Giữa Chúng Ta Có Một Người - Chương 3
07
Cuối cùng nốc cạn một ngụm rượu lảo đảo một bước con đường trở về nhà
Lê Đình vẫn đang học trong phòng
Thấy uống rượu nó gì chỉ lặng lẽ phòng tắm mở nước chuẩn cho tắm
“Ba nghĩ lời chú Hoàng sai
Con đủ tuổi thành niên nếu ba chuyện gì chắc chắn sẽ đưa về chỗ mẹ con”
“Ngày mai ba xem mặt ”
“Đi gặp thử thôi chắc đã xem trọng ba”
“Ba”
Ánh đèn trong phòng tắm vàng vọt mờ mờ
Tôi cởi đồ ngâm làn nước ấm trong bồn
Lê Đình đã chuẩn sẵn đồ ngủ và khăn tắm cho tựa thành bồn tắm mắt xuống nền gạch lát hoa
“Con lớn ”
“Hử”
“Con tự lo cho bản thân
Ba cần giống đây tìm trông nom con nữa
Nếu cưới vợ thì… cưới ba thật sự thích”
Sương mù bốc lên dày đặc bóng lưng Lê Đình khuất dần lớp nước
Nếu cưới vợ hãy cưới ba thật sự thích
Tôi đưa tay lên lau nước mặt cũng tiện lau cái vẻ khổ sở in hằn nơi khóe mắt
Tạm biệt tuổi trẻ mơ hồ đã từng nếm đủ khổ đau của đời sống – hai chữ “thích” giờ đây giống như vị ngọt lẫn trong thang thuốc Bắc càng nhấm càng đắng
—
Hôm là một ngày nắng hiếm hoi ánh mặt trời rọi xuống xua tan bao ẩm
Tôi lần theo địa chỉ đối phương gửi tìm đến một quán lẩu Tứ Xuyên nhỏ mấy nổi bật
Trước cửa một cây dương to che bóng cả sân
Dưới tán cây mấy cụ già đang gảy đàn kéo nhị
Khói trắng ấm nóng bốc từ tiệm bánh bao bên cạnh
“Ơ Lão Chu”
Trên bậc tam cấp một gã cao gầy đang hút thuốc trông thấy thì hai mắt sáng rỡ nhảy bật dậy chào hỏi
Tôi một lúc mới nhận – là bạn cũ từng cùng thu tôm hùm
Sau khi biển vẫn tiếp tục làm nghề thêm một thời gian
“Lâu gặp tới đây”
Tôi ngượng ngùng chỉ tay về phía quán lẩu
“Người giới thiệu cho một đối tượng tới đây… xem mặt”
Anh tròn mắt như hiểu nổi đó vỗ vai ha hả:
“Đưa tới quán của xem mặt
Lần đầu thấy ai hẹn hò mà ăn lẩu đến trăm tệ
Người ngoài biết tưởng hai đứa đến ăn cơm công ty”
“Là cô chọn chỗ
Quán mở ”
“Ừ mở mấy năm ”
Tám chuyện thêm vài câu làm phiền dập điếu thuốc thùng rác vẫy tay:
“Nói thật đấy nếu thành đôi thì cô biết sống lắm”
Giờ giờ ăn trong quán cũng đông khách phần lớn là cư dân quanh đây ăn chuyện trò rôm rả
Tôi qua từng dãy bàn trông thấy bên trong một cô gái bên chiếc bàn nhỏ
Cô mặc áo sơ mi vải thô màu xám nhạt nghiêng về phía tường mắt nhắm lặng im hai đàn ông bàn bên uống rượu ba hoa miệng còn nở một nụ nhàn nhạt
Tôi hiểu – rõ ràng là một nơi đầy mùi khói lửa dân dã nồng mùi ớt cay và khói bốc nghi ngút mà cô cho cảm giác giống như một lướt qua trần thế thong dong mà tự do
Tôi bỗng thấy căng thẳng bước mà đế giày cứ lết sàn phát tiếng “xoẹt xoẹt” khó chịu
“Cô là Dương Thiển”
Cô đầu nhẹ giọng: “Chu Hình”
“À… ”
Tôi kéo ghế xuống đối diện cô
Trước đây mỗi lần gặp mặt đối phương đều chau mày ngay ánh đầu tiên – lẽ do điều kiện bình thường ăn mặc xuề xòa
Dương Thiển thì
Ngược chính là cứ cầm góc áo âm thầm hối hận mua một bộ tử tế hơn
“Lần đầu ăn cơm với một nhà văn thật vinh hạnh”
“Đừng bừa tác giả nghiệp dư thôi”
08
Cô đã gọi hai món dì trong quán đem đặt giữa bàn nước trắng xóa lượn lờ – bên là sự căng thẳng của bên là vẻ điềm nhiên của cô
Chúng trò chuyện về những cuộc hôn nhân đã qua chuyện riêng
“Giờ công ty cô nghỉ ”
“Tôi lén trốn đó chứ”
Cô mím môi nhấp một ngụm nước quả:
“Chỉ cần thể bài cơm ăn là thấy đủ”
Ly nước cam vàng cam làm nổi bật ngón tay trắng trẻo của cô khiến mặt nóng bừng vô thức nuốt nước bọt
Lúc bạn ngang nhanh tay thanh toán tiền :
“Gần đây quán nhạc vốn định hẹn cô đến đó…”
cô chẳng để tâm tựa ghế tự nhiên
Có cụ già dắt chó ngang vẫy tay với cô cô cũng giơ tay đáp
“Tôi thích kiểu nơi thế – nhiều khói bếp nhiều đời sống”
“Tại ”
“Lãng mạn”
Đồng nghiệp gọi cô về phỏng vấn nhân viên chúng cũng chẳng ăn bao lâu vội vã chia tay
Tôi rõ vì – hôm nay ánh nắng vẻ dịu dàng lạ thường
Giống buổi trưa yên bình hồi bé ngủ dậy thấy mẹ đang đan len ba thì báo
Tôi lái xe chầm chậm về lòng nhẹ tênh như gió thu mát lành
Câu tối qua của Lê Đình bỗng vẳng trong đầu —
Nếu cưới vợ thì cưới ba thật sự thích
Lần đầu tiên trong đời thấy thả lỏng hồi hộp khi đối diện với một
Cảm giác … là “thích”
【Anh nhạc 】
Tôi đỗ xe bên bờ sông do dự mãi mới dám nhắn một tin bắt chuyện
Bên trả lời ngay
Tôi bỗng thấy tim nặng trĩu bất an
Nhiều xem mặt chỉ đôi câu lúc gặp tan tiệc là bao giờ liên lạc nữa
Tôi bắt đầu luống cuống
Trước khi đến đã chuẩn tâm lý sẵn sàng cho một cuộc gặp thất bại
Vậy mà giờ hồi hộp thế
Khi thấy tiếng thông báo tin nhắn vội vàng cầm điện thoại —
Là tin quảng cáo
Một cơn hụt hẫng lan khắp lồng ngực
Đang định cất máy thì tin nhắn của Dương Thiển cuối cùng cũng hiện lên
Cô gửi tới một bản nhạc tên là: “Chúng đều đã lãng quên”
【Dạo thích bài 】
Tôi nhấn nút phát
Sau tiếng mưa rơi nhẹ nhàng là giọng hát dịu dàng vang lên
Gió sông thổi tới bỗng chợt hiểu… cái mà Dương Thiển gọi là “lãng mạn”
09
Tôi biết Dương Thiển đồng ý kết hôn với phần lớn là vì thu nhập của đủ để cô ở nhà chuyên tâm lách
Đó cũng là ưu thế duy nhất của
Năm nay tàu khởi hành khá gấp chúng gần như thời gian bên
Chỉ lúc tàu còn gần bờ sóng điện thoại mới thể trò chuyện qua mạng một chút
“Lão Chu dạo khí sắc ghê kết hôn ”
“Nghe bảo năm nay thời tiết thuận chắc kiếm mớ lớn Mang tiền về cho cô vợ mới vui lên chút”
Đám em tàu lôi trêu chọc
Tôi cũng xã giao vài câu lúc mới biết một ly hôn
Ngành của chúng mỗi năm mấy ngày ở nhà
Hầu hết đều là kết hôn do mai mối thời gian ở cạnh càng tình cảm
Nhiều ông lên bờ sẽ giải quyết nhu cầu còn phụ nữ ở nhà thì khi gặp hơn kết cục phần lớn chẳng mấy khi vui vẻ
Nói đến đây mấy đều im lặng ai lên tiếng nữa
Tiếng sóng biển vỗ rì rào từng chút từng chút kéo tâm trạng mọi trở rít thuốc tiếp tục chuyện vớ vẩn
“Ê lão Chu lần vội ngủ với vợ mới ”
Lão Hồ lúc nào cũng phóng khoáng đặc biệt thích hỏi mấy chuyện kiểu đó
Tôi lúng túng khan hai tiếng biết trả lời
“Nhìn cái mặt là biết ”
“Tôi hiểu nổi đấy vợ của thì xinh thật nhưng chẳng lẽ từ khi ly hôn là tắt lửa luôn
Bọn rủ tìm gái Tây mấy lần mà cũng chịu”
Lão Hồ gợi chuyện mấy khác cũng bắt đầu sang tò mò hỏi han
Làm việc chung mấy năm sống giữa biển khơi đơn độc ai cũng ít nhiều hiểu chuyện nhà của
“Tụi mày đúng là rảnh đến phát chán”
Tôi tiếp tục chủ đề đó nữa
Trên đầu luôn treo kiếm bên cổ lúc nào cũng lơ lửng lưỡi dao – sống sót mới là khao khát lớn nhất
Những thứ đó đã chẳng còn thiết nghĩ tới từ lâu
Đôi lúc cũng từng nghi ngờ bản thân liệu còn khả năng – nhưng chuyện đó quan trọng
Phùng Hoa Uyển từng phụ nữ căn bản chẳng thích mấy chuyện đó
Tôi một trở về khoang tàu tranh thủ khi còn tín hiệu nhắn tin cho cả Dương Thiển lẫn Lê Đình:
【Đang bận 】
Rất nhanh điện thoại hiện lên một tấm ảnh – Dương Thiển gửi
【Bận Con trâu bò thật đấy
Có ba con bé trong lớp vì nó mà cãi đánh lộn thầy cô gọi điện về bắt phụ tới trường】
Trước giờ ai kể chuyện của Lê Đình chính nó cũng từng gì
Mỗi lần nhắn tin chỉ một câu:
【Con ba đừng lo】
Nhìn thấy tin nhắn của Dương Thiển ngây hồi lâu
Thì đã bỏ lỡ cả quá trình Lê Đình trưởng thành
Không biết ở trường nó bạn cũng chẳng rõ thầy cô thích nó
【Chờ nó tan học sẽ chuyện】
Mãi hai tiếng mới tin nhắn trả lời
【Không cần đứa cố tình gây chuyện với nó
Tôi từ trường về khốn nạn nhất là còn cả một thằng con trai
Tôi lập tức đạp một cú quát: “Mày chen làm gì”
Chắc thấy mất mặt quá con trai ôm lôi ngoài giáo viên chủ nhiệm cũng dám cản…】
Chỉ vài dòng ngắn ngủi cảm giác an tâm dâng lên từ khắp nơi cuốn lấy cơ thể đang căng cứng khiến thấy ấm áp đến lạ
“Lão Chu tụi đang thương cảm cho số phận đấy cái gì hả”
Tôi nghĩ tới Dương Thiển nhịn mà bật
Tàu mất tín hiệu bèn bật bản nhạc cô từng gửi cũng xem từng tin nhắn cô đã nhắn cho
【Hôm nay thấy “buổi diễn thành niên” của con biết tránh mặt 】
【Dọn xong phòng làm việc bài kiếm mười ngàn dẫn Chu Lê Đình cải thiện đời sống】
【Chu Lê Đình thi giữa kỳ điểm cao lắm thưởng cho nó leo núi
Nó còn thủy cung bảo chờ về cùng – mấy loại hải sản đó phân biệt nổi 】