Gió Khởi Từ Thảo Nguyên - Chương 2
4
Thôi Hành khi săn thu trở về vẫn như mọi khi kể chuyện khi ngủ cho
Hắn chạy ngược xuôi cả chặng đường rõ ràng mệt đến mức mí mắt sắp sụp xuống mà vẫn cố gắng dỗ ngủ
Lúc đang mặc chiếc áo nhỏ mà bà tử Triệu đưa trong lòng căng thẳng đến cực điểm
Bình thường chẳng cảm giác gì nhưng hôm nay thấy đôi môi mấp máy đỏ mọng như trái đào chín mọng khiến nếm thử một miếng
Ta cứ miệng mãi tinh thần cũng dần phấn chấn hơn
Thấy mở to mắt lật qua trở chịu ngủ Thôi Hành suy nghĩ một lúc hỏi:
“Có chán câu chuyện Hay là để quyển khác”
Nói đưa tay lục lọi ở đầu giường tiện tay cầm lấy một quyển mở
Đợi mãi vẫn thấy
Ngược lông mày càng lúc càng nhíu chặt hồi lâu mới nặng nề khép sách nghiến răng nghiến lợi hỏi :
“Chu Chiêu Oánh lúc nhà xem mấy thứ thế ”
Thứ gì cơ
Hắn quăng quyển sách mặt mới phát hiện cầm trúng quyển tranh mà bà tử Triệu đưa cho
Thật là mất mặt quá
Ta hổ đến mức úp cả mặt chăn dám
càng nghĩ càng tức đưa tay kéo chăn :
“Chu Chiêu Oánh mới tí tuổi đầu óc nghĩ đến mấy thứ vớ vẩn đó hả”
“Đừng giả chết Mau chui cho ”
“Ai cho xem loại đồ —”
Nói đến nửa chừng lời nghẹn
Bên trong chăn đang mặc chiếc áo nhỏ rách rưới đỏ rực mát mẻ tứ phía khuôn mặt nóng bừng
Trước khi Thôi Hành về bà tử Triệu còn dặn dặn bảo lúc nên mềm nhũn khẽ gọi một tiếng “phu quân”
Ta ngại ngùng vặn vẹo thắt lưng cố gắng để trông mềm mại hơn làm theo lời bà tử dặn nũng nịu vươn tay về phía :
“Mẹ… À phu quân…”
Thôi Hành trong bộ dạng đó cả chấn động con ngươi cũng co rút
Không đầy một lát mặt đỏ bừng lên vội nhắm tịt mắt tay chân lóng ngóng kéo chăn lên quấn kín mít từ đầu đến chân
“A… A Oánh đang làm gì ”
Trong mấy quyển tranh xem mỗi lần nam chính thấy nữ chính mặc đồ tứ phía lộ thiên thế đều sẽ vội vàng giúp nàng cởi đó hai sẽ một trận “trao đổi sâu sắc đầy triết lý”
Chưa từng nam chính nào như Thôi Hành những giúp cởi mà ngay cả cũng dám
Chắc là vì vẫn đủ mềm mại
Ta cố gắng nhớ chi tiết trong sách nghiến răng bật dậy ôm lấy cánh tay Thôi Hành:
“Mẹ… phu quân ngươi ngươi xem ”
Thôi Hành nhắm chặt mắt gỡ tay lùi liền ba bước:
“Không Một chút cũng ”
Ta tủi thân:
“Không chứ ngươi còn mà biết là ”
Rõ ràng đã soi gương mặc bộ trông giống như một quả đào mật tươi rói
“Tiểu hài tử mặc mấy thứ làm gì chứ”
“Chu Chiêu Oánh thật cho biết trong thời gian ngoài rốt cuộc là ai dạy hư ”
Ta biết bà tử Triệu làm là vì cho nên bán bà Ta chỉ thể nghiến răng chống chế:
“Không ai dạy cả”
“Ta còn là tiểu hài tử Ta đã cập kê Loại áo là tự mặc”
Hắn giữ nguyên sắc mặt lạnh lùng một lời Nhìn dáng vẻ rõ là thật sự nổi giận
Mỗi lần thấy Thôi Hành giận sẽ theo phản xạ gọi là “mẹ”
Miệng nhanh hơn não đợi đến khi kịp nhận thì đã thốt thành lời:
“Mẹ…”
Lần gọi “mẹ” chẳng những tác dụng ngược còn khiến càng giận hơn
“Chu Chiêu Oánh câm miệng cho ”
Hắn tức tối cắt lời đầu bỏ Bỏ thì thôi còn tiện tay lấy luôn cả quyển tranh của
Thật ngờ thì Thôi Hành cũng thích xem mấy thứ đó
Tối hôm đó Thôi Hành lập tức gọi bà tử Triệu tới biết đã gì mà hôm bà truy hỏi chuyện tối qua ngược còn một lúc lâu với vẻ mặt áy náy thở dài một tiếng:
“Là quá vội vàng hỏi rõ gì cả đã tự ý quyết định”
“Thế tử nhất định sẽ luôn với cô Việc cô nên làm bây giờ là mau mau trưởng thành”
Tuy bà nhưng kể từ hôm đó Thôi Hành bỗng thay đổi hẳn
Trước đây sẽ nắm tay dạy luyện chữ từng nét bây giờ đến chạm tay một chút cũng chịu
Ta vốn thích ăn rau đây sẽ mắng trẻ con kén ăn tự tay gắp rau từng miếng đút cho
Còn bây giờ chỉ lặng lẽ ăn chẳng đút cũng chẳng gì
Ngay cả tiết mục kể chuyện khi ngủ mà yêu thích nhất cũng cắt luôn
Ta dùng mọi cách năn nỉ Thôi Hành thậm chí gọi là “mẹ” làm nũng nhưng giờ gọi “mẹ” cũng vô dụng
Khi mười lăm tuổi phương Bắc – nước Liêu gây chiến Thôi Hành nhận mệnh xuất chinh
Đêm khi trận đột nhiên mơ một giấc mộng
Trong mộng vạn tiễn xuyên tim máu nhuộm chiến trường chiến bào bọc xác mà về
Ta giật tỉnh giấc giữa đêm mở to mắt chằm chằm lên hoa văn trần nhà thật lâu bật dậy khỏi giường
Ta còn chẳng kịp khoác áo ngoài giữa đêm tối chạy đến phòng Thôi Hành gõ cửa dồn dập
Hắn đang ngủ thì đánh thức mở cửa liền thấy ôm chăn tóc tai rối bời ở cửa đầy trông mong
Ta thật:
“Ta gặp ác mộng… trong lòng thấy hoảng”
Sợ tin liền kéo tay áp lên ngực :
“Ngươi thử xem… tim hoảng ”
5
Tay Thôi Hành chạm đến ngực thì sắc mặt liền trở nên quái lạ vội vàng rút tay về
Lúc đang đầu xuân gió ngoài trời vẫn còn lạnh
Một cơn gió lùa qua hắt xì một cái kìm mà rụt
Thôi Hành thấy bất đắc dĩ thở dài một tiếng kéo phòng:
“Trời lạnh thế ngay cả tất cũng mang Cảm lạnh thì làm ”
Hắn châm đèn lên định để nghỉ giường nhỏ
thổi tắt nến thẳng đến bên giường chui tọt trong chăn:
“Thôi Hành dám ngủ một … ngươi ngủ cùng ”
Thôi Hành ngẩn giây lát nghiêm mặt từ chối:
“Không Mau về phòng ngủ cho ngoan”
Ta đáng thương :
“ mai ngươi chiến trường sẽ gặp ngươi lâu trong lòng thật sự nỡ”
“Chúng mỗi một bên mỗi đắp một chăn như cũng ”
Sắc mặt Thôi Hành khẽ dao động như thể đang suy tính điều gì
Ta thừa thắng xông lên níu lấy tay áo :
“Vừa mơ thấy ngươi chết trận sa trường Ta dữ lắm tỉnh dậy xong chỉ chạy đến tìm ngươi”
“Chỉ cần ở với đêm nay thôi ”
Thôi Hành thật lâu cuối cùng như nhận mệnh chui chăn của nghiêng
Từ khi gả cho tới nay xa cách lâu nhất cũng chỉ mười mấy ngày Mỗi lần săn đều mau chóng về
Nghĩ đến việc lần rời xa thật lâu trong lòng thấy buồn đến nghẹn
Ta nghẹn ngào dụi đầu ngực
Hắn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dịu giọng gọi:
“A Oánh”
“Ừm”
Ta ngước đôi mắt rưng rưng
Hắn khẽ bật giúp lau nước mắt:
“Đừng sợ sẽ bình an trở về Ta còn kịp thấy trưởng thành dám chết ”
“Vậy đợi đến khi nào mới đợi ngươi về” – hỏi
Hắn suy nghĩ một lát hứa với :
“A Oánh sẽ trở về sinh thần mười sáu tuổi của ”
“Khi ở nhà chăm chỉ học hành Nếu thích y thuật thì hãy xem nhiều sách thuốc Ta đã mời nữ lang trung đến dạy gì hiểu cứ hỏi bà ”
Rất lâu mới buồn buồn lên tiếng:
“Thôi Hành sẽ nhớ ngươi lắm”
“Đợi ngươi về đưa đến Giang Nam thăm cha mẹ ”
Hắn im lặng một lát như dỗ dành trẻ con vỗ nhẹ lên lưng qua lớp chăn dịu dàng an ủi:
“A Oánh cũng sẽ nhớ ”
Nếu là ngày thường đến đoạn sẽ thuận thế làm nũng với mềm giọng gọi một tiếng “mẹ”
Cửa sổ khẽ hé ánh trăng xuyên qua khe cửa rọi xuống tóc và lông mày
lần chữ “mẹ” thành lời
Ta chợt một cảm giác thôi thúc
Ta riêng mỗi một chăn nữa
Ta vén chăn của lên chui lòng ôm lấy cổ kéo áo lưu dấu vết của thân thể
Ta run rẩy vén chăn lên tựa mặt ngực đang phập phồng
Cơ thể Thôi Hành cứng đờ trong khoảnh khắc khàn giọng gọi một tiếng:
“A Oánh”
đẩy
Ta nhát gan chỉ dám rụt rè ôm lấy Những hành động như cởi áo chỉ dám tưởng tượng hàng ngàn lần trong đầu chứ dám thật sự làm
“Thôi Hành ngày mai tiễn ngươi lên đường”
Ta khẽ in một nụ hôn lên vạt áo như thể đang hôn qua lớp vải
Hơi thở chợt dồn dập hồi lâu thuận theo đường tóc lặng lẽ kéo giãn cách giữa hai :
“Ngủ ngoan Mai sẽ gọi dậy”
Thôi Hành đã lừa
Ta ngủ say trong vòng tay đến khi tỉnh dậy thì trời đã sáng rõ
Bên giường trống rỗng chẳng còn bóng dáng nữa
Nghe bà tử Thôi Hành thấy ngủ ngon quá nỡ đánh thức liền lặng lẽ rời một
Ta tức đến mức đập tay đấm ngực giường suốt một lúc lâu
Ngày sống nhờ những bức thư cha mẹ gửi hàng tháng để mong ngóng
Giờ đây mỏi mắt trông thư nhà và tin thắng trận của Thôi Hành nơi sa trường
Hết tin thắng trận đến tin thắng trận khác truyền về Thôi Hành thế như chẻ tre ép quân Liêu lui mấy trăm dặm
Ta tự hào vì lo lắng cho
Ta lời chăm chỉ sách thuốc
Lang trung khen tư chất học nhanh
Mỗi đêm khi ngủ đều chắp tay khấn Phật cầu cho bình an trở về
Thôi Hành thất hứa
Hắn trở về sinh thần mười sáu tuổi của một tháng
Thôi Hành về một Bên cạnh … còn một nữ tử