Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 1001
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 1001 - Anh hùng cái thế của ta 09
Beta: Sakura
Trong lòng Trương Hồng Nghĩa đang nghĩ chuyện mờ ám Bách Hợp quát nên giật tay run lên lược cầm trong tay rơi xuống giường cuống lên nắm chặt trong tay giống như sợ bí mật trong lòng biết trong lòng như con nai đang chạy loạn quả thực thể so với lúc đánh bao vây sắc mặt trướng đến đỏ bừng chút thẹn quá hóa giận kêu lên:
“Quản làm gì Chuyện của nam nhân ngươi hỏi” Mặc dù to giọng nhưng trong giọng lộ chột đến bản thân Trương Hồng Nghĩa đều thể sợ Bách Hợp hỏi tới nên vội : “Được ngươi ngủ còn ngủ” Nhìn giống như núi nhỏ núp trong chăn từ góc độ Bách Hợp sang một đầu tóc xù tóc thường xuyên gội trong trí nhớ cuả Chu Bách Hợp luôn bộ dạng lôi thôi như nhưng biết tại lúc phối hợp với bộ dạng chột của thì trông càng buồn
Dưới ánh chập chờn mờ ảo mới bắt đầu Trương Hồng Nghĩa còn buồn ngủ nhưng bởi vì trong phòng nhiều thêm một thêm một ngọn đèn biết tại bộ dáng lúc Bách Hợp thêu thùa may vá làm cho lòng an bình đến thế một đại nam nhân như luôn luôn sợ trời sợ đất cho dù chết cũng sợ nhưng bây giờ một nam nhân như cần một nữ nhân đem đến cho cảm giác an bình biết ngủ lúc nào buổi sáng khi tỉnh bình thường Bách Hợp sẽ dậy muộn hơn nhưng hôm nay lúc dậy thì cô xoa xoa mắt cũng dậy theo
“Ngủ tiếp sớm như ngươi dậy làm gì” Buổi sáng trời lạnh sương mù nhiều Trương Hồng Nghĩa thân thể khỏe mạnh buổi tối lúc ngủ đắp chăn mỏng cũng thể ngủ nhưng Bách Hợp giống lúc cô dậy run lên cầm cập một mặt hà hai lòng bàn tay một mặt giậm chân lúc Trương Hồng Nghĩa bảo cô ngủ Cô lắc lắc đầu: “Ta dậy đun chút nước”
Trương Hồng Nghĩa lời Chỉ cho là cô cho đun nước rửa mặt nhịn ‘Hắc hắc’ giơ tay lên gãi đầu:
“Đun nước làm gì Nữ nhân chính là phiền phức ngươi ngủ Ta lấy chút lạnh rửa mặt là Với thân thể của ngươi nếu như nhiễm lạnh còn hầu hạ ngươi” Trong phòng đốt đèn chỉ ánh trăng mông lung chiếu qua cửa sổ ở mái nhà rơi Thân ảnh cao lớn như tượng sắt của đem tia sáng chặn
Đêm qua Bách Hợp đã vá xong áo cho bây giờ đang để ở bên cạnh ngăn tủ cẩn thận từng li từng tí giơ tay sờ như sợ sờ sẽ làm hỏng y phục mất biểu tình thành kính ánh mắt lộ chút ngây ngốc Hắn vuốt vuốt y phục mặc một chút luyến tiếc cuối cùng vẫn là Bách Hợp ngáp một cái:
“Ngươi mặc xem đã sửa nách cùng eo một chút”
Kỳ thực tối hôm qua sửa y phục cũng tốn thời gian lắm phiền toái nhất chính là Bách Hợp chú ý tới thân hình cao lớn của Trương Hồng Nghĩa bộ y phục hẳn đã mua từ lâu lúc mặc lên chút nhỏ lúc giơ tay lên hoặc hoạt động mạnh một chút dễ rách Áo quá nhỏ thứ nhất mặc thoải mái thứ hai cô sửa cũng dễ vì Bách Hợp giúp may áo rộng một chút vá một ít vải vụn thêm lấy vải dư may chỗ eo rộng làm cái tốn mọt chút thời gian cho nên khi trời gần sáng cô mới ngủ
Lúc Bách Hợp bảo Trương Hồng Nghĩa thử Trương Hồng Nghĩa lời ‘Ai’ một tiếng mặc quần áo mặc liền cảm giác y phục chỗ khác Trước nơi nách và thắt lưng chút chặt nhưng bây giờ rộng rãi thử nâng nâng cánh tay còn căng lên giống như sững sờ một chút đưa tay sờ sờ y phục của cúi thấp đầu trong lúc nhất thời nên lời
Còn từng nào chú ý tới giống như Bách Hợp cũng là Trương Hồng Nghĩa xuất chúng mặc dù xuất thân cao quý cũng vẻ ngoài tuấn càng một bụng thơ văn bề ngoài của dọa từ nhỏ đến lớn sợ nhiều bình thường ở trong đám là nổi bật nhất từ nhỏ đến lớn luôn là thủ lĩnh khi nghĩ đến đầu tiên là thấy cường tráng cùng hung hãn lúc hàng xóm láng giềng nghĩ đến đầu tiên nghĩ đến là quả đấm cùng giọng oang oang của lúc các nghĩ đến thích tính tình thẳng thắn nghĩa khí của lúc uống rượu cho tới bây giờ đều trả tiền cho dù là lúc cha mẹ qua đời cũng đủ cường đại để sống tại cái đất doanh châu
Không giống như Bách Hợp chú ý tới y phục của chặtmột đại nam nhân như giỏi may vá y phục chặt cũng ngại sửa bạc để mua cái mới cố gắng kéo lỏng áo thời gian lâu dài nhân gia liền cho rằng gì lo đại gia với ấn tượng càng xong
Mọi chỉ biết mặc y phục chỉnh tề làm thật đáng sợ ai quan tâm đến thật là do y phục của chính cơ hồ cũng quên mất việc thế nhưng Bách Hợp chú ý tới hơn nữa cô một câu cũng cứ như sửa y phục cho
Trương Hồng Nghĩa lưng ánh mắt tìm tòi hai mắt Bách Hợp híp còn tỉnh ngủ hẳn rõ thần sắc mặt cô còn tỉnh ngủ ngáp một cái gần đây thời gian luyện tinh thần luyện thể thuật thời gian Trương Hồng Nghĩa ở nhà nhiều giống với tình tiết trong truyện mỗi ngày đều cửa cùng các uống rượu đến buổi chiều buổi tối còn ngoài uống mấy lần bây giờ buổi sáng bán xong thịt heo liền trở về cũng dừng bên ngoài bởi khi trở về Bách Hợp còn luyện xong một bộ thuật tinh thần luyện thể thuật cho nên tiến triển bao nhiêutối đa chỉ thể làm cho thân thể hơn một chút mà thôi
Bởi cô còn sợ lạnh lúc kéo chăn khí lạnh buổi sáng phả lên cô ôm vai xuống giường Trương Hồng Nghĩa thấy liền trách cô:
“Ta đã ngươi cần dậy lời vợ nào giống như ngươi ” Bách Hợp để ý tới chỉ phân phó đem hai bó củi đến còn chút luyến tiếc bộ y phục mới may của thấy cô bướng bỉnh đành lấy áo khoác ngoài một lúc liền ôm một bó củi lớn tiến Bách Hợp đã chùi nồi sạch sẽ lấy một nồi nước đầy bắc bếp
“Sao đun nhiều nước như ” nước trong vại đã múc đến đáy Trương Hồng Nghĩa lấy thùng múc hai thùng nước lúc về nước trong nồi đã sôi múc một thùng nước nóng Bách Hợp hiệu đem ngoài lời làm theocòn hiểu Bách Hợp bưng ghế đặt mông lên hiệu xổm xuống
Hắn thành thành thật thật xuống cái tư thế cách Bách Hợp gần thể thấy hai cái chân nhỏ của cô để bên ghế đôi chân nhỏ váy chỉ dài bằng sải tay của cho dù chỉ một đôi giày vải cũ nhưng vẫn
Giờ khắc Trương Hồng Nghĩa đột nhiên cảm thấy chút bất lực cô vốn xuất thân hậu phủ căn bản xứng với côđôi chân của cô nên một đôi giày như thế nếu như cô giày như những phụ nhân trong thành thì nhất định cô thua kém bất cứ nào lúc đầu còn kêu gào mặt cô sẽ để cô kém hơn so với những khác nhưng thực tế cô theo cô ăn nhiềumặc mặc bao nhiêu tuy cô luôn lấy nhưng thay làm cơm vá y phục…
Trương Hồng Nghĩa do dự trong miệng thì thầm: “Mới sáng sớm còn chịu an phận còn lăn qua lăn để yên còn ngoài giết heo nữ nhân các ngươi thật phiền phức nhiều chuyện” trong miệng chịu thua thực tế làm theo lời Bách Hợp xổm xuống nửa điểm tình nguyện cũng lúc như kiên nhẫn lời trong mắt của thậm chí còn mang theo ý
Bách Hợp ở ghế giơ tay gỡ khắn vuông đầu xuống vô ý trốn Bách Hợp nâng lên tay ‘bốp’ một tiếng lên trán “Đừng tránh” động tác cô đánh thật trôi chảy mặt Trương Hồng Nghĩa đỏ rần chỉ cảm thấy lúc trán cô đụng tới giống như đụng bông mềm mại bàn tay lạnh lẽo càng lộ sự non mềm của lòng bàn tay thiếu nữ
Mấy ngày nay cô nấu cơm làm việc nên tay thô một chútnhưng đem so sánh với thì vẫn mịn màng hơn nhiều trong lúc nhất thời tâm thần dập dờn kịp phản ứng cô là đang đánh ngược tim thoáng cái liền đập liên hồi cái loại đó xúc cảm theo Bách Hợp rút tay dường như còn lưu ở trán giơ tay bưng đầu giống như là đem loại cảm giác lưu thật lâu đột nhiên như là nhớ cái gì đómặt đỏ bừng lên:
“Ngươi cái bà nương thật biết hổ”
“Xấu hổ cái gì hổ Xấu hổ cái gì hổ” Hắn xổm ở mặt lúc Bách Hợp giơ tay lên túm tai túm làm cho ôi ôi kêu đau dám trốn Bách Hợp thuận tay lôi tóc đem khăn đầu của kéo xuống tóc lộn xộn bên trong liền xõa : “Lần ngươi kéo nhiều tóc xuống như giờ chỉ gãi đầu ngươi thôi ngươi trốn cái gì ngươi còn sợ ăn ngươi ”
Tóc giờ đã cứng thành một đoàn biết bao lâu gội Bách Hợp vỗ đầu hiệu cúi đầu dường như ý thức cái gì ngạnh cổ chịu còn một bộ tráng sĩ thể chịu nhục: “Muốn làm gì Ta giết heo lát nữa ngoài tóc tai bù xùcòn thể thống gì nữa Ta cũng nữ nhân mấy gộiđại trượng phu …” Trương Hồng Nghĩa còn dứt lời Bách Hợp lạnh hai tiếng cầm bầu nước lên múc một bầu nước ‘ào’ một tiếng liền đổ lên đầu