Hắc Liên Hoa Phản Sát - Chương 3
08
Ba ngày liên tiếp Tiêu Cảnh Hoài mỗi ngày đều đến cung của
Mỗi lần xong việc vẫn mang thuốc tránh thai đến ép uống
lẽ vì mang chút áy náy sự sủng ái của dành cho càng tăng lên
Các phần thưởng ngừng chảy Vĩnh Thọ Cung khiến trong cung bàn tán xôn xao
Tất nhiên tin cũng truyền đến tai Vương Miên Sương
Những dòng đạn mạc kỳ lạ đều Vương Miên Sương vẻ nhịn nổi nữa mấy lần nàng đến Ngự Thư Phòng tìm Tiêu Cảnh Hoài nhưng đều gặp
Cũng bởi mà hai cãi
Điều đúng như mong
Hôm nay cùng Tiêu Cảnh Hoài chơi cờ tại Ngự Hoa Viên từ xa đã thấy Vương Miên Sương dẫn cung nữ tới
Thường ngày nàng luôn giữ thái độ nhã nhặn như đóa cúc trắng thanh khiết
Nửa năm khi nhập cung vì cam lòng từng nhiều lần cố ý chọc giận nàng Khi thì đến muộn lúc thỉnh an khi thì ví như mẫu đơn gọi nàng là cây thược dược
Mỗi lần nàng chỉ nghiến răng chịu đựng cuối cùng vẫn mỉm xung đột với
Lâu dần thấy chẳng thú vị cộng thêm Tiêu Cảnh Hoài miễn cho việc thỉnh an hàng ngày rằng vị trí hoàng hậu của nàng chẳng là gì chỉ mới là trong lòng
Ta dần tìm nàng gây chuyện nữa cũng hiếm khi gặp mặt
Hôm nay cũng thấy và Tiêu Cảnh Hoài lông mày nàng khẽ nhíu định né tránh
để nàng như ý
Nhìn nàng lớn tiếng :
“Tỷ tỷ hôm nay rảnh rỗi đến Mau đây giúp xem bước tiếp theo nên quân nào”
Ta dứt lời Xích Tiêu đã nhanh chóng bước tới đón nàng
Bất đắc dĩ nàng chỉ thể miễn cưỡng bước đình
Mấy tháng gặp nàng dường như càng gầy càng
Cả yểu điệu yếu ớt như nhành liễu gió
Đôi mắt long lanh như thôi đáng thương động lòng
Đừng Tiêu Cảnh Hoài nếu là nam nhân cũng kìm ôm nàng lòng
“Thần tham kiến hoàng thượng”
Nàng cúi đầu chậm rãi hành lễ với Tiêu Cảnh Hoài
Bề ngoài cung kính nhưng giọng điệu mang chút oán trách
Tiêu Cảnh Hoài đáp một tiếng nhưng nàng chỉ thúc giục :
“Mi Nhi đến lượt nàng cờ”
“Lục lang thật đáng ghét chịu nhường chút nào Tỷ tỷ mau giúp xem bước tiếp theo nên thế nào đây”
Trước mặt Vương Miên Sương cố tình làm nũng thân mật với Tiêu Cảnh Hoài
Hành động Vương Miên Sương từng thấy
là điều nàng đã tưởng tượng vô số lần mỗi khi Tiêu Cảnh Hoài sủng hạnh
Quả nhiên chỉ thấy thân thể nàng khẽ run suýt nữa ngất
Khó khăn lắm mới vững nàng cắn chặt môi cố nở nụ yếu ớt:
“Bản cung biết chơi cờ thể giúp gì cho Hôm nay gió lớn chứng đau đầu của bản cung tái phát xin cáo lui ”
Nói nàng khẽ liếc Tiêu Cảnh Hoài một cái đầy ai oán nhanh chóng rời
Những dòng đạn mạc kỳ lạ xuất hiện:
【Nam chính làm Để nữ chính mà đuổi theo】
【Quên Hắn diễn mà Chưa diệt Dương gia Quý phi mới là bạch nguyệt quang của 】
【Lại là mấy màn ngược tâm Nữ chính nhẫn nhục như chẳng thú vị chút nào thích Quý phi hơn】
【 đó Quan hệ giữa Quý phi và hoàng đế còn hơn Bề ngoài thì tình thâm ý trọng bên trong đồng sàng dị mộngđôi bên đều sát tâm Quá thú vị】
Nghe Vương Miên Sương đã vui vẻ đặt một quân cờ xuống
Nhìn bóng dáng nàng rời cố ý với Tiêu Cảnh Hoài:
“Lục lang tỷ tỷ vẻ giận ”
“Không cần bận tâm”
Dù nhưng rõ ràng nước cờ của đã loạn
09
Kết thúc ván cờ Tiêu Cảnh Hoài lấy cớ chính sự cần xử lý vội vàng rời
Hắn làm vẻ về phía Dưỡng Tâm Điện nhưng nhờ những dòng đạn mạc biết đến Cảnh Nhân Cung
Xem dù những ngày qua mê đắm trong “hương sắc” của trong lòng vẫn còn nhớ tới Vương Miên Sương
Không
Vừa cũng một vài việc cần xử lý
Chiều hôm đó khi Chương Ung bắt mạch xong ông bỗng quỳ sụp xuống cúi đầu dập mạnh
“Xin quý phi nương nương tha mạng Xin nương nương tha mạng”
Ta dựa nhuyễn tháp chậm rãi bóc một quả quýt khẽ hỏi:
“Chương thái y đây là chuyện gì”
“Thưa nương nương mẫu thân thần đã già yếu sống bao lâu nữa Nhà thần ba đời đơn truyền chỉ còn mỗi đứa cháu trai Xin nương nương với Dương tiểu tướng quân hãy tha cho họ”
Xem ngũ ca hành động nhanh chóng chỉ trong vài ngày đã đấy
Ta đưa một múi quýt miệng Đó là loại quýt vỏ xanh Nội Vụ Phủ tiến cống Thường ngày thích nhưng hôm nay thấy vô cùng ngon miệng
Vừa ăn :
“Chương thái y gần đây bản cung thèm ăn đồ chua Ngươi xem là dấu hiệu mang thai ”
“Nương nương…”
Chương Ung quỳ đất lau vội mồ hôi lạnh trán
“Thôi Nể tình ngươi đã già bản cung sẽ làm khó ngươi Mẫu thân và cháu trai của ngươi sẽ chăm sóc chu đáo Chỉ cần bản cung bình an sinh hạ long tử họ sẽ trở về Bằng hai mạng nhỏ nhoi giết cũng chẳng Dương gia vẫn gánh nổi”
Sau khi Chương Ung rời Xích Tiêu liền hỏi:
“Nương nương sợ ông đem chuyện với Hoàng thượng ”
“Nói thì thế nào Thời cơ tới Tiêu Cảnh Hoài sẽ thừa nhận là chỉ thị Chương Ung hạ độc Để trấn an và Dương gia chỉ thể đổ tội cho Chương Ung”
Thực chất chỉ giả bộ cho Chương Ung ba ngày để suy nghĩ ông lựa chọn nào khác
Dù là chống tìm Tiêu Cảnh Hoài ông đều sẽ chết
Muốn bảo vệ gia đình ông chỉ thể lời
“Xích Tiêu ngươi biết Nếu khống chế một nắm nhược điểm của Bản cung đã từ lâu Chương Ung nổi tiếng là hiếu thảo Thay vì để trong nhà hao tâm tổn sức sắp xếp một thái y khác cho chi bằng dùng cách để giải quyết tận gốc”
Vừa dứt lời một cơn gió lớn thổi tung cửa sổ Gió lạnh như dao cắt ùa ngoài thì thấy lá khô rơi rụng
Chợt nhận mùa đông đã đến
“Thưa nương nương tuyết rơi ”
Phải tuyết rơi
Mùa đông năm nay đến sớm quá
Cũng một vài vở kịch đã đến lúc diễn
10
Trận tuyết lớn kéo dài suốt nửa tháng
Đến ngày Đông Chí tuyết mới ngừng mang theo hai tin tức
Tin thứ nhất cha đại thắng Bắc Địch sắp khải
Tin thứ hai hoàng hậu đã thai
Vương Miên Sương tự tuyên bố tin trong tiệc mừng công mà Tiêu Cảnh Hoài tổ chức cho cha
Lời dứt cả triều đình sửng sốt
Phụ thân nàng Vương tướng tất nhiên mừng rỡ đến phát điên
Văn võ bá quan cũng đồng loạt quỳ xuống chúc mừng
Chỉ cha ban nãy còn đang uống rượu mừng công giờ mặt mày đã khó coi cực độ
Còn chỉ hừ lạnh một tiếng lập tức rời tiệc khuôn mặt đắc ý của Vương Miên Sương thêm nữa
Thiên hạ đều biết từ khi Tiêu Cảnh Hoài đăng cơ hậu cung chỉ và hoàng hậu là hai phi tần
Nhiều năm qua chúng đều con
Giờ đây nếu Vương Miên Sương sinh hạ hoàng tử đứa bé sẽ trở thành đích trưởng tử
Cục diện triều đình vì thế mà thêm phần vi diệu
Tiệc tối kết thúc Tiêu Cảnh Hoài đến cung của
“Mi Nhi thấy nàng rời vội vàng ăn no ”
“Trẫm đã bảo ngự trù nấu tổ yến với sữa bò nàng mau dậy ăn ”
“Mi Nhi ngoan lời trẫm…”
Hắn tỏ vẻ lo lắng thấy im lặng cũng chịu
Ta tức giận dứt khoát dậy lạnh lùng :
“Hoàng hậu thai ngày vui như hoàng thượng còn đến đây làm gì Sao ở bên hoàng hậu”
Thấy giận dỗi ánh mắt Tiêu Cảnh Hoài thoáng vẻ vui nhưng nhanh thu cảm xúc
Hắn cầm bát tổ yến đút hỏi:
“Mi Nhi thực sự trẫm ”
Ta nghĩ ngợi lập tức đáp:
“Không ”
Nói xong vành mắt đã đỏ hoe
Tổ yến rõ ràng thêm mật hoa thơm ngọt nhưng ăn mà cảm thấy đắng chát
Miễn cưỡng ăn hai miếng nghiêng đầu : “Không ăn nữa”
Tiêu Cảnh Hoài đưa bát tổ yến cho Xích Tiêu hiệu nàng và cung nhân rời khỏi
Sau đó ôm lòng dịu dàng an ủi:
“Hoàng hậu mang thai chỉ là ngoài ý Trẫm mỗi tháng chỉ đến cung nàng ngày mùng một và ngày rằm Hai tháng gần đây trẫm mới sủng hạnh nàng một lần ngờ thai”
Phải
Ta âm thầm nhếch mép lạnh
Nếu ngày ngày dõi theo những dòng đạn mạc lẽ đã tin
Đêm đó chúng ôm ngủ
Ta ngủ còn dường như cũng chỉ giả vờ say giấc
Đêm khuya một dòng đạn mạc chói mắt bỗng hiện lên
【Hoàng đế chuẩn tay Thật đáng thương cho quý phi giấc mộng sắp tan vỡ 】