Hàm Ngọc - Chương 3
12
Ta ôm cha liên tục nôn máu lau mặt cho nhưng lau sạch
Chu Đình Ngô bước xuống từ đài cao quỳ sụp chân cầu xin cho thái y đến cứu cha
Nếu lo lắng cha công cao lấn chủ sẽ để cha từ quan về quê
Nếu lo lắng cha bằng chứng về thời sa cơ lỡ vận cả thật sự cả cha cả đời trung quân ái quốc từng nghĩ đến chuyện phản bội
Ta dập đầu hết lần đến lần khác
Ta nắm chặt vạt áo đến ù cả hai tai
Ta rõ biểu cảm của nhưng hy vọng thể nhận chút mềm lòng từ
Ta cầu xin : “Hoàng thượng Hoàng thượng cứu cha ông vẫn còn sống ”
“Xin cứu ông sẽ đưa ông thật xa còn cản trở tầm mắt của nữa ”
Ta thậm chí còn tự tát mặt : “Nếu ghét xin xin tất cả đều là của ”
“Người thể đánh mắng thậm chí giết
“ thể cha thể nhà”
Chu Đình Ngô kéo dậy khỏi mặt đất nắm chặt tay : “Hàm Ngọc Hàm Ngọc hoàng cung chính là nhà của nàng”
Hắn căn bản mất trí nhớ
Hắn chỉ giết cha chỉ thể đối mặt với vì giả vờ quên
May mắn thay một ngày nào đó trong tương lai sẽ với rằng nếu bệnh nhất định sẽ tàn nhẫn làm tổn thương như
Tất cả mọi chuyện đều là vì bệnh
Ta trơ mắt cha trút thở cuối cùng đến lúc chết vẫn nắm chặt vạt áo đừng làm loạn
Người hẳn rằng quân thần chết thần thể chết
Con gái cha già cha sống đủ cha tìm mẹ con sống những ngày tháng
Con ngoan ngoãn sống thật đừng để cha lo lắng
Ta như rút cạn sức lực buông thõng tay như một cái xác hồn
Từ Nguyệt : “Còn mau quỳ xuống tạ ơn”
“May nhờ Thái hậu nhân từ cho ngươi gặp mặt phụ thân lần cuối nếu cả đời ngươi che mắt thật đáng thương biết bao”
Ta đột nhiên đau đớn dữ dội nôn một ngụm máu bắn đôi giày thêu của ả
Chu Đình Ngô hoảng hốt đầu gọi thái y gân xanh cổ nổi rõ
Ta lặng lẽ rút trâm cài đầu đâm mạnh về phía
Hắn giơ tay đỡ rạch một đường mu bàn tay
Vài thị vệ xông lên đè xuống đất
Má áp phiến đá cẩm thạch lạnh ngắt Từ Nguyệt dừng mặt mắng: “Hoàng thượng nhân từ cho ngươi chết cùng cha ngươi ngươi còn ơn trả oán đôi tay nếu ngứa ngáy khó chịu bằng chặt cho chó ăn”
Rồi sang nũng nịu với Chu Đình Ngô: “Đôi giày mới tặng ả làm bẩn ”
Một lúc lâu thấy Chu Đình Ngô nhàn nhạt : “Phế tay ả lôi lãnh cung”
13
Đêm đầu tiên ở lãnh cung Chu Đình Ngô đã sai đón về
Thái y xử lý vết thương cổ tay rằng nguy hiểm đến tính mạng chỉ là thể nhấc vật nặng
Cây trường thương thanh bảo kiếm của đều trở thành đồ trang trí
Khi Thái hậu đến nhắm mắt giả vờ hôn mê thấy bà và Chu Đình Ngô cãi một trận
“Con hồ ly tinh rốt cuộc đã cho ngươi uống thứ bùa mê thuốc lú gì Ả giết ngươi ngươi còn chịu buông tay”
Chu Đình Ngô lạnh lùng hỏi ngược : “Mẫu hậu nhi thần đã ban chết cho phụ thân của Hàm Ngọc giấu nàng cả đời đã đồng ý”
“Tại sai lừa nàng đến cửa cung tại đối xử tàn nhẫn với nàng như ”
Thái hậu chút chột
“Nếu để nàng đoạn tuyệt với ngươi làm ngươi đối xử với Nguyệt nhi”
“Nguyệt nhi mới là sẽ trở thành thê tử của ngươi lẽ nào ngươi sủng diệt thê”
Chu Đình Ngô đột nhiên lớn tiếng: “Trẫm mãi mãi thể cưới Từ Nguyệt trẫm nàng liền thấy ghê tởm”
Hắn buông lời tức giận
Ngày hôm Từ Nguyệt lóc chạy đến tìm
“Hoàng thượng thánh chỉ sắc phong hoàng hậu đã ban xuống nếu đổi ý cưới sẽ ai dám lấy nữa”
“Không bằng chết cho ”
Nói nàng định đâm đầu tường
Chu Đình Ngô vội kéo nàng
Hắn miệng thì ghê tởm nhưng trong lòng dù vẫn dành cho nàng một vị trí
Dù mười mấy năm trời quá dài
Từ Nguyệt nắm lấy tay áo van nài: “Hoàng thượng biết thương mà…”
Ta giường ho hai tiếng
Chu Đình Ngô lập tức buông tay Từ Nguyệt lạnh lùng đuổi nàng : “Trẫm sẽ chọn cho ngươi một nhà ban thánh chỉ tứ hôn ai dám bạc đãi ngươi”
Hắn đang tính toán cho Từ Nguyệt
Hắn cũng biết đợi khỏi bệnh sẽ tha cho Từ Nguyệt
Vậy thì cứ thử xem xem Từ Nguyệt trốn khỏi hoàng cung giết ả
Dù thời buổi hủy hoại một phụ nữ quá dễ dàng
14
Ta giường đến nửa đêm khi tỉnh dậy thấy Chu Đình Ngô ngủ bên cạnh
Hắn ngủ say hề đề phòng
Ta lặng lẽ biết qua bao lâu chậm rãi mở miệng: “Hàm Ngọc đừng ngây nữa”
“Chẳng ngươi giấu trâm vàng Lấy đâm cổ trẫm ”
Ta chết hơn bất kỳ ai
Hôm nay nếu giết cũng sống nổi
đáng chết chỉ một
Vì đè nén mọi hận thù lặng lẽ chờ đợi
Sau đó Chu Đình Ngô tìm mọi cách dỗ dành vui vẻ mặc dù lạnh như băng vẫn mặt dày bám lấy
Có lẽ cho rằng giết là vì nỡ
Hắn khâu vá trái tim thủng trăm ngàn lỗ của sưởi ấm nó đó giống như yêu thương thật
Hắn đúng là đang mơ mộng hão huyền
15
Chu Đình Ngô đốt sạch thi thể cha
Cha ngốc nghếch cả đời bảo vệ đất nước đến cuối cùng ngay cả thi thể cũng giữ
Ta mặt dày thư cho Chu Dung Hiển nhờ giúp đỡ thay thu gom tro cốt cho cha
Trên đời chỉ mới bản lĩnh đưa tay cung
chờ mấy ngày cũng thấy hồi âm
Cũng thôi chúng đã nhiều năm gặp
Nghe mấy năm nay đắm chìm trong ôn nhu hương ôm ấp lẽ đã sớm quên
Cũng tại đánh với Chu Đình Ngô hỏi lý do đã tát một cái
Một công tử trời sinh mất mặt lớn như thế chắc hẳn hận đến chết
Ta buồn rầu ngủ
Mơ mơ màng màng thấy : “Viết thư cho rằng ăn ngon ngủ yên kết quả thì ”
“Ngáy khò khò nghiến răng ken két ngủ ngon hơn cả lợn”
Ta mở choàng mắt thấy Chu Dung Hiển bên bàn khoanh chân chống cằm lạnh lùng
Ta kinh ngạc hỏi : “Sao đây”
Hắn hờ hững đáp: “Đi ”
Ta há miệng biết nên gì
Ánh mắt từ đỉnh đầu trượt xuống dừng ở chân mày đầu mũi đôi môi… dừng ở cổ tay vết sẹo xí dữ tợn
Im lặng hồi lâu đột nhiên
Giống như đang mắng giống như đang nhạo chính
Hắn : “Thẩm Hàm Ngọc chẳng ngươi dựa việc thương ngươi ”
“Chẳng ngươi lợi dụng ”
“Ngươi là đồ vong ơn bội nghĩa”
16
Chu Đình Ngô kiên quyết trong ý định đưa Từ Nguyệt khỏi cung
Thái hậu thể lay chuyển đành gật đầu đồng ý
Hắn chọn cho Từ Nguyệt những công tử hàng đầu kinh thành thái hậu kiểm tra thể sai
Trong số đó hai vị thế tử đặc biệt nổi bật phong độ ngời ngời lời đoan chính
Hôm nay thái hậu mở tiệc ở ngự hoa viên cũng triệu tập bọn họ lẽ là xem xét lần cuối định chọn
Ta chỉnh trang xong với Mộng Trúc: “Đi thôi chúng cũng góp vui”
“Bản cung dẫn ngươi mở mang tầm mắt”
Hai vị thế tử đến hôm nay tính tình trái ngược
Một hoạt bát cởi mở chọc cho thái hậu ha ha một thì e thẹn nội liễm Từ Nguyệt với liền đỏ mặt
Ta thấy Từ Nguyệt lén lút bĩu môi coi thường loại đàn ông như
Mộng Trúc thích thì thầm với : “Vị Lưu thế tử trông giống như một đôi mắt trong sáng cũng nho nhã”
“Từ Nguyệt mắt còn coi thường ”
Ta uống một ngụm trà chậm rãi : “Lưu thế tử mà ngươi thích cùng với cha đã đánh chết mẹ ”
Khi mẫu thân còn sống là bạn thân với phu nhân nhà họ Lưu
Có lần bà dẫn đến Lưu phủ chơi
Đi đến hậu viện liền thấy phu nhân Lưu gia đất Lưu lão hầu gia túm tóc tát tai
Lúc đó thế tử Lưu phủ mới bảy tám tuổi cũng học theo đánh đá mẹ
Miệng còn chửi khó : “Con đàn bà thối tha ngày nếu thấy nhà ngươi tiền ngươi tưởng ngươi chỉ là thương hộ thể gả hầu phủ của ”
“Tiêu tiền của ngươi mà ngươi còn cãi thêm câu nữa thử xem”
Mẹ khuyên Lưu phu nhân hòa li nhưng Lưu phu nhân chỉ lắc đầu ngoài làm gì cả
Cha và trai của nàng còn dựa hầu phủ để làm quan
Nàng nếu chuyện ầm ĩ lên nàng cũng còn mặt mũi mà sống
Bị đánh thì đánh dù thì bên ngoài nàng vẫn là phu nhân hầu phủ mọi kính trọng
Không lâu nàng qua đời vì bệnh
Lưu lão hầu gia đến đứt ruột đứt gan Lưu thế tử tự xin chịu tang ba năm
Lại tiếng là trọng tình trọng nghĩa
Đàn ông nhà họ Lưu giỏi nhất là giả vờ làm