Giấc Mộng Vinh Quang - Chương 4
12
Tôi gửi số tiền thẻ Tôi đến nhà Dịch Thanh Sơn
Tôi từng vô cùng ngưỡng mộ với vị học thần mà thể vượt qua Nhà gia đình giàu gì nhưng cũng hơn hẳn sự túng thiếu của gia đình
Cậu luôn hướng ngoại tích cực lạc quan vui vẻ Cậu dường như làm gì cũng đều thành công
Khác với cày cuốc ngày đêm Dịch Thanh Sơn chỉ cần thành bài vở bình thường là thể bỏ xa thứ hai một cách lớn
Người thứ hai khối luôn là Trường học đều năm nay hy vọng thủ khoa tỉnh Người mà họ chỉ Dịch Thanh Sơn
Cậu quá xuất sắc xuất sắc đến mức nhiều lần đấu tranh mẹ cũng từ bỏ việc ép đầu miễn là thứ ba bà đã bình tĩnh yên lặng
Cậu và đều đại học Q tuyển sinh Lẽ lẽ chúng thể cùng nhập học Cậu thuận lợi đóng học phí
Gia đình chắc chắn đã vui vẻ chuẩn sẵn học phí ai thể đụng nó
Mẹ lẽ cũng giống như những bậc cha mẹ tin tức tự hào dán thông báo đỏ trong cửa hàng nhỏ của
Thế nhưng Giấy đỏ trở thành trắng Học phí trả
Cậu thiếu niên hảo đã đã hủy hoại mất tương lai phát triển vô hạn
So với việc tiền học đáng gì Tôi thể học thể nghỉ học thể xin vay vốn hỗ trợ sinh viên
Ít nhất còn tương lai……
Nhà Dịch Thanh Sơn ai Tôi bất ngờ thở phào nhẹ nhõm
Nhà thiết kế đặc biệt cửa một sân vuông Trên đó đặt đầy chậu cây héo úa là cây cẩm tú cầu màu xanh tím tên là Endless Summer
Trên bậu cửa sổ một khung ảnh chống nước Là ảnh gia đình
Ngay cả thứ đơn giản như cũng từng ……
Tôi cũng đã từng ba
Ba từng là nhân viên bán hàng xuất sắc của một công ty lớn mẹ bao giờ đối xử với ông
Vì ông là đầu về KPI
Vì đó ngành gặp khó khăn công ty cắt giảm nhân sự đáng kể
Người bán hàng đầu bộ phận của ông giỏi thể một chiếm phần tổng doanh số Vì phòng kinh doanh chỉ giữ đó
Sau khi ba sa thải mẹ bao giờ đối xử với hai ba con Nhà trở nên túng thiếu mẹ ngày càng năng cay nghiệt
Cho đến một ngày khi ba may c ắt tay khi nấu ăn Ông hút một điếu thuốc để giảm căng thẳng Mẹ nhạt nhẽo hỏi ông ung thư phổi Để bà sớm giải thoát
Đêm đó ba về nhà Tôi lo lắng gọi điện cho ông Ông nghẹn ngào với khi bà nội mất ông và mẹ đã ly hôn
Ông : “Yến Yến xin con hãy tha thứ cho ba”
“Ba thực sự thể chịu nổi nữa…”
Ba biến mất biển mênh mông Và từ lúc nhận cuộc gọi đó Tôi biết rằng đã mất ba mãi mãi
Thậm chí một tấm ảnh Tôi lấy ba nghìn tệ từ túi Gấp gọn và đặt bức ảnh gia đình
Tôi cách nào để bù đắp Khi rời gặp mẹ của Dịch Thanh Sơn
Chỉ một đêm tóc bà đac trắng xóa mái tóc dài chăm sóc rối tung Ánh mắt bà thẫn thờ khi bước lên bậc thềm còn vấp ngã
Tôi đưa tay đỡ bà nhẹ nhàng đẩy cổ vươn dài ánh mắt vẫn thẫn thờ: “Xin hỏi Cháu thấy con trai ”
“Cao cao gầy gầy lịch sự cháu thấy sẽ nhận ngay… ”
“Nếu thấy Thanh Sơn nhà làm ơn nhắn nó mọi đang đợi nó về nhà ăn dưa hấu”
…
Tôi vẫn còn tương lai
Dựa mà tương lai chứ Tương lai của thể so sánh với Dịch Thanh Sơn một phần ngàn ánh sáng của
13
Trước khi rời đã cúi đầu lạy ba cái cửa nhà
Tôi đến đuôi lan can sân thượng của một tòa nhà
Dịch Thanh Sơn và bạn bè thường chơi bóng rổ sân Tôi và bạn hiểu
Tôi biết tại chọn nhảy lầu ở đây nhưng cũng còn cơ hội biết nữa
Gió sân thượng lạnh Hôm đó cũng lạnh như Cơ thể hẳn lả đau đớn
Tôi vững trong gió gọi điện cho mẹ
Mẹ ở đầu dây bên khẩy: “Còn biết gọi điện cho tao Mấy giờ mà còn về Không học nữa nên biết to gan đúng ”
Tôi : “Mẹ mẹ tự thú ”
Mẹ sững sờ: “Tề Yến mày ý gì Mọi việc tao làm đều vì mày Tao làm tất cả vì điểm số của mày”
Tôi : “Là vì điểm số của con vì bài diễn thuyết vinh quang của mẹ”
Đầu dây bên là sự im lặng chet chóc
Một lúc mẹ gào lên: “Tề Yến mày là đứa con gái bất hiếu Mày ép mẹ mày đường cùng Tao nuôi mày mười tám năm chỉ để mất mặt mày tống tù Tao đáng lẽ nên sinh mày”
Tôi nhẹ nhàng : “Mẹ đúng”
Mẹ đột nhiên sững sờ: “Mày bệnh ”
Tôi : “Mẹ mẹ nên sinh con”
“Mẹ đã chịu đựng nhiều đau khổ mà con cũng thể làm mẹ tự hào”
Mẹ bắt đầu hoảng loạn: “Có con đang đau đầu Nói chuyện tử tế với mẹ con đang ở mẹ đến tìm con…”
Lần cuối cùng ngắt lời bà: “Mẹ kiếp chúng đừng làm mẹ con nữa”
Tôi cúp máy tắt điện thoại ném điện thoại xuống nó vỡ nát như giấc mơ vinh quang của mẹ và cuộc đời
Tòa nhà bỏ hoang Tôi lấy từ túi một cái xúc xích đầy dầu mỡ Là cây xúc xích mua bằng đồng xu cuối cùng bà nội để
Không biết bà nội đầu thai một gia đình Nếu chắc giờ cũng mấy tuổi nhỉ
Hy vọng nửa đời bà sẽ hạnh phúc Tôi ăn từng miếng từng miếng chậm rãi ăn cây xúc xích đã nguội
Lần Ngon thật đấy Ít nhất thì cũng thể chết no
Lần mẹ đến nhanh Khi ăn xong miếng cuối cùng lầu đã hơn chục âm thanh điện thoại thu hút chỉ trỏ về phía
Mẹ vẫn thay áo sườn xám ném xe điện sang một bên hét lên với từ lầu
“Yến Yến Gió lớn mau xuống con”
Tôi với bà: “Mẹ mẹ thật ”
“Nếu con mẹ cũng sẽ làm việc đến mức biến dạng cột sống đúng ”
Có một khoảnh khắc thật sự đ ộc á c hỏi mẹ mặt mọi rằng chiếc sườn xám đỏ rực đổi bằng cảnh gia đình tan nát
vẫn hỏi Không ý nghĩa cũng cần thiết nữa
Rõ ràng mẹ con thể nương tựa dựa để sưởi ấm cho
Mẹ lạnh Con lạnh lắm
Ngoài điểm thi hơn sáu trăm điểm chẳng còn gì Những tài năng và nhiệt huyết từng đều đã tự tay chôn vùi
Và Dịch Thanh Sơn từng tất cả giờ cũng chẳng còn gì Hãy để thử lần nữa
Lần nữa phấn đấu vượt qua chống số phận Câu cuối cùng là thế
“Mẹ mẹ hãy thường xuyên mặc đồ tươi sáng hơn nhé Đừng đợi đến những lúc như thế mới mặc”
Tôi nhắm mắt trong tiếng hét tuyệt vọng của mẹ nghiêng xuống Gió gào thét thổi tung màu sắc rực rỡ nhất
14
Trịnh Linh Tê đó là tên của phụ nữ mặc áo sườn xám đỏ rực
Có điều lúc bà mặc áo sườn xám mà là một bộ vải lanh màu trắng
Con gái bà Tề Yến đã hỏa táng ba ngày Đêm đó sân thượng khoảnh khắc Tề Yến nhảy xuống bà đã hét lên thảm thiết
M áu của Tề Yến văng lên bộ y phục lộng lẫy của bà Như thể màu sắc tương phản triệt tiêu thế giới của bà trở nên u ám
Bà ngất như trong những bộ phim
Dù thật sự bà cứ như nhắm mắt mở mắt tất cả chỉ là một giấc mơ
bà sốc quá mức tạm thời mất cả giọng và thính giác
Không hiểu tại bà cảm thấy lúc bà và con gái mới gần hơn Bà đã ăn uống ngủ giữ nguyên tư thế xổm suốt một thời gian dài
dù là lúc cảm xúc tột độ vẫn thể chiến thắng cơn đau thể xác
Bà bắt đầu thấy đau lưng Đó là căn bệnh từ khi sinh Tề Yến Bà thể sinh thêm con Bà cũng thể công việc của riêng
Từ khi nào mà việc con gái trở nên khó chịu như
Mười tám năm thật dài Dài đến mức bà gần như quên mất tiền bạc và danh dự mà bà quý trọng những thứ mà bà theo đuổi đến đ iên cuồng xuất phát từ nguyên nhân nào
Bà chỉ thể lên giảm bớt cơn đau lưng Bà cầm mấy đồng xu xuống nhà lúc giờ cơm tối đông đúc Bà chẳng thấy gì cả Bà xếp hàng ở một quầy bán đồ ăn
Đến lượt bà cây xúc xích cuối cùng bán hết Ông chủ mở miệng gì đó với bà lâu nhưng bà ông gì
Bà cầm chặt đồng xu rời tay Có vì mất một giác quan mà khứu giác nhạy bén hơn
Đồ ăn thơm ngon như ai thể nhịn nổi chứ
Lúc đó Yến Yến 10 tuổi một đứa trẻ đến ngày sinh nhật tại thể ăn một cây xúc xích
Tháng đó con bé đã cảm thấy thế nào khi cầm một đồng xu lẻ những bạn bè cưng chiều trong ngăn bàn đầy ắp đồ ăn vặt
Trịnh Linh Tê thấy mắt khô Gió chiều thổi làm bà thêm khó chịu Bà về nhà Vậy thì dọn dẹp di vật của Yến Yến Bà nghĩ Từ sách vở hành lang đến bài tập trong phòng khách Bà thở gấp
Tài liệu học tập
Tài liệu học tập
Vẫn là tài liệu học tập
Tại chỉ bài thi và tập sai Tại ngay cả những cuốn nhật ký ghi chép cũng Bà từ từ xuống góc tường Phải Việc nhật ký là điều bà cho phép
Bà từng đốt ba cuốn sổ mà Tề Yến tự dành dụm tiền mua Cắt giảm tiền tiêu vặt của con ba tháng
Trịnh Linh Tê tự t át mặt một cái Ngày nào cũng cắt tiền của con thì ích gì chứ Cuối cùng vẫn tiết kiệm nổi học phí đại học của Yến Yến
Bà đột nhiên phát đ iên lật từng trang sách Sau đó bà mới biết Yến Yến một đồng xu là di vật của bà nội Có lẽ nếu tìm thấy một tờ tiền cũng coi như là một chút kỷ niệm
Cuối cùng bà cũng rơi nước mắt Con bé nào tiền Ngay cả tiền ăn cũng chính xác đến từng xu Nếu con để tiền nghĩa là con đã nhịn đói một bữa
Bà tự cắn chặt nhưng thành tiếng Lúc nếu ai hiểu khẩu hình của bà
Sẽ biết rằng bà đang lẩm bẩm một câu “Tôi sai ”
Trong căn nhà rộng lớn thể tìm thấy một dấu vết cá nhân nào của một cô gái trẻ
Đều bà nhân danh mẹ tự tay xóa bỏ