Gió Khởi Từ Thảo Nguyên - Chương 3
6
Biết tin Thôi Hành sắp hồi kinh cùng bà tử Triệu định ngoại thành đón
bà tử Triệu tuổi đã cao chân tay còn linh hoạt dọc đường cứ lề mề mãi kết quả tới cổng thành thì đã đụng đoàn của Thôi Hành
Ta thấy lúc đang xuống ngựa trò chuyện với một nữ tử
Nữ tử đôi mắt phượng sống mũi cao mày mắt xinh rạng rỡ quanh thân mang khí chất quý phái khẽ mỉm Thôi Hành
“Đó là công chúa Cẩm Hoa” Bà tử Triệu với
Ta từng danh công chúa Cẩm Hoa Năm Thôi Hành cưới nước Liêu từng đưa đề nghị hòa thân công chúa Cẩm Hoa khi đã chủ động xin
Năm nay nước Liêu đại bại lão hoàng đế vì uất mà chết công chúa Cẩm Hoa trở thành quả phụ
Đại Yến nhân cơ hội đưa yêu cầu rước công chúa hồi hương khéo do Thôi Hành hộ tống suốt chặng đường
Ta công chúa Cẩm Hoa thêm hai lần kìm cảm thán với bà tử Triệu:
“Nàng thật từng gặp cô nương nào đến thế”
Thôi Hành vốn đã tuấn tú mà mặt nàng cũng hề lấn át khí chất của nàng
Bà tử Triệu liếc một cái mặt rõ hai chữ — “ngu ngốc”
Họ hình như sắp chia tay một hoàng cung một về hầu phủ
Công chúa Cẩm Hoa tặng Thôi Hành một bộ văn phòng tứ bảo là để cảm tạ đã bảo hộ suốt dọc đường
Ta đầu khẽ với bà tử Triệu:
“Công chúa tặng quà thật kỳ lạ Thôi Hành là võ tướng tặng văn phòng tứ bảo lẽ tặng đao thương kiếm kích chứ”
Dạo gần đây mới học xong cách thắt tua kiếm còn đặc biệt làm cho Thôi Hành một chiếc tua kiếm đính ngọc định để đeo bên chuôi kiếm
Khi những lời trong lòng còn thấy đắc ý
Bà tử Triệu liếc thêm lần nữa cố nhịn cuối cùng vẫn nhịn mà hỏi:
“Tiểu thế tử phi cô thấy họ cạnh xứng ”
Dù trong lòng thừa nhận đến thì vẫn thừa nhận sự thật:
“Xứng… một chút thôi”
“Công chúa Cẩm Hoa và thế tử tuổi tác tương đương lớn lên cùng tính là thanh mai trúc mã Công chúa thích thế tử ai ai cũng cho rằng họ là một đôi bích nhân”
“Nếu khi đó thế tử bệnh nặng cần cưới vợ xung hỉ e rằng đã thành thân với công chúa Sau khi cưới cô bên ngoài đều đồn công chúa vì đau lòng mà chủ động xin hòa thân với nước Liêu”
“Ồ”
Ta chớp mắt vài cái an ủi bà tử Triệu cũng như tự an ủi :
“Không chuyện cũ mà đừng cứ về quá khứ mãi”
“Ta với cô như là cô hiểu — thế tử yêu văn chứ yêu võ Phu tử từng với học thức của thế tử làm trạng nguyên cũng là bảng nhãn”
Sợ hiểu bà thẳng:
“Công chúa Cẩm Hoa tặng đúng thứ thế tử thích”
“Còn nữa khi công chúa hòa thân thế tử mới bỏ văn theo võ Hắn vì ai mà làm đến mức trong lòng cô hẳn đã rõ ”
Ta cảm thấy như nuốt cả chục trái nho xanh còn chín lòng chua xót đến khó chịu
Bà tử Triệu vỗ tay khuyên nhủ:
“Năm cô mười bốn tuổi thế tử cô còn nhỏ bây giờ sắp mười sáu còn là tiểu nha đầu nữa Huống chi thế tử đã hai mươi ba nếu là công tử nhà khác giờ đã thê đầy nhà ”
“Nếu cô lòng với thế tử thì nên biết nắm bắt Phải để biết cô đã lớn còn là đứa trẻ non nớt ngày xưa nữa Bằng nếu và công chúa Cẩm Hoa nối tiền duyên cô tính ”
Nghe bà xong tua kiếm trong tay đã vặn xoắn như sợi thừng
Sau khi chia tay công chúa Cẩm Hoa Thôi Hành nhanh chóng trông thấy chúng
Vừa thấy liền đưa tay đo đo chiều cao của :
“A Oánh cao lên nhiều Lúc còn tới vai giờ đã gần tới cằm ”
Hắn xoa đầu tủm tỉm:
“Biết tham ăn mang về cho đủ loại đặc sản miền Bắc đấy”
“Trên xe bánh mật chiên thịt khô bò Tây Tạng sữa chua mặn lê mềm… Ta mang mỗi thứ một ít chắc chắn thứ thích”
Ánh mắt rơi lên yết hầu của đang chuyển động lên xuống bất giác nuốt nước miếng
Rèn luyện nơi biên cương một năm lửa đạn và máu tanh khiến càng thêm khí khái nam nhân khiến càng càng mê mẩn
Giờ ăn bánh kẹo gì nữa cả chỉ … nếm thử đôi môi
khi trở về phủ Thôi Hành vẫn như cũ — ngủ phòng riêng chút ý định “động phòng” nào
Tối hôm kéo bà tử Triệu phòng thành tâm cầu giáo:
“Làm để Thôi Hành chịu cùng viên phòng”
Bà tử Triệu đến nỗi thấy mắt:
“Tiểu thế tử phi cô hỏi chuyện đúng ”
“Khi ở riêng với thế tử cô cứ nhào lòng Trên đời mấy nam nhân cưỡng việc mỹ nhân chủ động dâng huống chi mỹ nhân là chính thê của ”
Hôm cố ý thắt eo cho thật nhỏ giả vờ yếu ớt mềm nhũn nhào lòng Thôi Hành
Thôi Hành một lúc kéo thẳng xuống bếp múc một bát cơm đầy đặt mặt :
“Lúc nhà chịu ăn uống đàng hoàng ”
“Giờ thì thiếu khí huyết đến nỗi vững hả”
“Hôm nay ăn hết bát cơm thì đừng hòng rời khỏi đây”
Ta chịu ăn một thìa một thìa đút miệng cho đến khi ăn hết sạch cả bát mới hài lòng xoa đầu:
“Trẻ con thì ăn nhiều mới ”
là mắt đưa mày liếc mà gặp kẻ mù
Ta kể chuyện với bà tử Triệu bà đưa kế sách khác:
“Cô cứ quấn lấy Hai ở cạnh lâu tự nhiên sẽ nhận cô đã lớn”
Thế là cứ dính lấy Thôi Hành mà cũng chẳng thấy phiền
Chỉ điều các đôi phu thê nhà khác thì ngắm trăng ngắm hoa thêu thùa bên bóng đôi trăng thật lãng mạn
Còn Thôi Hành thì dẫn đấu gà dắt chó đá cầu…
“Hồi thích nhất mấy trò Sao giờ dẫn chơi mà còn buồn bã”
“Ồ là vì thua nên giận Vậy lần nhường một chút nhé”
Giọng y như đang dỗ trẻ con khiến lòng càng lúc càng nặng trĩu
Bà tử Triệu biết chuyện nhịn ngửa mặt than trời:
“Thế tử e là vẫn còn xem như mẫu thân của cô chuyển vai trò ”
“Xem tung chiêu lớn ”
Bà ghé sát tai thì thầm vài câu đỏ mặt đến mang tai lắp bắp hỏi:
“Cách … quá đáng lắm ”
“Phu thê với hổ làm chi” — bà tử nghiêm mặt bảo —
“Cứ làm theo lời lần nhất định thành công”
7
Không biết bà tử Triệu lùng lắm thứ y phục kỳ quặc đến thế
Lần bà đưa cho một chiếc váy gần như trong suốt dặn mặc chui sẵn chăn của Thôi Hành đợi về phòng thì lập tức ôm chặt lấy như bạch tuộc cho chạy
Ta thử chiếc váy đó rõ ràng là che nhưng chẳng che nổi gì đúng là phí vải vô ích
Trước khi mặc chiếc váy lụa mỏng đó chui chăn Thôi Hành công chúa Cẩm Hoa đến hầu phủ thăm lão phu nhân
Lão phu nhân vốn chẳng ưa gì nhưng đối với nàng vô cùng thân thiết nắm tay kéo nàng trong phòng chuyện mãi dứt
Ta cũng lười sang đó góp mặt chỉ một lòng nghĩ đến tối nay gặp Thôi Hành thì nên ôm kiểu gì cho chắc
Chỉ là lúc ngang qua phòng lão phu nhân vô tình thấy tên
“Ngươi và A Hành vốn tình ý với nếu Chu gia bám ơn mưu lợi A Hành thể cưới con bé Chu Chiêu Oánh ”
“Giờ ngươi cũng coi như khổ tận cam lai đã trở tự do Ta ngươi vẫn còn tình ý với A Hành chẳng vặn ”
Đó là giọng của lão phu nhân
Ta mà hiểu đầu đuôi gì sững
Cái gì mà Chu gia bám ơn mưu lợi Khi xưa vì Thôi Hành bệnh nặng Thôi gia mới đến nhà cầu thân
Sao đến miệng lão phu nhân biến thành nhà ép Thôi Hành cưới
Giọng công chúa Cẩm Hoa vang lên:
“Lão phu nhân đùa Tuy giờ đã hồi quốc nhưng Thôi Hành thì Hắn vẫn còn Chiêu Oánh”
“Trên đường về đều chuyện về Chiêu Oánh với Ta thích nàng ”
Lão phu nhân khẩy:
“Thích cái gì mà thích Lúc Chu Chiêu Oánh gả phủ mới mười tuổi lóc om sòm đòi mẹ A Hành còn cách nào đành coi như mẹ nó nuôi lớn nó mà thôi”
“Tình cảm dành cho Chu Chiêu Oánh nhiều nhất cũng giống như tình cảm nuôi mèo nuôi chó lâu ngày mà thôi ngươi đừng hiểu lầm”
“Vả sớm đã xong thư hòa ly Khi chỉ đồng ý chăm sóc Chu Chiêu Oánh đến năm mười sáu tuổi giờ chỉ chờ nàng tròn mười sáu là hòa ly Thư hòa ly hiện còn đè ở tầng cùng trong tủ sách”
Ta vịn chặt lấy khung cửa mới gắng gượng vững
Ta từng nghĩ tới một ngày Thôi Hành sẽ hòa ly thư với biến mất khỏi cuộc đời như thế
Lúc còn tự an ủi biết lão phu nhân chỉ đang bịa chuyện dọa
Thế nhưng vẫn nhịn chạy đến thư phòng lục lọi một phen
Ở tầng đáy cùng của chiếc tủ gỗ trắc chạm vàng thật sự tìm một phong thư đã ngả màu
Trên bì thư ba chữ “Hòa Ly Thư” rõ ràng rành rành