Giữa Chúng Ta Có Một Người - Chương 2
04
Trong phòng bệnh bốn giường nhà đến thăm vây kín gian chật chội tiếng ồn ào từng ngớt
Hai cha con ở giường trong cùng chẳng ai câu nào
Không khí im lặng đến lạ như thể chúng đang sống ở một thế giới khác
Chuyện xảy hôm quen trong bệnh viện đã sớm truyền đến tai Cảnh Vân Khinh
Tối hôm đó cô gọi điện đến mắng cả đêm
“Chu Hình Anh sống nổi nếu thiếu đàn bà Vội vã tìm cho Lê Đình một bà mẹ kế
Thằng bé đánh đến nông nỗi đó mà cũng làm ngơ
Anh đúng là đồ vô dụng Chu Hình Cả đời điều hối hận nhất chính là sinh con với ”
Cô mắng suốt cả đêm cả đêm
cuối cùng vẫn đến con lấy một lần
Tôi hiểu cô thể đến
Thời điểm đó cô đang khởi nghiệp nhờ nguồn lực của một ông chủ lớn
Muốn thêm vốn đầu tư cô buộc giữ gìn hình tượng hảo
Chồng cũ con cái – chỉ cần vướng là cả sự nghiệp sụp đổ
Chờ Lê Đình qua khỏi nguy hiểm bắt đầu sắp xếp thủ tục ly hôn
Ngày tháng đã hẹn xong xuôi hiểu Phùng Hoa Uyển tin sắp biển mà mức thu nhập cao
Cô lập tức đổi thái độ sống chết chịu ly hôn
Quỳ gối đất lóc xin cho thêm một cơ hội hứa hẹn sẽ chăm con thật tuyệt đối bao giờ đánh nó nữa
Khi chỉ còn mấy ngày là tàu rời bến
Tôi đã hứa với lão sư phụ sẽ chuyến cuối cùng nghỉ giờ mà ông sẽ tìm khác thay thế
“Ra biển một chuyến kiếm ít
Vì tiền cô cũng dám đánh nữa
Nếu vẫn yên tâm nhờ hàng xóm bên cạnh để ý giùm về nhớ đưa quà cảm ơn là ”
Sư phụ thật lòng dìu dắt cũng rõ ràng
Khi vợ ông – sư mẫu – thấu mọi chuyện khuyên nên cho cô thêm một cơ hội
“Cô đã chịu ly hôn nếu kiện tòa thì cũng tốn nhiều thời gian phí tổn mà gánh nổi
Chu Hình đây là cơ hội duy nhất của
Chịu đựng thì cả hai cha con sẽ sống yên ”
Tôi về nhà hỏi ý kiến của Lê Đình
Nó :
“Con sẽ ngoan làm cô nổi giận Có chuyện gì sẽ tìm hàng xóm giúp đỡ
Ba cứ con chờ ba về”
Sau đó Phùng Hoa Uyển đúng là còn đánh Lê Đình nữa
Thậm chí vẻ còn cố lấy lòng thằng bé
Nghe cô chăm sóc chu đáo
… chúng đánh cược sai một điểm
Năm tàu gặp trục trặc
Không sự cố lớn nhưng sửa chữa mất khá nhiều thời gian
Đến khi chính thức khơi thì đã lỡ mùa
Hải sản quý chỉ nửa tháng vàng để đánh bắt
Qua mùa là gần như bán giá
Chuyến đó kiếm đồng nào cũng chẳng – là để học việc chuẩn tiếp quản vị trí của sư phụ
Phùng Hoa Uyển chịu hiểu
Hôm cô dẫn Lê Đình đón về vui vẻ bao nhiêu đến khi biết kiếm tiền lập tức nổi giận bấy nhiêu
Tôi choáng váng trong chốc lát đến khi hồn đã lao lên ôm chặt lấy con
Cơn đau nhói từ lưng khiến tê rần cả
Tôi chỉ thấy may mắn – nồi nước sôi mà cô hắt tới… trúng Lê Đình
05
Vẫn là bệnh viện vẫn là phòng bệnh
Chỉ khác là – từ chăm sóc Lê Đình giờ thành Lê Đình chăm sóc
Nhìn sang chiếc giường bên cạnh – cả một gia đình đầm ấm đang vây quanh bệnh nhân siết chặt bàn tay nhỏ bé của con lần đầu tiên trong đời từ tận đáy lòng oán trách cuộc đời quá khắc nghiệt
Tôi sống chăm chỉ như thế cố gắng như thế mà cuộc đời vẫn thành thế
Rốt cuộc sai ở Phải làm gì thì mới sống cho sống
“Ba vô dụng khiến con chịu khổ”
Lê Đình gầy gò vặn chiếc ghế nhỏ cạnh giường bệnh
Vậy mà nó vẫn nghiêm túc siết chặt tay nhẹ giọng an ủi:
“Ba làm đủ ”
Tôi để một đứa trẻ tám tuổi chịu hết mọi vất vả đời cuối cùng nó vẫn vỗ về thừa nhận những lựa chọn sai lầm những nỗ lực bất thành của là xứng đáng
Thật quá đáng thương
Sau đó Phùng Hoa Uyển chủ động đề nghị ly hôn
Hàng xóm cạnh nhà khuyên nên tạm thời gửi con trường nội trú
Trường nội trú trong khu điều kiện tệ là những đứa trẻ ai chăm mới tiểu học đã hút thuốc đánh yêu sớm
Nghe giáo viên bán trú còn từng bạo hành học sinh
Lê Đình lần đầu hành vi tự tử cũng là ở nơi đó
Nguyên nhân cụ thể hỏi vài lần nó đều chỉ đáp: “Không chỉ là bốc đồng”
Tôi đoán một đứa trẻ quá nhạy cảm như nó trong một môi trường khép kín ngột ngạt như thế đột nhiên sẽ cảm thấy bản thân chỉ là gánh nặng là một kẻ yêu thương
Ở đó nhiều đứa trẻ cảm thấy như
Ngay trong năm đầu tiên kiếm tiền đã vội vã mua nhà thuộc khu trọng điểm để chuyển trường cho con đưa nó khỏi cái nơi nội trú
Kinh tế dần khá hơn nhưng chẳng ai chăm con nên thuê bảo mẫu trong một thời gian
Phải diễn tả mấy năm đó thế nào nhỉ
Giống như đánh trận hỗn loạn
Bảo mẫu đầu tiên quê thu hồi đất về gấp
Lúc đó đang biển điện thoại mất sóng hai ngày liên lạc cô bỏ mặc con biến mất
Tới lúc tin thì con – một đứa mới hơn mười tuổi – đã ở nhà một gần hai tháng
Tiền điện nước cắt hết
Có hơn nửa tháng trong nhà nước điện
Tôi hỏi nó sống thế nào
Nó điềm tĩnh :
“Ra nhà vệ sinh công cộng với nhà tắm
Buổi tối thì thắp nến”
“Con nghĩ đến chuyện tìm ban quản lý khu nhà ”
Câu hỏi buông chỉ tát một cái
Chưa ai từng dạy nó những điều đó
Có lẽ đến cả “ban quản lý” là gì nó cũng chẳng biết
Sau thuê hẳn hai bảo mẫu nghĩ rằng sẽ đỡ rủi ro hơn
nhà lớn mấy bảo mẫu bắt đầu lấn lướt
Ban đầu thì làm việc đàng hoàng đó càng lúc càng qua loa
Tới lúc thằng bé về nhà mà cơm cũng để ăn
Nó sợ lo lắng nên những chuyện từng nhắc đến
Tôi chỉ từ khác khi về
Trong khu từng một trung tâm sửa chữa cô tiếp tân ở đó thấy nó đáng thương nên gọi nó ăn cơm chung giúp nó làm bài tập
Sau qua lời giới thiệu của quen cô trở thành vợ thứ ba của cũng là đã kết thúc chuỗi ngày hỗn loạn suốt mấy năm đó
Tôi để tâm việc khác cưới vì tiền
Chỉ cần cô đối xử với Lê Đình là đủ
Tiền Tái Nam thực sự với Lê Đình
Cô chăm lo cho nó như con ruột chu đáo từng chút một
Khoảng thời gian đó khuôn mặt Lê Đình đã biết nhiều hơn
Thành tích học hành cũng tăng vọt
Tôi cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút bao năm căng thẳng
Tôi cứ nghĩ ngày tháng đã dần định mọi thứ cũng dần qua khỏi
Không ngờ hai năm khi Lê Đình học lớp 9 nó một lần nữa nghĩ quẩn nhiều lần hành vi tự tử
Trường học sợ đến mức suýt nữa bắt buộc nó nghỉ học để điều trị
06
Không ai biết vì Lê Đình tự tử
Nó vẫn chỉ một câu: “Chỉ là bốc đồng thôi”
Giữa Thái Bình Dương mênh mông đầy hiểm họa đêm tối đen như mực boong tàu ẩm ướt chòng chành
Tôi ngửa ngước bầu trời chi chít cảm giác nghẹn ngào đến thở nổi
Dù chuyện gì xảy cũng thể về ngay
Có một khoảnh khắc cũng từng … lao xuống biển giải thoát hết thảy
Tôi nghĩ mãi thông —
Tại khác sống yên còn chật vật đến mức
Ngay cả việc nuôi một đứa con cũng làm cho hồn
Sợ Lê Đình xảy chuyện chỉ thể nhờ Tiền Tái Nam chăm sóc sát hơn
Tiền Tái Nam tiêu tiền mạnh tay dám đưa hết tiền cho cô nữa
Từ nửa năm đã bắt đầu âm thầm giữ một phần định bụng về mở một việc gì đó buôn bán
Vì số tiền đưa về ít cô mấy lần cãi với quan hệ cũng dần căng thẳng
Tôi chẳng còn cách nào bèn rằng chuyến về thể cầm theo ba bốn trăm ngàn lúc cô mới miễn cưỡng đồng ý chịu khó trông nom Lê Đình
Ai ngờ đầy một tháng còn kịp về đến nhà cô gọi điện đến chửi ầm lên
Mắng Lê Đình là thằng điên là biến thái là đồ giết bắt dắt con rời khỏi nhà ngay lập tức
Chuyện ầm đến mức nửa khu chung cư đều kéo đến chỗ ban quản lý đòi đuổi Lê Đình ngoài
Tôi hỏi Tiền Tái Nam rốt cuộc là
Cô Lê Đình giấu cưa điện với rìu gầm giường còn xem mấy thứ biến thái máy tính
Nghe đến đó tim thắt lập tức chạy đến trường tìm con
Hôm đó trường đang tổ chức đại hội thể thao mọi đều tập trung ngoài sân vận động
Lê Đình tham gia
Nó một trong lớp tựa đầu cửa sổ ngước đám lá khô cây hòe già ngoài
Ánh mắt đờ đẫn u tối biết đang nghĩ gì
“Những gì dì con … đều là thật ”
“Ừm”
“Tại ”
“Không tại cả
Con làm gì với ai
Cô sợ là chuyện của cô ”
“Nếu ba tiếc cô con sẽ giải thích giúp…”
Dưới bóng đổ của cành khô ánh mắt Lê Đình hiện lên sự mỉa mai chán ghét rõ rệt
“Để cô
Nếu ba yên tâm con thể ở ký túc”
“…Biết ”
Lần coi như cha con nợ Tiền Tái Nam
Ngoài căn nhà đang ở đồng ý để cô mang tất cả những gì thể
Ban đầu cô còn định kiện để đòi luôn cả căn nhà
khi thấy Lê Đình bên cạnh cô khựng dám thêm
Lưỡng lự tại chỗ nửa tiếng đồng hồ cuối cùng cũng thu dọn đồ đạc ký đơn ly hôn
Mọi chuyện như vạch xuất phát
Tôi nâng ly rượu uống cạn một như để trút giận cùng với vị cay nơi ngực nghẹn ngào trôi thẳng xuống bụng
“Anh mãi hiểu
Con trai lớn còn là thằng nhóc bắt nạt ngày xưa nữa
Bảo hiểm của thụ hưởng chẳng là Lê Đình
Lỡ chuyện gì vì tiền thì cũng sẽ chăm lo cho nó mà”
Lão thuyền trưởng cũng nốc cạn một ly chân thành khuyên nên tìm thêm một
Tôi định lắc đầu
lúc phía vang lên tiếng còi xe
Chúng đầu — bên con đường cạnh chợ đêm là một chiếc xe ba bánh điện dừng tay lái là một gương mặt tươi dịu dàng
“Anh về ”
Lão thuyền trưởng dậy phủi quần đặt ly rượu xuống bàn tới ôm lấy vợ
Sau đó nhảy lên thùng xe phía
Hai vợ chồng cùng vẫy tay chào nhanh đã khuất trong màn đêm phía xa