Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1012
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 1012 - Anh hùng cái thế của ta 20
“Thôi chọn cuộn màu xanh ”
“Cô dâu nhỏ…” Trương Hồng Nghĩa đang phản bác Bách Hợp khẽ lắc đầu cắn răng bác bỏ lời cô mặt khác nhưng mà chưởng quỹ cưới vợ thái thái quan gia gì mặc nổi tơ lụa lời đó đâm trúng chỗ sâu trong tim
Bản thân chỉ là bình dân thấy lời trong lòng còn thoải mái đây Bách Hợp xuất thân Hầu phủ chỉ sợ thấy trong lòng càng chua xót
Chưởng quỹ thấy Bách Hợp chọn màu trong lòng thở phào nhẹ nhõm sợ lát nữa Trương Hồng Nghĩa giở trò vô liền vội vàng buộc cuộn vài màu xanh lúc Bách Hợp lên tiếp lấy Trương Hồng Nghĩa lên một bước đón lấy kẹp ở nách tiện tay móc một nắm tiền đồng từ trong ngực cũng đếm ước chừng 34 văn ném lên quầy một cái: “Cầm lấy chặn cái miệng thối của ngươi Lần tới nếu như thấy lời gì với cô dâu nhỏ của lão tử đánh bay cái răng cửa của ngươi”
Chưởng quỹ nổi giận lúc mới hiểu rõ bản thân nãy cô vợ nhỏ của mặc nổi tơ lụa phỏng chừng chọc cho vui tưởng rằng của thay ngờ đến bản thân trái móc chút tiền tuy bằng tiền của cuộn vải bố nhưng gì còn hơn trong lòng thở phào nhẹ nhõm miệng liên tục: “Chắc chắn chắc chắn” Lúc mới lau mồ hôi chiếu theo yêu cầu của Bách Hợp mang đến một đống kéo cùng châm tuyến còn lượm thêm chút vải vụn gom thành một bao lớn tặng cho Bách Hợp lúc mới tiễn hai
Mấy chục văn tiền mua một cuộn vải bố lớn như vốn đã chiếm đủ tiện nghi thậm chí chưởng quỹ còn tặng cho nếu cường ngạnh trả tiền tiền vốn hẳn là tiết kiệm nhưng Trương Hồng Nghĩa càng nghĩ càng nghẹn khuất lúc khỏi cửa tiệm vẫn mang vẻ mặt u ám Bách Hợp kéo kéo tay áo chút bất đắc dĩ:
“Được cũng đều còn tức cái gì Loại như gì để mà tức giận còn cầm tiền đập thật sự ngu ngốc” Ngón tay cô chọt cánh tay lúc đầu ngón tay xuyên qua cái áo rách chọt đến cổ tay lực đạo giảm bớt nhiều nhưng trong lòng Trương Hồng Nghĩa vẫn tê dại như cũ
Nghe thấy Bách Hợp chuyện nhớ tới chuyện ngu ngốc cầm tiền đập mới làm hai má của Trương Hồng Nghĩa cũng khó tránh khỏi chút đỏ bừng Hắn vốn cũng quá yêu thể diện như nếu như là đây sẽ cố ý dọa nạt khác nhưng nếu như khác tặng một cuộn vải tiện nghi mà chiếm thì chính là thằng ngu chín phần là sẽ nhận lấy
hôm nay giống hôm nay Bách Hợp ở bên cạnh Trương Hồng Nghĩa cũng cô xem thường biết làm ma xui quỷ khiến liền nắm một đống tiền đồng vẩy Lúc cô nhắc đến hổ tức giận còn chút hối hận:
“Vậy nếu thì tìm đòi ”
Tiền đã trả còn thể lấy về Bách Hợp thấy nhịn chưởng quỹ vốn cảm thấy chính thua thiệt chỉ tiễn ôn thần mà thôi nếu như lúc tới chỉ e cho dù dễ ức hiếp hơn nữa cũng trở mặt tiền đưa cũng đã đưa nếu như hai gì liền thôi hiện tại trái chiếm tiện nghi còn nữa cũng chút quá đáng
Cô lắc đầu một cái Trương Hồng Nghĩa lúc mới coi như gì nhưng nhớ tới chuyện khi nãy trong lòng chút vui cũng lên tiếng nữa
Lúc đầu phấn khởi tới cửa hàng vải vóc Trương Hồng Nghĩa từ lâu đã làm cho Bách Hợp một bộ xiêm y kết quả ngờ tới rớt xuống kết cục như tinh thần hưng phấn của đánh bay một nửa lúc dạo đó cũng hào hứng như nữa hai mua bông mắt thấy sắp hết năm trong nhà chẳng gì ăn ngược gọi chút hạt dưa đậu phộng đậu tằm mãi đến khi mua một đống lớn lúc đang xoay Bách Hợp do dự một chút:
“Ta dịch quán thăm đại ca …”
Chu gia vốn là văn nho thế gia bắt đầu từ thời tổ tiên trở nên giàu sang đều lấy việc học làm đầu thân thể cũng khỏe mạnh khi Chu gia xảy chuyện trong nhà thì chết thì bệnh trong cốt truyện Chu Bách Hợp Trương Hồng Nghĩa mua trái chịu đựng nổi đáng tiếc phụ mẫu một đời sống trong nhung lụa lúc lưu đày đường xá xa xôi trưởng bối nhiễm bệnh qua đời phụ mẫu kéo dài một tới Doanh Châu nơi đây khí hậu khắc nghiệt thêm cảnh chỗ ở cũng Chu phụ Chu mẫu cũng chịu mấy ngày nhanh liền chết ở Doanh Châu Trong nguyên tác Chu Bách Hợp vẫn nhớ kỹ đại ca nhưng bởi vì Chu gia là gia tộc truyền thế đối với việc dạy dỗ nhi nữ nghiêm khắc bảy tuổi nam nữ bất đồng tịch cảm tình của hai cũng sâu phụ mẫu qua đời tuy hai dựa huyết mạch thân tình nhưng cảm tình cũng sâu nặng
Hơn nữa Chu Bách Hợp hồi đó đắm chìm trong cơn khủng hoảng sợ hãi của tự nhiên cũng để ý tới đại ca về cũng biết đại ca của
Lúc tới Doanh Châu cũng mắc bệnh giống trong nhà nhưng thân thể đại ca của Chu Bách Hợp cũng coi như khỏe mạnh biết chịu đựng nổi ở cái vùng đất Doanh Châu
Trương Hồng Nghĩa thấy cô còn thân sửng sốt một chút lúc đầu vẫn còn mang vẻ mặt u ám vì những lời của chưởng quỹ mà canh cánh trong lòng đến ngay cả dạo phố cũng quá thích thú vẻ mặt một bộ biểu tình hiện tại thấy Bách Hợp thăm đại ca nghĩ tới bản thân khả năng sẽ gặp vợ tương lai hiểu chút khẩn trương gương mặt cũng chút đỏ bừng cúi đầu chân vẫn đeo đôi giày cỏ rách nhớ tới Bách Hợp xuất thân Hầu phủ vị vợ từng gặp mặt của chỉ e sẽ chướng mắt bộ dạng hiện tại của trong lòng âm thầm kêu hỏng bét lúc ngoài chỉnh đốn trang phục bộ dạng lôi thôi lếch thếch nghĩ đến chính nếu như nữ nhi chỉ sợ cũng chịu gả cho giống như ấn tượng từ ánh mắt đầu tiên đã thích
Hắn nghĩ tới về con gái nếu giống như Bách Hợp khả năng sẽ gả cho khác trong lòng liền chút chua xót ngay đó phản ứng kịp chính thật sự là nghĩ quá nhiều hiện giờ bát tự còn phẩy một cái hai còn viên phòng cô sinh nữ nhi còn chắc vạn nhất cũng khả năng sinh là nhi tử nghĩ như chút phấn chấn lên
Trương Hồng Nghĩa vui vẻ bao lâu nghĩ tới nghĩ chút quá xa chuyện quan trọng hàng đầu là cô thăm vợ gì đó con trai con gái để hãy bàn thể tạm thời nhắc đến
Hiện giờ Bách Hợp gả cho nếu như vợ ấn tượng về chắc chắn sẽ cật lực phản đối nếu đến lúc đó phản đối chính há chẳng càng khó khiến cô vui vẻ May mà chính còn từng làm qua cái gì đao phủ nếu thật sự làm hiện tại vị vợ từng gặp mặt sợ rằng liền xem thường
Nghĩ tới đây vẻ mặt Trương Hồng Nghĩa tựa như tang cự tuyệt nhưng cô dâu nhỏ nhớ nhà cũng là chuyện bình thường vắt kiệt óc cũng nghĩ lí do gì để thủ tiêu cái ý niệm của cô cuối cùng chỉ đành mặt dày thương lượng với cô:
“Nếu thì hôm nay về nhà ngày mai hẵng tới ngươi xem sắc trời cũng còn sớm nữa” Hôm nay còn gội đầu cũng tắm rửa xiêm y mặc là cái cũ nát nhất mặt vẫn còn chòm râu ngày thường ngại lười thu dọn vẫn luôn từng cạo qua hiện tại hối hận đến xanh cả ruột Trước đây lôi thôi lếch thếch hiện tại mới hiểu chỗ lợi hại bản thân lúc lớn lên coi như tuấn trai Đại Tề chuộng mỹ nam tử yêu thích phấn thơm mang theo túi hương từng trong sách đám quý nữ Đại Tề yêu thích đều là đám nam tử cưỡi ngựa mà qua móng ngựa đều mang theo mùi hương chỉ là ở vùng đất Doanh Châu đến phụ nhân ngày thường trát phấn cũng chỗ để mua hiện tại để tìm mấy thứ
Cũng may trong nhà vợ xảy chuyện phòng chừng cũng giống tiền để mà chỉnh đốn trang điểm trong lòng Trương Hồng Nghĩa cảm thấy chút thỏa đáng
Sắc mặt lúc xanh lúc trắng bên khóe miệng lúc lúc lộ thần sắc hung tàn thỉnh thoảng đưa tay sờ mặt với cằm lông mày lúc thì nhíu chặt lúc buông lỏng giống y như tên thần kinh Bách Hợp đến da đầu trực tiếp run lên nhịn đập :
“Ngươi nghiêm chỉnh chút cho ”
“Ai nha” Cô đánh miệng Trương Hồng Nghĩa vô thức kêu thảm thiết quyết định hôm nay thăm vợ dù tương lai còn dài gấp cũng gấp trong chốc lát đem bộ đồ cầm bằng một tay cũng để ý tiếng kêu thảm của khi nãy đã dẫn tới ánh mắt kinh ngạc của xung quanh vội vàng đưa tay ôm eo Bách Hợp kéo cô về hướng về nhà:
“Cô dâu nhỏ hiện tại chúng ngươi xem sắc trời cũng muộn tới dịch quán trở về trời cũng tối thui với ngươi cái vùng đất Doanh Châu trời tối ai dám ngoài bên ngoài ác ôn hại ngươi lời ngày mai chúng trở về thu dọn thật cùng ngươi”
Trương Hồng Nghĩa dứt lời Bách Hợp liền khinh bỉ một cái: “Cái đất Doanh Châu ác ôn còn thể so với ngươi ”
Vừa nãy ánh mắt của chưởng quỹ Bách Hợp đều để ở trong mắt rõ ràng coi là tên côn đồ hơn nữa một liền gọi tên hiển nhiên Trương Hồng Nghĩa lúc chính là thanh danh vang xa ác ôn như còn lấy khác làm lá chắn Bách Hợp tin
Tuy biết trong hồ lô của bán thuốc gì nhưng cảm tình của nguyên chủ với vị đại ca cũng sâu trong cốt truyện thậm chí hai cũng qua khi nãy cô như chỉ là thuận miệng nhắc tới mà thôi nếu như Trương Hồng Nghĩa hai thuận đường tới xem xem nếu như thì Bách Hợp cũng sẽ miễn cưỡng vì thế thấy về nhà Bách Hợp cũng theo ý nửa ôm nửa kéo mang về nhà hai bước cô giãy giụa:
“Đừng lôi lôi kéo kéo đường lớn còn thể thống gì”
“Theo ý ngươi theo ý ngươi” Trương Hồng Nghĩa thở phào nhẹ nhõm chỉ cần cô kiên trì lúc thăm vợ tương lai trong lòng liền vui mừng
Về đến nhà bởi vì chuyện gặp vợ nên Trương Hồng Nghĩa cũng còn xoắn xuýt thái độ của chưởng quỹ nữa điều lúc sờ đến vải vóc thì trong lòng còn chút tiếc nuối: “Vải thô quá nên mua tơ lụa cho ngươi ngươi mặc lên còn hơn đám thái thái gì đó nhiều làm bọn họ thể so với ngươi”