Hàm Ngọc - Chương 1
1
Trước khi Chu Đình Ngô quên là phụ nữ yêu nhất
Hôm gặp chuyện săn lúc còn ôm sẽ bắt một con hồ ly trắng muốt béo tròn tặng làm áo choàng
Khi trở về là máu hôn mê bất tỉnh
Nghe thương là vì cứu Từ Nguyệt
Ta sửng sốt
Từ Nguyệt là thanh mai trúc mã của Chu Đình Ngô nàng từ nhỏ đã nuôi dưỡng bên cạnh thái hậu hai cùng lớn lên
Nàng luôn ghét
Thời niên thiếu nàng xúi giục khác cô lập
Năm đó đạp thanh bọn họ cố tình bỏ trong rừng sâu
Hôm đó trời mưa như trút nước tìm đường thân ướt sũng sốt cao đến mê man
Khi Chu Đình Ngô tìm thấy chỉ còn thoi thóp
Lúc đó vẫn là thái tử
Ngày thường nghiêm trang đĩnh đạc nhưng hôm đó ôm như cha chết mẹ chết cầu xin tỉnh
Lần đó Chu Đình Ngô hận thể giết chết Từ Nguyệt
Ta còn tưởng rằng thực sự hận nàng
Cho đến hôm nay họ tình cờ gặp ở trường săn
Từ Nguyệt vô tình ngã khỏi lưng ngựa suýt nữa thì ngã chết
Chu Đình Ngô đuổi theo ôm nàng lòng
Hai ôm lăn xuống sườn dốc đập đầu thương
Hắn vì bảo vệ nàng mà đem tính mạng liều quên mất
2
Ngày Chu Đình Ngô tỉnh Từ Nguyệt đến tìm
Nghe thái y Chu Đình Ngô cả chỉ là quên mất
Mắt Từ Nguyệt sáng lên lén
Ta tức giận giơ tay tát nàng một cái
Lau tay ném chiếc khăn đã dùng mặt nàng
Sau đó hung hăng mắng: “Ngươi còn dám đến đây Liên lụy bệ hạ thương ngươi đáng chết”
Nàng che nửa mặt đắc ý cãi : “Hoàng thượng vì mà thương thể đến”
“Nương nương cũng cần dọa hoàng thượng thương nỡ để chết”
Ta tức lắm chỉ mũi nàng mà mắng: “Không biết hổ”
Lời còn dứt Chu Đình Ngô hất tay ném bát thuốc nước thuốc đen ngòm tạt mặt một khoảnh khắc như ngạt thở
Hắn lạnh lùng hỏi : “Ai cho ngươi lớn tiếng với Nguyệt nhi”
“Ngươi ồn ào quá cút ngoài”
Giọng nhẹ nhẹ đến mức tưởng nhầm
Ta lau mặt ngẩng lên Chu Đình Ngô
Rõ ràng vẫn là từng nâng niu trong tim
ánh mắt lúc còn yêu thương nữa
Hắn nhớ tất cả mọi chỉ quên mất
Hắn còn là Chu Đình Ngô của nữa
3
Trán bát thuốc đập rách da
Khi Mộng Trúc bôi thuốc cho nàng nhíu mày đau lòng
Nàng an ủi : “Hiện tại hoàng thượng quên mất đã từng yêu thương thế nào đợi đến ngày nào đó nhớ chắc chắn sẽ hối hận chết vì đã làm tổn thương như ”
“Đến lúc đó đừng tha thứ cho ngài dễ dàng nhân lúc ngài dỗ dành vui vẻ nhất định trút hết cơn giận”
Thực vết thương cũng quá nặng nhưng đau đến toát mồ hôi lạnh
Cũng rõ nỗi đau là đau lòng đau đầu
Chu Đình Ngô thích đương nhiên cũng sẽ chủ động tìm nữa
Ta tự ở một mỗi ngày nhàn rỗi đến phát chán liền thẳng cẳng giường chằm chằm xà nhà ngẩn
Mộng Trúc trông thật đáng sợ
Một đêm nàng tỉnh giấc tám lần ngừng đưa ngón tay gần đặt lên mũi và miệng xem còn sống đã chết
Sau đó nàng rốt cuộc chịu nữa lôi kéo ngoài vườn phơi nắng
Ta đang đường đột nhiên vỗ vai giật run lên
Chỉ Chu Đình Ngô ở phía : “Chiếc áo choàng nàng đã làm xong xem thích ”
Ta đột ngột đầu thấy với nước mắt lập tức rơi xuống
Hắn luôn xa như biết nhát gan còn thường trốn lưng dọa
Đợi đến khi khoanh tay để ý đến vô sáp đến dỗ hoặc đưa cho một xiên hồ lô hoặc là một chiếc đèn lưu ly
Những thứ đó dù quý đều là những thứ thích
Chu Đình Ngô bản chất là một lạnh lùng tình cảm của nhiều sự ấm áp ít ỏi đều dành cho
Ta tưởng rằng cuối cùng cũng nhớ đến
ngay đó rõ là lập tức lạnh mặt
4
Chu Đình Ngô tay cầm một chiếc áo choàng viền lông cáo trắng
Là chiếc áo mà ngày gặp chuyện sẽ tặng cho
Giờ đây áo đã làm xong nhưng làm cho
Từ Nguyệt từ xa chạy đến mặc váy lụa màu vàng nhạt búi tóc đơn giản quả thực vài phần giống
Thảo nào Chu Đình Ngô nhận nhầm
Từ Nguyệt từ tay nhận lấy chiếc áo choàng đó đến nỗi thấy cả mắt
“Hoàng thượng còn nhớ đã từng áo choàng lông cáo trắng ”
Chu Đình Ngô lúc mới chút ý cố ý trêu chọc nàng: “Xem bộ dạng vô dụng của nàng kìa một chiếc áo choàng mà vui mừng đến thế”
Từ Nguyệt làm nũng trợn mắt trách : “Hoàng thượng cái gì cũng hiểu”
“Ta vui mừng là vì nhớ thích gì là vì chiếc áo choàng là cố ý làm cho ”
Vài chữ nàng nhấn mạnh
Nói chuyện còn quên hỏi : “Mắt nương nương đỏ ”
“Có vì thích chiếc áo choàng hoàng thượng cho ”
“Đừng buồn nữa trông đáng thương quá nhường cho nương nương ”
Nàng sang giải thích với Chu Đình Ngô: “Hoàng thượng lẽ biết nương nương chính là như gì cũng ”
“Hoàng thượng thấy nương nương chút giống ”
Ta lạnh lùng nàng nàng chút chột bĩu môi nhét áo choàng tay
Ta hất tay ném nó ven đường cần ghê tởm
Tay Từ Nguyệt vẫn nắm chặt lấy áo choàng suýt nữa kéo ngã
Chu Đình Ngô kéo nàng lòng đưa tay bóp cổ cúi thấp mắt đối mắt mũi đối mũi với
Hắn lạnh mắng : “Thứ biết điều”
“Nguyệt nhi tính tình ngươi voi đòi tiên”
“Sao nàng thiếu nợ ngươi Ngày nào cũng lóc như thể chịu bao nhiêu ấm ức giả vờ giả vịt thật đáng ghét”
Chu Đình Ngô quên mất cũng quên mất Từ Nguyệt từng độc ác làm hại như thế nào
Hắn và nàng trở thành đôi trẻ vô tư như
Tình cảm mười mấy năm của họ thể để thứ ba xen phá hoại
Ta với : “Ta ấm ức”
“Ta chỉ mong bệ hạ sớm bình phục mãi mãi đừng hối hận”
5
Những ngày đó trong cung truyền lời đồn
Nói rằng Hoàng thượng tuy ngoài mặt thích Từ cô nương nhưng trong lòng để ý
Trước sủng ái cũng là vì vài phần giống Từ Nguyệt nhờ phúc của nàng
Sáng sớm chải đầu Mộng Trúc búi tóc cho nghiến răng nghiến lợi
“Nói giống thì đúng là giống Từ cô nương ngày nào cũng chằm chằm nương nương từ đầu đến chân mà giống ”
“Nương nương mặc gì đội gì dùng gì chỉ cần để nàng thấy quá hai ngày nàng đều học theo hết”
“Ngay cả giọng của nương nương nàng cũng học theo thật là ghê tởm”
Có chút buồn
Trước là nàng học theo
Giờ đây trở thành thế thân của nàng
Ngày sinh nhật Từ Nguyệt Chu Đình Ngô đưa nàng xem cây Nguyệt Lão
Trong lòng khẽ chùng xuống xỏ giày đuổi theo họ
Góc đông bắc hoàng cung một cây cổ thụ thấy nó thuận mắt nên đặt tên cho nó là cây Nguyệt Lão
Chu Đình Ngô thấy thích liền dành riêng cho nó một đất ngoài và ai đến gần
Hàng năm ngày Thất tịch đều đưa đến đây lời ước nguyện lên dây tơ hồng buộc lên cây cầu xin thần tiên phù hộ chúng sẽ mãi mãi bên
Cây cổ thụ đó những sợi dây tơ hồng đó là bí mật chỉ chúng biết
Từ xa đã thấy Từ Nguyệt đang nhảy nhót gốc cây Nguyệt Lão đưa tay kéo đứt sợi dây tơ hồng mà Chu Đình Ngô buộc cho
Nàng những chữ đó: “Hàm Ngọc thích ngắm trăng trẫm cũng thích”
“Chỉ là trăng của nàng gọi là trăng còn trăng của trẫm gọi là Hàm Ngọc”
Sắc mặt Từ Nguyệt tối sầm nhưng nở nụ sang hỏi Chu Đình Ngô: “Người còn biết mấy thứ văn chương sến súa Giống như một đứa nhóc mới lớn biết hổ”
Chu Đình Ngô mặt đỏ bừng giật sợi dây tơ hồng từ tay nàng do dự một chút ném lò đốt trà bên cạnh
Từ Nguyệt thấy cố ý hỏi Chu Đình Ngô: “Nếu quý phi biết đốt dây tơ hồng chắc chắn lóc ầm ĩ thấy đau lòng ”
Chu Đình Ngô lập tức cau mày chán ghét
“Trẫm đau lòng cái gì Nàng xứng”
“Huống hồ…”
“Cũng chẳng thứ gì quan trọng”
Hắn đầu lúc thấy Từ Nguyệt cũng khiêu khích với
Ta im lặng gì chỉ bước tới từng sợi một kéo đứt những sợi dây tơ hồng ném đống lửa
Đốt hết đốt sạch
Nhìn những sợi dây đỏ biến thành tro đen
Chu Đình Ngô như thể tức giận
Hắn vẻ mặt khó hiểu buồn bã
Hắn hỏi : “Sao ngươi nỡ…”
Nói nửa câu chính cũng biết gì
Nắm chặt tay đấm trán như thể đau đầu
Một lát bảo cút