Hàm Ngọc - Chương 4
17
Mộng Trúc xong há hốc mồm kéo tay áo vội hỏi: “Nương nương mau nghĩ cách đưa Từ cô nương Lưu phủ hưởng phúc ”
“Một lát nữa định gì”
Ta nhướng mày gì
Thì thật thôi
Đợi tiệc tàn ngang qua Từ Nguyệt cố ý nhắc nhở nàng: “Lưu thế tử là kẻ đạo đức giả với thể coi là thanh mai trúc mã hiểu rõ con khuyên ngươi nên suy nghĩ kỹ”
Rõ ràng nàng đã hứng thú với Lưu thế tử liền nhạo : “Thanh mai trúc mã Ta thấy hôm nay còn chẳng thèm ngươi lấy một cái”
Bốn chữ thanh mai trúc mã đã kích thích nàng lớn
Từ Nguyệt cảm thấy đã cướp mất thanh mai trúc mã của nàng thì nàng cướp của
Nàng tự cho rằng hôm nay ở trong đám đàn ông nàng đã hơn một bậc đắc ý khoe khoang với : “Nương nương lo lắng cho thật khiến buồn ”
“Có ngươi phục trong lòng thế tử thích nhưng thích nên mới đến đây bôi nhọ nhân phẩm của ”
“Ngươi yên tâm nếu gả tự hoàng thượng làm chủ cho sẽ để chịu ấm ức”
Nói xong nàng đắc ý vung khăn tay bỏ
Để chống đối ngay hôm đó nàng đã quyết định gả cho Lưu thế tử
Khi Chu Đình Ngô thánh chỉ sắc mặt chút khó coi
Từ Nguyệt đắc ý với : “Ngươi xem hoàng thượng nỡ xa ”
“Ngươi tưởng ngươi sẽ sống ”
“Đàn ông thứ luôn là nhất cả đời sẽ quên ”
“Thẩm Hàm Ngọc cả đời ngươi đừng hòng đè đầu ”
Ta ôm bụng lớn liếc nàng
Ngu ngốc lười để ý đến ngươi
18
Từ Nguyệt gả cho Lưu thế tử cuộc sống vẫn luôn
Đến mùa thu săn chúng gặp ở trường săn
Nam nhân rừng săn bắn nữ nhân chờ lều
Lưu thế tử giành chiến thắng tay cầm một con thỏ mang đến tặng Từ Nguyệt
Hắn vẫn luôn cưng chiều nàng khiến những nữ quyến khác ghen tị
Mộng Trúc vội dậm chân: “Nương nương chẳng Lưu Thế tử là kẻ bại hoại Sao giả vờ thế”
Hắn là biết giả vờ chỉ là điều kiêng kỵ
Dù thì Từ Nguyệt cũng là lớn lên mặt Thái hậu chẳng khác gì nửa công chúa nào gan mà bắt nạt nàng
gan cho mượn
Lưu Thế tử đưa con thỏ cho Từ Nguyệt Từ Nguyệt khinh thường nhếch mép: “Thật vô dụng chỉ một thứ nhỏ thế mang về để mất mặt ”
Chu Đình Ngô cũng về lưng ngựa của treo một con hươu trông thật oai phong
Mắt Từ Nguyệt sáng lên chạy đến đón tươi rói : “Hoàng thượng biết thèm thịt hươu thế Ta ăn ngay bây giờ ở ăn cùng nhé”
Sắc mặt Lưu Thế tử lập tức thay đổi trong mắt lóe lên tia hung dữ nhưng nhanh đã thấy nữa
Đây là lần đầu Từ Nguyệt nể mặt
ngày thường đều là bọn họ cung bái kiến Thái hậu Từ Nguyệt dính lấy Chu Đình Ngô cũng chẳng
Hôm nay mặt bao nàng đối xử thân mật với hoàng đế như chẳng khác nào nhắc nhở mọi
Lưu Thế tử đang nhặt phụ nữ mà hoàng đế cần
Thật mất mặt
Lưu Thế tử bây giờ giống như một đống thuốc nổ chỉ cần một tia lửa là nổ tung chỉ thiếu mỗi châm ngòi
Vì nhận lấy con thỏ trong tay cố ý : “Hai nhà là thế giao ngươi cũng coi như là ca ca của quà của ca ca khác nhận nhận”
Ta biết đã thất lễ
quan tâm Chu Đình Ngô sẽ nổi giận với
Hắn quất roi ngựa thật mạnh chỉ Từ Nguyệt mặt lạnh quát Lưu Thế tử: “Dẫn nhà ngươi cút khỏi đây cho trẫm”
Hắn thôi lạnh lùng liếc một cái đầu ngựa chạy về phía rừng núi
Từ Nguyệt trừng mắt nổi giận với Lưu Thế tử
“Ngươi tiện đó là thỏ của ngươi đem cho phụ nữ khác”
“Ngươi đúng là đồ vô dụng lấy là phúc phận tám đời nhà ngươi ngươi còn trăng hoa Ngươi xứng ”
Sắc mặt Lưu Thế tử càng lúc càng khó coi chỉ chờ xem kẻ ác ắt kẻ ác trị
19
Đêm đến quân thần cùng vui quây quần bên đống lửa nướng thịt
Ta một trốn trong lều cho thanh tịnh Chu Đình Ngô uống rượu đến nửa đêm say khướt đến tìm
“Trẫm biết nàng còn một ca ca thanh mai trúc mã”
“Ca ca gọi thật ngọt ngào…”
“Hàm Ngọc khi nàng gọi là ca ca trong lòng nàng nghĩ gì”
Ta mắt từ từ mở miệng: “Ta gọi là ca ca giống như gọi Từ Nguyệt là Nguyệt Nhi”
“Người nghĩ gì cũng nghĩ như ”
“Dù cũng là thanh mai trúc mã giống cả thôi”
Chu Đình Ngô cũng theo lạnh trêu chọc : “Hàm Ngọc nàng thật biết chọc tức khác”
Hắn dậy đột nhiên rút kiếm đeo bên ngoài
Ta chậm rãi theo đến gần lều của Lưu gia thì thấy một ma ma chạy tới kỹ thì thấy là hầu theo Từ Nguyệt khi xuất giá
Bà quỳ sụp xuống chân Chu Đình Ngô giọng run rẩy cầu cứu: “Hoàng thượng mau đến xem phu nhân sắp đánh chết …”
Khi chạy đến nơi thấy Lưu Thế tử đấm đầu Từ Nguyệt lớn tiếng mắng: “Ngươi gả Lưu gia chính là phụ nữ của Lưu gia Ai cho ngươi lá gan cả ngày quát nạt ”
“Đồ chết tiệt ngươi tiếp Ngươi tiếp Ai vô dụng ai hèn hạ ngươi ”
Từ Nguyệt ngã gục chân thoi thóp : “Ta sai …”
Máu me khắp nơi bẩn thỉu khắp nơi
Ngay đó Chu Đình Ngô cũng biết là vì vì nàng
Một kiếm đâm chết Lưu Thế tử
20
Lưu gia và nhà giống đều là những trọng thần đầu tiên ủng hộ Chu Đình Ngô lên ngôi
Chu Đình Ngô rút kiếm định đâm nhát thứ hai thì ngăn
Hắn thể lấy mạng Lưu Thế tử nhưng chặt đứt ngón tay của chỉ để hai bàn tay trơ trụi
Giờ đây Lưu Thế tử giống như một phế nhân
dù thì thể đánh nữa đó là một điều
Lưu lão hầu gia quỳ chân Chu Đình Ngô nhận tội trong đôi mắt già nua lộ rõ vẻ trung liệt
Ta biết giờ đây ông nghĩ gì
Ta chỉ biết ông là trung liệt thực sự ông là kẻ tiểu nhân hèn hạ
Nếu ông vẫn trả thù nhất định là vì ông vẫn tìm cơ hội trả thù
21
Khuôn mặt Từ Nguyệt Lưu Thế tử rạch một vết dài từ trán xuyên qua sống mũi kéo dài đến má
Vết sẹo cả đời cũng lành
Sau khi tỉnh nàng nức nở ôm lấy Chu Đình Ngô mắng : “Nàng biết từ lâu nàng chỉ là sống nàng chẳng gì Đồ tiện nhân ”
“Ta Thái hậu lột da nàng ”
Ta ở bên cạnh đối diện với gương đồng tháo trâm cài
Một lát Chu Đình Ngô vén rèm bước
Hắn dừng cách vài bước sát khí đằng đằng
Ta hỏi : “Đến đòi công lý cho Nguyệt Nhi của ”
Hắn đột nhiên kéo lòng ôm thật chặt
Giống như mọc cánh khoảnh khắc sẽ bay
Một giọt nước mắt lạnh lẽo rơi cổ
Hắn hỏi : “Hàm Ngọc trẫm đã mãi mãi mất nàng ”
“Nàng hận trẫm đúng ”
“ trẫm buông tay tuyệt đối buông tay”
“Nàng cứ làm loạn trẫm sẽ chịu trách nhiệm cho nàng”
“Trẫm chỉ cần nàng sống thật cầu xin nàng hãy sống tiếp”
Chu Đình Ngô nhanh thôi sẽ biết
Kiếp chúng đều phạm sai lầm lớn
Ta hối hận vì đã yêu
Còn sẽ hối hận vì đã tha mạng cho
22
Chuyến săn mùa thu cuối cùng cũng kết thúc trong vội vã
Khi trở về kinh Lưu lão hầu gia xin lệnh đích thân giám sát kiểm tra vệ quân hộ giá cho hoàng đế để đền bù tội của Lưu Thế tử
Ông lời tha thiết nước mắt nước mũi giàn giụa khó để động lòng trắc ẩn
Chu Đình Ngô gật đầu đồng ý
Ta nhớ đến cha thật ngốc một lão già ngay thẳng chỉ biết đánh trận bao giờ học cách giả vờ đáng thương
Một đường bình an vô sự chỉ điều nửa đường đột nhiên mưa lớn đến giữa núi thể nữa
Lưu lão hầu gia dọn dẹp đường phía phía xác nhận an hầu hạ Chu Đình Ngô dựng xong màn che mưa
Những khác đều lui xa về hai bên sợ làm phiền sự thanh tịnh của thiên tử
Chúng dựa lưng một sườn đồi quá dốc ngẩng đầu lên
Chu Đình Ngô theo khỏi màn mưa che ô cho hai chân lội trong bùn nước trông thật thảm hại
Từ Nguyệt cũng chạy theo túm lấy cánh tay Chu Đình Ngô đẩy khỏi ô
“Hoàng thượng vết thương của vẫn còn đau lắm thể ở với thêm chút nữa ”
Ta bật biết ngay mà nàng sẽ bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để tìm chết
Biến cố xảy ngay lúc
Trên núi đột nhiên lăn xuống nhiều bùn đất và đá tảng cắt đứt đường lui của Chu Đình Ngô
Trên sườn núi chạy xuống nhiều tráng hán cưỡi ngựa bịt mặt tay cầm đao lớn xông xuống núi thẳng đến chỗ
Bên cạnh Chu Đình Ngô lính canh nhưng số lượng hạn căn bản bảo vệ ai
Những đó bắt và Từ Nguyệt lên lưng ngựa đó ném một cái móc câu móc xương bả vai Chu Đình Ngô thúc ngựa phi như điên kéo lê mặt đất theo đường cũ trở về nhanh đã mất hút
Cảm ơn trận mưa lớn đã rửa sạch dấu vết tội ác
Không ai biết bọn cướp từ đến
23
Ta để Từ Nguyệt trong mưa lớn
Nàng ôm chân cầu xin tha mạng
Nàng dám Chu Dung Hiển chỉ một mực : “Ta biết gì cả Ngọc Nhi cầu xin ngươi đừng giết sẽ lung tung”
Ta xuống vuốt ve mái tóc nàng nhẹ giọng : “Từ Nguyệt đích đến của chúng khác hãy chia tay ở đây thôi
“Ngươi cứ từ từ sẽ thôi”
Nàng ôm chặt hơn lắc đầu : “Đừng đừng mưa lớn như thế sẽ chết mất Ngọc Nhi sợ lắm chúng cũng là bạn mà ngươi đừng nhẫn tâm như ”
“Đưa nguyện làm trâu ngựa cho ngươi chỉ cần ngươi đưa …”
Cứ nhắc đến chuyện là tức giận
Ta đột ngột túm lấy tóc nàng ép nàng
“ chúng cũng là bạn ”
“Cuối cùng thành như ”
“Để nghĩ xem…”
“Ồ đúng là vì một ngày mưa lớn ngươi đã bỏ một trong rừng sâu”
“Ngươi đoán xem lúc đó sợ Nếu Chu Đình Ngô tìm thấy ngươi xem chết ”
Ta dậy đá nàng một cái
Nàng còn đến kéo
Chu Dung Hiển vung tay chém một nhát trực tiếp cắt đứt cổ họng nàng cho nàng cơ hội thêm lời nào
Máu tươi phun bắn mặt
Chu Dung Hiển lau lưỡi dao với : “Nàng ồn quá làm đau đầu hoàng thúc đáng chết”
“ Tiểu Ngọc Nhi nàng đang sợ chứ”
Nụ của lạnh như băng giả tạo giống như một vị Bồ Tát nhuốm máu
24
Chu Đình Ngô kéo lê lâu máu sắp chảy hết
Hắn mặt đất phản kháng chỉ lặng lẽ Chu Dung Hiển
Hắn thảm hại: “Năm đó vất vả lắm mới cướp nàng từ tay trời xui đất khiến hai dây dưa với ”
“Hàm Ngọc nàng thật sự tức chết trẫm mà”
Ta tức giận chất vấn : “Chu Đình Ngô ngươi từng thấy sai ngươi từng hối hận ”
Hắn đờ đẫn như đang suy tư một lát bình tĩnh trả lời : “Trẫm sai ở Phải hối hận điều gì”
“Giết cha nàng Làm lần nữa trẫm vẫn sẽ làm như ”
“Cha nàng quá lợi hại quá năng lực ông biết trẫm vì lên ngôi đã làm tất cả những chuyện bẩn thỉu”
“Nếu một ngày nào đó ông thay thế trẫm thì dễ như trở bàn tay thật đáng sợ…”
“Hàm Ngọc trẫm yêu nàng nhưng một phụ nữ so với giang sơn thì là cái gì”
“Nàng hiểu Trẫm sẽ là minh quân sẽ lưu danh muôn đời…”
Bộ dạng của thật đáng ghét
Hắn thản nhiên như biến sự trả thù của thành trò khiến trông như một kẻ ngốc
Hắn nên quỳ mặt lóc giống như Từ Nguyệt cầu xin tha thứ than mới khiến hả
Ta hận hận đến chết
Ta nhổ một bãi nước bọt Chu Đình Ngô hung dữ mắng: “Minh quân Ngươi cũng xứng”
“Cha tận trung với quốc gia mấy chục năm ham danh lợi từng xin công nhận thưởng”
“Năm đó ngươi về phương nam trị thủy gặp quân phản loạn chính cha đã dẫn xông pha trận mạc cứu mạng chó của ngươi”
“Lưu lão hầu gia khi đó sợ đến nỗi tè quần”
“ mà ngươi kiêng dè cha một ngay thẳng sợ cường quyền dùng một đám tiểu nhân”
“Ông phản bội ngươi ngươi còn chờ phong quan tiến chức cho ông ”
“Ngươi chính là kẻ mù mắt ngươi chính là đồ ngu Ta đem ngươi chém thành ngàn mảnh tế cho linh hồn chết oan của cha ”
Ta giơ trâm cài lên định kết liễu thấy như vẫn đủ hả giận
Chu Dung Hiển thở dài xổm bên cạnh lấy trâm cài trong tay
Hắn tát Chu Đình Ngô một cái thật mạnh lớn tiếng : “Này tỉnh ”
25
Chu Đình Ngô giật ánh mắt dần dần tỉnh táo miệng lẩm bẩm: “Đây là mơ Đây là mơ Không đây là ảo giác…”
Chu Dung Hiển cầm trâm cài đâm mạnh thịt Chu Đình Ngô đau đến nỗi kêu to
“Đại nghịch bất đạo Chu Dung Hiển quả nhiên là ngươi… Trẫm giết ngươi”
Hóa mất quá nhiều máu đầu óc choáng váng tưởng đang mơ
Chu Dung Hiển vỗ vỗ mặt Chu Đình Ngô
“Nhiều năm như đứa cháu ngoan của vẫn chẳng tiến bộ gì gặp chuyện tiên nghĩ đến việc bịa một cái cớ tự lừa dối ”
Hắn đầu đặc biệt khinh thường hỏi: “Đây chính là đàn ông nàng chọn”
Sau đó dậy bỏ để tự giải quyết ân oán với Chu Đình Ngô
Chu Đình Ngô cuối cùng cũng ở trong mưa lớn biểu cảm dữ tợn đến mức phần quá đáng
“Hàm Ngọc giết cha nàng trẫm là thái hậu cố ý làm như ”
“Nàng biết trẫm vì bảo vệ mạng nàng đã đấu tranh với thái hậu bao lâu đã từ bỏ bao nhiêu thứ”
“Trẫm hối hận trẫm thực sự hối hận nếu thêm một cơ hội nữa trẫm nhất định sẽ làm những chuyện tổn thương nàng nữa”
“Trẫm bù đắp cho nàng Ngọc Nương vì nàng trẫm thể cần cả giang sơn Ngọc Nương cầu nàng cho trẫm một cơ hội nữa…”
Ta đột nhiên cảm thấy buồn vô cùng
Gật đầu với Chu Đình Ngô: “Hóa tất cả đều là ý của thái hậu Vậy thì ngươi thật vô tội”
“Ngươi yên tâm con trai như ngươi đã chết bà cũng sẽ sống ”
Nếu Chu Đình Ngô thể những lời thật lòng mà đã khi ngất thì sẽ biết là một kẻ giả dối đến mức nào
Ta mong đợi sự hối hận của tất cả đều là giả thật buồn nôn
Ta rút trâm cài khỏi giống như đêm đó đã tự chĩa cổ đâm xuống
26
Xác của Chu Đình Ngô biến mất trong trời đất mênh mông
Một hoàng đế chết là chết một cách nhẹ bẫng
Chỉ là triều đình rối như canh hẹ những chuyện phiền phức đều ở phía
quan tâm cũng chẳng liên quan đến
Chu Dung Hiển đưa đến chân núi lúc chia tay đột nhiên gọi : “Tiểu Ngọc Nhi gọi một tiếng hoàng thúc nữa hoàng thúc đưa nàng trốn”
Ta đầu đưa tay về phía thời gian như trở đây
Năm đó còn bằng lòng gọi một tiếng hoàng thúc
Ta đưa tay gạt tay : “Về đừng quên giúp gửi lời đến Mộng Trúc”
Cứ để nàng về phương nam nàng biết đang đợi nàng ở
Ta ôm chặt hũ tro trong lòng trong hũ tro là cha
Cha ơi cha vất vả cả đời cũng đến lúc nghỉ ngơi
Con gái đưa cha sống những ngày tháng
Hết