Gió Khởi Từ Thảo Nguyên - Chương 1
1
Ta đang ở đầu thôn nổ phân trâu thì tin sắp thành thân
Lúc mẹ của Xuân Chi đầy ghét bỏ lấy tay che mũi:
“Chiêu Oánh một cô nương sắp lấy chồng còn luộm thuộm thế ”
Ta ngẩn ngơ bà :
“Dì gì Con mới mười tuổi thôi mà lấy chồng cái gì chứ”
Mẹ Xuân Chi càng thêm nghi hoặc:
“Ngươi biết thật Thôi thế tử ở kinh thành đã hạ sính lễ cha ngươi thấy cơ hội nương nhờ quyền quý vui mừng gật đầu đồng ý ngay tức khắc đấy”
Xuân Chi xong liền níu tay áo mẹ lẩm bẩm:
“Mẹ ơi con cũng gả hầu phủ Con cũng trèo cao Con cũng sống sung sướng”
“Có gì mà sung sướng chứ” Mẹ nàng mắng:
“Thôi thế tử là một tên bệnh quỷ sắp chết Chiêu Oánh gả đã làm quả phụ thật đáng thương”
Xuân Chi lập tức im bặt ánh mắt đầy thương hại
“Không thể nào cha mẹ thương nhất nỡ gả cho bệnh quỷ”
Ta tức đến mức hất cả đám phân trâu lên áo Xuân Chi
Cha mẹ thương lắm
Trước từng nhà giàu đến thấy xinh mang theo một rương vàng mua về làm con dâu nuôi từ nhỏ
Cha chẳng thèm suy nghĩ đuổi thẳng họ khỏi cửa
Ông xoa đầu :
“Tiểu Oánh là bảo bối nâng niu trong tay thể để con đến nhà khác chịu khổ”
Dù trong thôn ai cũng con gái học hành chẳng để làm gì cha vẫn bỏ ít tiền đồng cho đến tư thục học chữ
Mẹ cũng thương vô cùng
Ta thích ăn bánh quả bà tham ăn kiên nhẫn rán cho
Dù đầy mùi phân trâu bà cũng từng đánh bao giờ
Mẹ Xuân Chi vội kéo con gái :
“Không tin thì về hỏi cha mẹ ngươi xem sai ”
“Giờ mẹ ngươi sinh em trai con trai thì còn coi trọng con gái nữa”
Ta chẳng tin
Ta cắm đầu chạy một mạch về nhà bước qua cửa đã hét lớn:
“Xuân Chi với mẹ nó ăn hiếp con Còn bịa chuyện cha mẹ gả con ”
Lúc mẹ đang cúi đầu thêu hoa thì khựng đưa bộ y phục tay cho
“Tiểu Oánh đây thử xem y phục mới mẹ may ”
Ta ngơ ngác bộ y phục đỏ thẫm
Ta biết thứ đó gọi là hỉ phục
Các tỷ tỷ trong thôn chỉ mặc loại y phục ngày thành thân
2
Xuân Chi và mẹ nàng lừa
Cha mẹ thật sự đã bán cho hầu phủ
Ta làm loạn sống chết chịu thành thân nhưng lần thế nào cũng vô dụng
Cha cố nhịn nước mắt mạnh mẽ nhét kiệu hoa Ông ôm thật chặt trong mắt cuộn trào những cảm xúc chẳng thể hiểu nổi
“Ah Oánh cha thể làm cho con cũng chỉ đến thế thôi”
Mẹ thì lấy tay che miệng nức nở dứt nắm lấy tay mà dỗ dành mãi:
“Ah Oánh đừng Ah Oánh sắp ngày lành ”
“Con gái của mẹ sống thật lâu bình an đến già”
Bọn họ ai cũng khuyên đừng nhưng khi kiệu hoa bắt đầu lăn bánh thấy họ cũng đã đến đầm đìa
Cha mẹ nắm tay dần dần biến thành một chấm đen nhỏ xíu
Kiệu hoa rẽ sang một khúc ngoặt còn thấy họ nữa
Trước lúc rời cha và mẹ mỗi đưa cho một cái túi gấm
Túi của cha nặng bên trong là tiền đồng vụn ông tích cóp
Túi của mẹ thì to nhét đầy bánh quả bà mới làm
Vậy là cứ cắn bánh quả lảo đảo mà đến hầu phủ
Tới tối đưa động phòng
Ta buồn ngủ mệt lả giờ ngày thường mẹ sẽ kể chuyện cho khi ngủ
Nghĩ đến đây chợt thấy buồn đến chịu nổi
Ta thật sự về nhà nhớ cha mẹ
Ta mím môi nhịn nữa bật thành tiếng
Tiếng của lớn quá khiến một nam tử mặc hỉ phục thu hút đến gần
Hắn ngơ ngác còn cũng ngẩn
Hắn trông thật tuấn tú mặt mày như ngọc tóc đen như lụa còn hơn cả hoa khôi trong thôn
Ta nấc hỏi :
“Ngươi là ai”
“Đây là phu quân của tiểu thư thế tử phủ Xương Ninh – Thôi Hành” Bà tử bên cạnh vội vàng đáp
Đây chính là Thôi Hành ư
khỏe mạnh chẳng giống chút nào với lời đồn “sắp chết đến nơi”
Nghe bà tử xong con ngươi Thôi Hành co rút từ đầu đến chân sợ hãi lùi hai bước
“Cái nha đầu răng còn mọc đủ chuyện còn gió lùa thế là thê tử của á”
“Người khác cưới vợ đây thì nuôi con gái còn gì”
Ta hiểu đang gì nhưng đã ăn hết sạch chỗ bánh quả mẹ đưa bụng bắt đầu sôi lên một tiếng đói đến phát
Ta bật nức nở:
“Ta tìm mẹ Ta về nhà”
Thôi Hành luống cuống xổm xuống giúp lau nước mắt:
“A… nhà xa lắm giờ khuya thế về ”
“Đừng nữa răng còn hở trông lắm”
“Thật sự đừng nữa mặt lem hết cả phấn càng hơn đấy…”
Hắn càng càng to hơn đến mức thở suýt nữa ói sạch cả mấy cái bánh đã ăn ban chiều
Thôi Hành bất lực sang bà tử cầu cứu nhưng bà chỉ lắc đầu:
“Ai cưới vợ thì đó nuôi”
Nói xong bà liền dẫn mọi rút lui để một gào và Thôi Hành mặt mày tuyệt vọng
Hắn nghiến răng đàm phán với :
“Nha đầu đừng nữa còn ồn hơn cả mấy ông gõ chiêng ngoài ”
“Ta cầu đó đừng nữa từng gặp ai thể dai thế ”
Hắn moi từ ngực một viên kẹo đưa cho :
“Ăn ”
Bình thường mẹ cho ăn kẹo sẽ sâu răng
Ta lập tức ngừng xé giấy gói nhai lấy nhai để
Ngon lắm ngọt ngào giống hệt như chè củ sen mẹ nấu cho
giờ đã gả chẳng còn ăn chè mẹ nấu hằng ngày nữa
Nghĩ đến đây nuốt viên kẹo xuống há miệng toáng lên
Thôi Hành bịt tai hỏi vì cứ mãi
“Ta nhớ mẹ… hu hu hu… nhớ lắm…”
Hắn luống cuống lau nước mắt cho thật lâu như thể hạ quyết tâm gì đó mắt :
“Chu Chiêu Oánh đừng nhớ mẹ nữa”
“Từ giờ trở sẽ làm mẹ ”
…Hả
Ta tròn mắt :
“… ngươi là nam nhân mà”
“Nam nhân thì nam nhân thì thể làm mẹ chắc”
3
Ta mẹ sẽ làm cho đồ ăn ngon lập tức Thôi Hành bày mặt một bàn đầy ắp thức ăn
Có gà ngỗng nướng đầu sư tử bánh chẻo ngọc bích…
“Ăn no Có thể ngủ ”
Canh ba ba khắc Thôi Hành dụi dụi mắt còn ngái ngủ mà hỏi
Ta kéo tay chỉ giường:
“Ngươi ngủ với ”
Thôi Hành lập tức hất tay :
“Nam nữ thụ thụ bất thân mới mười tuổi cầm thú”
“ mẹ sẽ kể chuyện cho khi ngủ Bà luôn đợi ngủ mới ”
Thôi Hành một cái đành chấp nhận số phận mà xuống bên giường cầm một quyển sách lên kể chuyện cho
Giường trong hầu phủ mềm quá chăn cũng ấm
Có lẽ là cả ngày quá mệt nhanh chóng
Lúc mơ màng nửa tỉnh nửa mê thấy Thôi Hành dậy than một tiếng:
“Làm mẹ thật mệt”
Cứ như thế ở hầu phủ
Nỗi sợ hãi với những điều xa lạ dần sự mới mẻ nơi đây thay thế
Hầu phủ phân bò để nổ nhưng trong hậu viện nuôi nhiều gà
Ta nhổ sạch lông gà để làm chổi lông gà mấy con gà trống còn lông thì bắt đầu tuyệt thực quản sự chạy mách với Thôi Hành
Thôi Hành túm tai định mắng bèn tròn mắt gọi một tiếng:
“Mẹ”
Tay Thôi Hành khựng lời sắp cũng nuốt xuống đầu hỏi quản sự:
“Nhổ ít lông gà thì Trẻ con hiếu động là chuyện mà”
Ta thích vẽ cầm bút lông chấm mực bôi vẽ lên tranh sơn thủy mà Thôi Hành sưu tầm
Thôi Hành giận đến mức mặt đỏ bừng vội nắm lấy tay áo :
“Ta từ nhỏ đã rời xa mẹ ruột để đến bên ngươi”
“Mẹ ngươi nỡ mắng ”
Thôi Hành im bặt chỉ con ngựa vẽ gượng khen:
“Con lừa trụi lông vẽ sống động”
Từ đó về biết chỉ cần gọi Thôi Hành một tiếng “mẹ” đời chẳng chuyện gì giải quyết
Chỉ là ở hầu phủ lâu ngày dần nhận ngoài Thôi Hành và bà tử Triệu những khác đều thích
Đặc biệt là lão phu nhân mỗi lần thấy nếp nhăn trán bà như đủ để kẹp chết một con ruồi
Có một lần nằng nặc đòi Thôi Hành búi kiểu tóc mới cho đúng lúc lão phu nhân bắt gặp
Lão phu nhân nổi giận:
“Vớ vẩn Tay của A Hành là để sách chữ làm mấy chuyện ”
Bà quát bèn đầu Thôi Hành bằng ánh mắt uất ức:
“Mẹ…”
Thôi Hành lập tức chữa cháy:
“Là búi tóc cho A Oánh liên quan gì đến nàng cả”
Lão phu nhân ngửa mặt than trời:
“Tội quá Bỏ mặc công chúa như cần cưới cái thứ về”
Người là thế tử là công tử thì uống rượu nuôi chó chơi mã cầu còn Thôi Hành thì cho ăn cho uống dỗ dành tiểu hài tử
Ngày tháng trong hầu phủ êm đềm ngoài việc gặp cha mẹ những thứ khác đều
Thôi Hành cha mẹ đã cùng chuyển nhà
Bọn họ chuyển đến vùng Giang Nam phồn hoa đến đó để sống cuộc sống
mỗi tháng cha mẹ đều nhờ gửi thư cho
Mỗi khi nhớ cha mẹ Thôi Hành sẽ thư cho còn hứa đợi lớn thêm chút nữa sẽ đưa đến Giang Nam
Ta hí hửng khoác lấy cánh tay :
“Mẹ ngươi thật ”
Bốn năm đến tuổi cập kê cũng bắt đầu kinh nguyệt
Hôm bà tử gọi phòng giọng nghiêm túc mà :
“Thế tử hơn cô tới bảy tuổi mà còn là phu quân của cô thể gọi phu quân là mẹ ”
“Cô và thế tử là phu thê còn sinh con đẻ cái nữa Nếu cứ tiếp tục thế lỡ một ngày nào đó thế tử bỏ cô mà với khác đến lúc cũng muộn”
Ta chống cằm suy nghĩ hỏi:
“Ta đã thành thân với Thôi Hành còn thể bỏ mà với khác ”
“Ngốc cô biết thế tử hấp dẫn thế nào Hắn trai xuất thân cao quý còn nhân phẩm mấy cô nương nhắm vị trí của cô thì xếp hàng từ đầu thành Đông đến cuối thành Tây đó”
Bà còn mang cho một quyển tranh dặn nhất định xem lúc ai
Thôi Hành theo hoàng thượng săn thu ai kể chuyện cho khi ngủ cũng chẳng việc gì làm bèn lôi quyển tranh xem
Vừa lật đến trang thứ hai mặt đã nóng bừng lên ngay cả bụng cũng siết một chút
Ta đỏ bừng mặt đóng sách nhưng một lát vẫn nhịn mà mở xem tiếp
Lần chui trong chăn len lén xem xem mà mê mẩn rời mắt
Thì giữa với còn loại giao lưu sâu sắc đến thế
Hôm bà tử đưa cho một chiếc áo nhỏ kiểu cách lạ lùng
Chiếc áo đó qua đã thấy mát mẻ chỗ khoét một lỗ chỗ xẻ một đường
Ta hỏi bà đưa cái áo rách rưới thế
Bà tử bảo đừng hỏi nhiều còn nam nhân thích loại áo
“Đợi thế tử săn về cô hãy mặc cái ”
“Nhớ kỹ chỉ mặc áo nhỏ thôi những thứ khác đừng mặc hiểu ”
Nghĩ đến những thứ trong quyển tranh mặt đỏ bừng khẽ gật đầu