điều gì đó Nhích cô cao lên một chút:
“ mà vợ ngươi cho một chút ai là Diệp thế tử ngươi vị hôn phu ” Trong lòng ê ẩm chua chua chát chát như là vật gì đó để quá lâu lên men bắt đầu mùi: “Ngươi giải thích cho một chút đây ngươi nhắc tới” Hắn nhớ tới Bách Hợp gả cho còn tưởng Bách Hợp thích hôm nay Chu đại lang vị hôn phu gì đó đối phương còn là Diệp thế tử Trương Hồng Nghĩa nghĩ chắc Bách Hợp thích nên mới gả cho thôi
Nhớ tới Chu đại lang vì Diệp thế tử thủ tiết trong lòng đau khổ khó chịu hi vọng Bách Hợp giải thích còn là gì của cô đây cô thích chừng cũng sẽ giải thích với
Trương Hồng Nghĩa thất hồn lạc phách cõng cô nhất thời cảm thấy bước chân nặng nề Bách Hợp cảm thấy cơ thể căng cứng ở vai suy nghĩ một lát vẫn là nên ân oán của hai nhà Chu Diệp
“Chu gia lấy nho làm gốc lúc lập quốc đã làm quan trong triều khi lập nước Tề thái tổ cần nhân tài như khát nước” Cô bắt đầu kể nguồn gốc của Chu gia cho đến khi Chu gia gặp khó khăn Trương Hồng Nghĩa bao giờ biết đến những điều chỉ thấy mọi tranh giành vì phú quý cứ nghĩ rằng quyền thế thì lo nghĩ ngờ là kẻ nghèo thì buồn rầu của kẻ nghèo đại lão gia thì cũng lo nghĩ của đại lão gia
“Cha nương nhờ Thái tử nhưng sợ Nhị hoàng tử sẽ lên thay thế Diệp gia là tâm phúc của Nhị hoàng tử vì lấy lòng của Nhị hoàng tử mới định hôn sự giữa và nhà họ Diệp” Cô hôn sự giữa nguyên chủ và Diệp thế tử một cách hời hợt Trương Hồng Nghĩa cô như giống như giữa hai hề tí tình cảm nào cô cũng yêu mến gì Diệp thế tử trong lòng vốn đã thả lỏng một nửa nhưng mà chút mờ mịt
Hắn tới mấy việc tranh đấu đoạt vị như là thiên phương đàm giống như khi kể chuyện kể về chuyện xưa cùng với như hai thế giới lúc mới biết thì khi và các đang uống rượu bừa bãi chỉ vì tiền một bữa rượu thịt mà phiền não còn ở nhà cô thì mưu cầu giàu sang phú quý
Hắn chỉ cầu cơm nước no nê mà thì mưu cầu giàu sang sự chênh lệch lớn như giống như đâm cổ
Trước nghĩ chỉ một đôi tay bằng chính sức lao động để kiếm cơm gì là mất mặt chỉ thấy chữ nghĩa mặc dù bằng nhưng sức lực vô cùng cũng thể xứng đôi với tiểu thư nhỏ nhắn xinh xắn đây tuy rằng biết chữ nhưng thấy thua kém ở chỗ nào nhưng bây giờ sự chênh lệch hiện mặt chuyện đó làm chỉ học mà thể vượt qua Trương Hồng Nghĩa cảm thấy một lạnh vọt lên từ bàn chân ban đầu bước chân vốn nhẹ nhàng bây giờ chậm hai chân giống như đổ chì cô nương lưng vốn nhẹ như một cọng lông tốn tí sức nào đã thể nhấc cô lên nhưng bây giờ mới phát hiện cô ở trong lòng nặng hơn nhiều
Sự nặng nề là cân nặng của cô mà nó là trách nhiệm còn là yêu mến còn là việc lấy cô làm vợ
bây giờ lấy gì để cưới cô luôn miệng hô hào lấy cô Vị hôn phu của cô xuất chúng như xuất thân nhà quan còn văn võ còn là sủng thần của thiên tử lấy gì để so sánh với Ngoại trừ một bầu nhiệt huyết họ Trương gì cả
Bất chợt Trương Hồng Nghĩa cảm thấy hoảng loạn sợ đối thủ mạnh thể tiền đồ của chút mờ mịt ai dạy trách nhiệm và nghĩa vụ từ đầu đến cuối con cóc ghẻ ăn thịt thiên nga vì tự đặt nghĩa vụ và trách nhiệm vai tất cả phiền não đều là tự tìm lấy lúc Trương Hồng Nghĩa mới cảm nhận hết ý nghĩa của câu phát hiện tự tìm phiền não thể sẽ phiền toái nhưng ngừng xem chỉ giống như heo chó chỉ biết cử động
“Thái tử đã phế tân vương lên ngôi Chu gia tội lưu đày và Diệp thế tử tất nhiên giải quyết gì bây giờ hoàng đế mới cưng chiều sợ rằng đã sớm cưới khác cho nên chuyện chỉ là quá khứ đại ca như chỉ là mơ mộng hão huyền mà thôi” Bách Hợp khẽ mỉm cô cảm thấy tên to con đang uất ức mỗi khi gặp chuyện đều thể che giấu tâm tình vui mừng thì toét miệng gấp gáp thì sẽ giơ chân đạp mất hứng thì mặt thâm trầm bây giờ cảm thấy mất mát thì ngay cả bước chân cũng nặng nề
Một đàn ông như thật Bách Hợp cảm thấy đáng thương nguyên chủ phát hiện ưu điểm của thực tế nếu chỉ là một đời vợ chồng yên là thích hợp nhất Trong thế giới của công danh lợi lộc khi yêu cũng sẽ giao hết cho một đáng tiếc Chu Bách Hợp tìm hiểu cho cơ hội tới gần đã chặn ở ngoài cửa
Thực tế Trương Hồng Nghĩa quả thật hung dữ nhưng chỉ cần Chu Bách Hợp cự tuyệt sẽ đụng đến cô đáng tiếc trong câu chuyện Chu Bách Hợp ngay cả dũng khí cự tuyệt cũng
Các cô nương đều hướng đến họ yêu mến nhưng biết bình thường mới là phúc biết bao cầu bình thương cầu yên vì tiếc bái phật cầu kinh nhưng tất cả đều ngủ cũng yên những thứ bình thường nắm trong tay thì cần đều những đồ của khác
Đâu đồ nhà mới
Chu gia lúc giàu sang phú quý thể sẽ cả nhà đều chết hết gia đình li tán còn bằng Trương Hồng Nghĩa vui vẻ Chỉ tiếc bên trong thì khỏi tường rào ngoài thì đâm đầu Bách Hợp thờ ơ cô luôn cảm thấy nhân sinh trăm họ giống như đang đùa giỡn
Nghe Bách Hợp hôn sự giữa cô và Diệp thế tử thể giải quyết gì nữa trong lòng Trương Hồng Nghĩa khỏi mừng thầm vốn đang sa sút tinh thần từ từ khôi phục lòng hăng hái của tuôn ngoài:
“Vợ đừng lo phúc lấy ngươi thì lấy”