Gương Mặt Thế Thân - Chương 1
1
Hôm nay là lần đầu tiên mắt đám em của bạn trai
“Úi trời chị dâu xinh quá mất”
“Từ ‘gato’ giờ phát ngán luôn đấy”
“Anh Nghiêm đấy nha”
Người bọn họ gọi là “Anh Nghiêm” chính là bạn trai – Nghiêm Hằng
Lúc Nghiêm Hằng đang dịu dàng kéo ghế cho xuống vẻ mặt đầy dịu dàng còn nhắc khéo bọn họ đừng làm ầm ĩ khiến sợ
Tôi mỉm : “Chào mọi là Diệp San San gọi là San San là ”
Mọi cũng khách sáo lập tức ồn ào hùa theo:
“Chị San San bao trọn bàn nhé”
Giữa tiếng rôm rả của cả đám một cô gái chằm chằm
Trên mặt cô cũng là nụ nhưng nếu để ý kỹ sẽ thấy khóe môi cong lên với một độ cong… kỳ lạ và cố tình
Nhận ánh mắt nụ lập tức biến thành vô hại
“Chả trách thích chị Chị San San trang điểm xinh thật
Chỉ là… mặt và cổ lệch tông chút xíu”
Ha ý cô là đánh phấn dày quá Thú vị ghê
Nói xong cô còn lè lưỡi làm vẻ ngượng ngùng đáng thương
“Em xin em lỡ miệng thôi chị đừng giận nha”
Buồn thật giận với loại trà xanh hạng bét như cô làm gì cho mất công
Tôi nghiêng đầu giơ tay đấm nhẹ một cái lên ngực Nghiêm Hằng làm nũng:
“Đồ xa cũng nhắc một câu”
Nghiêm Hằng đang ngẩn đấm một cái liền vội vàng nắm tay
“Ngoan em thế nào cũng xinh hết
Hôm nay trang điểm chắc là do ánh đèn thôi”
Hắn còn nhéo nhẹ má :
“Đình Đình nhầm đấy”
Hai chữ “Đình Đình ” lướt nhẹ đầu lưỡi mang theo một chút mờ ám khó lường
Tôi giả vờ như hiểu sang ngạc nhiên hỏi nhỏ trà xanh:
“Hóa em chính là Nghiêm Đình Anh Nghiêm nhắc đến em suốt hôm nay cuối cùng cũng gặp ”
Trà xanh trả lời mặt trắng bệch mắt dán chặt bàn tay đang nắm chặt của và Nghiêm Hằng
Lúc đám em còn ồn ào giờ đột nhiên im bặt
Tôi lấy điện thoại mở danh WeChat:
“Thêm bạn nhé Đình Đình”
Nụ của mỹ chút sơ hở
Nghiêm Tĩnh nghiến răng ngước mắt vẫn cố nặn nụ
“Được thôi Chị San San chị giữ gìn nhan sắc thật đấy dạy em với nha”
Chậc ý chê là bà cô già
Tôi chăm chú quan sát cô nhẹ nhàng đề nghị:
“Khóe mắt em nếp nhăn đó đúng là nên chăm sóc da kỹ hơn”
Nghiêm Tĩnh giả bộ nữa sắc mặt lập tức lạnh như băng:
“Không cần”
Tôi bắt chước dáng vẻ nãy của cô khoác lấy tay Nghiêm Hằng tỏ vẻ ấm ức:
“Em sai gì Sao Tĩnh Tĩnh vui ”
2
Nghiêm Tĩnh là em gái khác cha khác mẹ của Nghiêm Hằng
Mẹ ruột của Nghiêm Hằng mất sớm cha tái hôn còn Nghiêm Tĩnh là con riêng mà mẹ kế mang theo
Tuy cùng cha cũng chẳng cùng mẹ nhưng Nghiêm Hằng lúc nào cũng rằng với Nghiêm Tĩnh còn thân hơn cả ruột thịt
Bởi mẹ kế chẳng bao lâu cũng qua đời vì tai nạn cha gặp trục trặc trong việc kinh doanh nên hai bọn họ nương tựa mà sống
“Tĩnh Tĩnh làm nũng dù gì cũng là em gái San San em bao dung một chút nhé”
Nghiêm Hằng lúc nào cũng như thế
Giọng điệu nhẹ nhàng khiến khó lòng từ chối
cái kiểu “làm nũng” là giọng điệu trà xanh châm chọc khác một cách trơ trẽn
Tôi hứng hầu hạ
Bữa cơm còn bắt đầu khí đã bắt đầu trở nên gượng gạo
May mà mấy bạn của Nghiêm Hằng biết cách làm dịu bầu khí nhanh chóng chuyển sang đề tài khác và bắt đầu ăn uống
Bữa cơm hôm nay mệt nhất là Nghiêm Hằng
Cô em gái thì một lúc bắt bóc tôm một lúc nũng nịu nhờ giúp xắn tay áo
Anh thấy phiền chút nào còn dịu dàng vén tóc mai cho cô tai
Thấy cô ăn uống vui vẻ còn liếc mấy lần ánh mắt khó lường
“Anh ơi lát nữa đưa em về nhà nha”
Nghiêm Tĩnh mới về nước là sắp mở studio gì đó đang thuê nhà ở ngoài
Tôi dịu dàng lên tiếng:
“Tất nhiên em sẽ cùng đưa Tĩnh Tĩnh về”
Cô liếc một cái giờ thì đến mặt mũi cũng lười giả bộ
“Chị thấy thú vị lắm ” – môi cô bĩu mắt rưng rưng – “Em mới về nước chỉ chuyện riêng với trai em chẳng lẽ
Chị chẳng chỉ vì tiền nhà em thôi ”
Nói cô lấy từ túi xách một chiếc thẻ đen ném thẳng tới
“Hôm nay em ở với em
Chị thì mua vài cái túi xách quần áo gì đó cho vui ”
Tôi còn kịp phản ứng thì Nghiêm Hằng đã nhíu mày giọng cao hơn thường ngày một chút:
“Nghiêm—”
còn kịp hết câu Nghiêm Tĩnh đã cầm ly bia lên ngửa cổ uống cạn
Nghiêm Hằng lập tức quên luôn chuyện trách mắng vội vã giật lấy ly bia trong tay cô
“Uống tí là say còn bày đặt uống
Được đưa em về đừng làm loạn nữa”
Anh dịu giọng dỗ dành dứt khoát hẳn xuống bên cạnh Nghiêm Tĩnh ánh mắt từ đó cũng liếc sang một lần nào nữa
“Chị dâu đừng để bụng Tĩnh Tĩnh Nghiêm ca cưng chiều từ nhỏ ”
“ đó chị dâu nếm thử món ngon lắm”
Những lời lấp liếm xung quanh cuối cùng cũng khiến Nghiêm Hằng sực nhớ – còn – bạn gái đây
Anh định gì đó ngước mắt lên chạm ánh lo lắng từ
“Tĩnh Tĩnh chứ Lỗi tại em bám quá” – chớp mắt mỉm – “Anh cứ đưa cô về em tự về mà”
Nghiêm Hằng như trút gánh nặng gật đầu với sang dỗ dành cô em gái “thân thiết”
Sắp ăn xong thì Nghiêm Tĩnh nôn Nghiêm Hằng cuống cuồng đưa cô ngoài
Lâu thấy hai mà mọi cũng ăn gần xong dậy tính tiền còn thì bước ngoài tìm
Cuối hành lang ở cửa buồng thang bộ hé cửa trong
Cô gái kiễng chân ép sát Nghiêm Hằng
Nghiêm Tĩnh thấp hơn Nghiêm Hằng nhiều nếu cúi xuống thì dù cô kiễng chân cũng chạm tới môi
Nụ hôn của cô đành chạm phần cằm của
“Anh ơi đừng cưới chị
Anh ơi ——”
Nghiêm Hằng hề đẩy trong khi cô nhẹ nhàng đặt môi lên cằm ánh mắt sâu thẳm
“Nghiêm Tĩnh”
Không biết ai đó phía gọi to phá ngang cảnh tượng “ngươi tình nguyện” mặt
Chậc màn kịch như thế mà gián đoạn thật tiếc
Một lảo đảo tới miệng mùi bia một cái gãi đầu
“Ây da xin chị dâu cứ tưởng chị là Tĩnh Tĩnh”
Anh ợ một cái rõ to
“Tìm thấy Nghiêm ca với Tĩnh Tĩnh ”
Tôi thản nhiên chắn ngang khe cửa cầu thang:
“Chưa thấy cả chắc đã đưa Tĩnh Tĩnh về ”
Thế là cùng trở phòng riêng
Trên đường lảm nhảm rõ lời:
“Tĩnh Tĩnh trông giống chị lắm
Nhìn từ phía cứ như một mặt mũi cũng na ná
Không một nhà chẳng chung cửa là lý đấy chứ”
Anh khùng khục như thể pha trò xuất sắc
Tôi cũng cong môi ngạc nhiên hỏi:
“Giống ”
Dĩ nhiên là giống
Nếu nhờ gương mặt thì làm thể dễ dàng tiếp cận với Nghiêm Hằng
Ván cờ cuối cùng cũng sắp tới nước cờ cuối cùng
3
Khi Nghiêm Hằng phòng cổ một vết đỏ rõ
Rõ đến mức khiến mọi trong phòng đồng loạt về phía với ánh mắt đầy thương hại
sự đồng cảm đó cũng chỉ kéo dài một thoáng
Giữa và Nghiêm Hằng đám rõ ràng về phía
Đàn ông mà luôn tha thứ cho những “sai lầm nhỏ nhặt”
Nghiêm Hằng định giơ tay kéo cổ áo che vết đỏ thì đã nhanh chân bước đến mặt
Trên mặt thoáng hiện vẻ hoảng loạn
“Đồ đáng ghét để em chờ lâu thế
Đưa Tĩnh Tĩnh về nhà đúng đường nhớ cẩn thận đấy”
Tôi mỉm rạng rỡ hôn nhẹ lên môi Nghiêm Hằng
Trên môi vẫn còn vị ngọt ngấy của son môi Nghiêm Tĩnh giờ thêm vệt son lấm lem của
Ghê tởm thật
chẳng bận tâm
Cứ xem như hôn một con chó
Mà thật nếu con chó đó mặc quần áo của Nghiêm Hằng khi còn giống con hơn
Vẻ bối rối mặt dần biến thành ngỡ ngàng bật
“Ừ ở nhà chờ nhé”
Mấy xung quanh thì nháy mắt hiệu la ó ăn “cẩu lương” no nê
Chỉ Nghiêm Tĩnh – bước cùng – mở to mắt chằm chằm như ăn tươi nuốt sống
Tôi khoác tay ôm lấy Nghiêm Hằng nở nụ vô hại
Có bản lĩnh thì cứ ôm hôn hít giữa bàn tiệc
Một đôi chó má như các chẳng thể đường hoàng nổi
Lúc chia tay lấy chiếc khăn quàng chuẩn sẵn trong túi cẩn thận quàng lên cổ cho Nghiêm Hằng
“Anh uống rượu thể lái xe mà giờ khó bắt xe ngoài lạnh như thế nhớ giữ ấm nhé
Em về nhà nấu trà giải rượu chờ ”
Nghiêm Hằng để tùy ý chăm sóc cúi mắt ánh mắt mang theo cưng chiều:
“Có em thật ”
Tôi suýt nữa đã nhịn mà dùng khăn quàng siết chết nhưng vẫn nở nụ e lệ dịu dàng
Trước khi Nghiêm Tĩnh khoác tay trai như thể là chiến thắng còn đầu tặng một nụ đắc ý
trong màn đêm đã sớm thu mọi biểu cảm thừa thãi lạnh lùng theo bóng hai họ khuất xa
Trò chơi tranh giành vô nghĩa giữa đàn bà sắp đến hồi kết
Cố gắng thêm chút nữa Thêm chút nữa thôi
“Chị dâu bọn em đưa chị về nhé”