Hàm Ngọc - Chương 2
6
Trên đường về trầy chân
Không biết từ lúc nào trong giày một viên đá cọ lòng bàn chân tạo thành một vết phồng rộp lớn
Ta thấy viên đá đó theo chân chui tim dùng sức cọ xát khiến tim đau đớn rỉ máu
Ta rơi nước mắt thành tiếng
Mộng Trúc ôm chặt lo lắng hỏi: “Nương nương đau lắm ”
Ta gật đầu lia lịa
Đau thật đau đến òa lên
Khi Chu Đình Ngô quên cũng đau
trong đau đớn cả sự tức giận
Chờ xem khỏi bệnh ôm chân lóc lời xin bộ dạng thảm hại
Bảy năm đủ để hai liên quan gì đến hòa làm một trở thành một thể
Ta vẫn chuẩn sẵn sàng để cắt bỏ Chu Đình Ngô khỏi máu thịt của
đã thay đưa quyết định
Không ai với rằng khi thực sự quyết định buông bỏ một sẽ đau đớn đến thế
7
Đêm đến Chu Đình Ngô bất ngờ đến tìm
Ta đang đốt lửa đốt đồ bên cạnh còn sót vài bức họa của và những năm
Trong những bức họa đó chúng thường dựa thỉnh thoảng cũng lúc giằng co
Năm tình cảm nồng nàn nhất ôm như nhào nặn xương cốt
Họa sĩ còn ngại ngùng dám
Ta ném bức họa lò lửa
Lửa cháy bùng bùng Chu Đình Ngô đá đổ lò dập tắt lửa
Hắn đầu hung dữ trừng mắt một lúc từng chữ từng chữ hỏi: “Ngươi đang đốt thứ gì”
Ta cố để nước mắt rơi : “Không thứ gì quan trọng”
Cũng quan trọng
Chu Đình Ngô như phát điên đè tường
Hắn mắt đỏ ngầu mắng: “Thẩm Hàm Ngọc ngươi hủy hoại họa của trẫm ngươi đáng chết vạn lần”
Biểu cảm ấm ức của khiến tức giận
Ta tát lệch mặt mắng: “Ngươi dựa mà như Là ngươi cần ngươi dựa mà giả vờ vô tội”
Chu Đình Ngô ngẩn trong mắt thoáng đau lòng
Ta bất chấp lễ nghĩa xông lên đá đấm gì cứ thế chịu đựng
“Ta cần ngươi nữa Chu Đình Ngô cần ngươi nữa”
“Ngươi cút đừng bao giờ đến tìm nữa Ta ghét chết ngươi”
Từ Nguyệt đuổi theo Chu Đình Ngô đến cửa đã la: “Đều là chết cả Để cho tiện nhân phát điên”
Nàng đến kéo cố tình giẫm lên váy kéo ngã xuống đất
Lòng bàn tay trầy xước đau rát
Từ Nguyệt nhào lòng Chu Đình Ngô lóc mách tội: “Hoàng thượng quý phi thích nàng cố tình đẩy trách nàng
“ thương tích vì mà chịu vẫn lành nàng hại như hôm nay thể tha cho nàng
“Trái tim đau như nứt phạt nàng thật nặng”
Chu Đình Ngô mặt lạnh như tiền từ cao xuống vẻ mặt lạnh lùng
Giống như nỗi đau đớn của chỉ là nhầm trong lúc mơ hồ
8
Chu Đình Ngô vì Từ Nguyệt mà trút giận phạt cấm túc ba tháng
Ba tháng đối với nữ nhân trong hậu cung chẳng khác nào tuyên án tử hình
Hàn Công công khép thánh chỉ lắc đầu : “Hôm nay Hoàng thượng cứ kêu đau đầu ban đêm liền đến thẳng cung của nương nương nô tài thấy hẳn là nhớ điều gì”
“ nương nương cố tình chọc Hoàng thượng vui nương nương thể nhẫn nhịn chịu ấm ức một chút”
“Đợi Hoàng thượng khỏi bệnh nương nương là quý phi sủng ái nhất trong hậu cung”
quan tâm đến Chu Đình Ngô cũng cần sự sủng ái của nữa
Hệ thống hỏi : “Có ”
Ta từ chối
Lúc đầu ở chỉ vì một Chu Đình Ngô
Ta còn một cha quanh năm chinh chiến nơi sa trường cả đời chỉ một mẫu thân
Mẫu thân mất sớm cha làm cha làm mẹ vất vả lắm mới nuôi khôn lớn
Giờ đã trung niên tóc đã bạc bên cạnh chỉ một đứa con gái ruột như
Nếu còn cha thể sụp cả bức tường thành
Ta nỡ để cha vì mà rơi nước mắt
Chỉ là khi đến chuyện rời đột nhiên nhớ đến một đàn ông
Nhớ đến ngày kéo lên lưng ngựa của khẽ bên tai : “Tiểu Ngọc Nhi hoàng thúc đưa con bỏ trốn ”
9
Ngày hôm đó ngủ trưa mơ thấy Chu Dung Hiển bao ngày xa cách
Mười tuổi lần đầu tiên gặp Chu Đình Ngô gọi là tiểu hoàng thúc cũng gọi theo
Hắn đưa ngón trỏ chọc trán trêu : “Đây là tiểu nha đầu nhà ai Lẫn thẫn quá”
Ta vững chọc ngã ngã đau điếng
Ta dậy chạy về nhà la: “Ta kẻ lẫn thẫn”
Hắn ha hả lưng xa vô cùng
Sau đó theo cha cung tự loanh quanh đến ngự hoa viên trèo lên cây xuống
Chu Dung Hiển ngang qua mặt dày gọi
Mắt đảo một vòng : ” Tiểu hoàng thúc mọi đều võ nghệ cao cường tin”
“Trừ khi nhảy xuống thể đỡ ”
Hắn như một kẻ ngốc
Sau đó nhảy xuống đỡ đỡ vững chỉ là cơ bắp cứng ngắc cách lớp vải cấn
Ta còn kịp định thần đột nhiên buông tay làm ngã một cái đau điếng
Hắn sỉ nhục : “Chỉ với chút mưu mô trong bụng đó mà cũng dám chơi trò liều lĩnh với bổn vương buồn ”
Rồi sải bước dài khoanh tay đắc ý bỏ
Ta vẫn luôn cho rằng Chu Dung Hiển ghét
Cho đến ngày đó Chu Đình Ngô vì Từ Nguyệt mà quên mất sinh thần của để một chờ đợi núi Bạch Mã đến hoàng hôn
Ta tức đến phát
Nửa đường gặp Chu Dung Hiển cưỡi ngựa ngang qua sỉ nhục : “Xem cái bản lĩnh của ngươi kìa”
Ta trợn mắt thèm để ý đến
Hắn đưa tay kéo lên lưng ngựa quất roi một cái hướng về phía ngọn gió dịu dàng phi thẳng lên đỉnh núi xem cảnh hoàng hôn mà yêu thích nhất
Ta sợ hãi kêu lớn: “Hoàng thúc chậm một chút…”
Hắn bên tai : “Ngươi gọi ngọt quá gọi thêm hai tiếng hoàng thúc nữa hoàng thúc sẽ đưa ngươi bỏ trốn”
…
Ta ngủ mơ màng nửa tỉnh nửa mê bên mép giường
Hắn nắm lấy tay mười ngón tay đan
Ta mơ màng gọi : “Tiểu Hoàng thúc”
Người đó sửng sốt đột nhiên hất
Hắn nắm lấy vai kéo dậy khỏi giường hung hăng hỏi: “Thẩm Hàm Ngọc ngươi cho rõ trẫm là ai”
10
Là Chu Đình Ngô
Hắn uống rượu mang theo men lạnh lẽo
Ngày hôm đó suýt bóp chết
Hắn nghiến răng hỏi : “Thẩm Hàm Ngọc tại ngươi cầu xin tha thứ”
Ta nhắm mắt hai tay nắm chặt thành quyền chính là chịu cúi đầu
Khi sắp ngạt thở Chu Đình Ngô buông tay
Đáy mắt ẩn chứa nỗi buồn mắng : “Thẩm Hàm Ngọc ngươi dám để khác trong lòng còn đến quyến rũ trẫm”
“Ngươi thật sự dơ bẩn”
Ta dơ bẩn
Cho nên cưới Từ Nguyệt trong sạch đơn thuần làm hoàng hậu của
Thái hậu chắc chắn vui lắm bà vẫn luôn thích phản đối Chu Đình Ngô lập làm hoàng hậu
Giờ đây cuối cùng cũng theo ý bà
Mộng Trúc bất bình thay
Trước đây thái hậu chỉ là một mỹ nhân nhỏ bé trong hậu cung may mắn sinh Chu Đình Ngô
Thái hậu xuất thân hèn kém nếu cha hết lòng ủng hộ thì làm bà và Chu Đình Ngô cuộc sống
Giờ đây ngôi vị hoàng đế đã vững chắc liền trở mặt nhận
Nếu để cha biết con gái bảo bối của ông bắt nạt như chắc chắn sẽ đau lòng lắm
Ôi nhớ cha quá nhớ vô cùng
11
Tin tức Chu Đình Ngô phong Từ Nguyệt làm hoàng hậu nhanh chóng truyền khắp kinh thành
Ta tưởng Từ Nguyệt sẽ nhịn mà đến tìm gây phiền phức ai ngờ nàng bình tĩnh hơn nhiều
Gặp cũng tươi như hoa đến nỗi da đầu tê dại
Ngày hôm đó nàng theo ma ma bên cạnh thái hậu đến mời
Nói là cha đã hồi kinh hiện đang ở cổng cung thái hậu mở lòng từ bi cho gặp ông một lần
Từ Nguyệt lạnh: “Nương nương nhanh lên muộn sẽ còn gặp nữa ”
Lời của nàng kỳ quái vô cùng may mắn
Ta cau mày đột nhiên nhớ khi cha biên quan đã để cho một chiếc bình an
Ông nếu chịu ấm ức nếu nhớ ông thì hãy tìm đưa bình an cho ông
Ông nhất định nhất định sẽ về thăm
Ông nhất định nhất định sẽ chống lưng cho
Ta vội vàng tìm một chiếc hộp khóa mở xem nhưng chiếc bình an đó đã còn
Ta đột nhiên rùng
Điên cuồng chạy về phía cổng cung
Xa xa thấy cha mặc thường phục phong trần mệt mỏi xuống ngựa
Cô đơn lẻ bóng mặc chém giết
Chu Đình Ngô và thái hậu lầu cao dựa lan can xuống ông
Ta hét lớn: “Cha đừng cha mau Là bọn họ lừa cha về”
cha thấy
Hắn thấy còn ngây ngô dáng vẻ phần chất phác cũng già dặn hơn lúc
Cha ơi cha ơi đừng gần
Ta cố kìm nước mắt dồn hết sức đôi chân chỉ mong chạy nhanh hơn nhanh hơn nữa
Bồ Tát ơi thậm chí cho cơ hội đó
Ta vấp ngã ngã mạnh xuống đất
Cha vội vàng chạy đến bên
Người lo lắng đứa con gái bé bỏng của ngã đau
Người đỡ dậy ôm lòng với rằng cuộc đời còn dài vẫn còn gặp vội gì chứ
Vì khi mũi tên từ phía xuyên thủng trái tim vẫn mỉm với
Cha ơi ngày tháng còn dài
con sẽ bao giờ gặp cha nữa