Giấc Mộng Vinh Quang - Chương 3
8
Không biết coi là may mắn
Lời lẽ xúc phạm ở trường kéo dài quá lâu Bởi vì lần thi tháng đó thứ 3
Thứ hạng là vảy ngược thể chạm tới của mẹ
Bà đã tạo và dung túng cho bạo lực học đường đối với sẽ để nó ảnh hưởng tới thứ hạng bài thi của
Vì một ngày nọ một nam sinh dùng mực đỏ vẽ một tấm bản đồ lên tập vở của xong Mẹ cầm lấy con d ao bếp lao trong phòng học
Giáo viên tiếng Anh nhỏ bé cản bà Bà trực tiếp nắm lấy đầu của nam sinh đó kề lưỡi d ao lên cổ nhưng với tất cả mọi : “Chuyện nhỏ nhặt tao quan tâm nhưng tụi bây đứa nào làm ảnh hưởng đến việc học của Tề Yến tao sẽ giet cả nhà đứa đó”
Nam sinh đó đã tè quần ngay tại chỗ Kết cục của sự việc đó là trong buổi họp lớp giáo viên chủ nhiệm đã mặt và mọi : “Từ giờ đừng chọc gia đình Tề Yến nữa Không đáng”
Không đáng
Việc bạo lực học đường kết thúc chỉ bởi một câu như Vì coi là kết thúc chứ Độc lập và cô độc
Đó chỉ là cuộc sống hàng ngày của mà Đối với mà thể xem là bạo lực chứ
9
Mở nhẹ mắt đối diện là biểu cảm chán ghét của mẹ
“Sao mày đ ập đầu chet luôn cho giữa thanh thiên bạch nhật làm trò cho ai xem”
“Còn lãng phí tiền tao mua thức ăn”
Tôi thời gian mới qua hai tiếng đồng hồ
Màu áo sườn xám của mẹ còn tươi tắn hơn màu áo của nữa
“Nếu tỉnh thì nhanh cho tao chet thì đừng làm tao mất mặt Tiền thuốc tao đã nộp thật sự còn tiền nữa”
“Đại học mày đừng mong mỏi nữa mày học một năm Dịch Thanh Sơn mày thể tiếp tục thi hạng nhất”
Hạng nhất
Tôi vẻ châm biếm của bà gọi một tiếng: “Mẹ”
Vẻ mặt mẹ càng châm biếm: “Mày còn biết tao là mẹ mày Sao mày …”
Tôi ngắt lời mẹ: “Là mẹ đồn thổi thông tin ”
Mặt mẹ nghi ngờ: “Tin tức gì Có đầu mày đụng ngu …”
“Mẹ việc Dịch Thanh Sơn một cô em gái đã chet chỉ hai biết một là chủ nhiệm lớp và một cẩn thận ở cửa là con”
Mặt mẹ hiện lên vẻ im lặng đáng sợ
Rồi bà chút vẻ đắc ý: “Ai bảo lúc đó mày còn lén lút cái nhật ký chet tiệt gì đó Có đứa bạn nào đó của mày đã lén dựa mà đổ tội lên đầu tao Tao là mẹ mày”
Tôi thở dài nhạt: “Mẹ biết mà Con bạn”
Lại rơi trầm mặc
“Mẹ biết rằng Dịch Thanh Sơn và gia đình đều thương nhớ em gái đã mất nên mẹ đã lợi dụng điều đó bịa đặt rằng bố đã lạm dụng con gái ruột của ”
“Mày…” Cuối cùng mẹ cũng lộ bộ mặt thật nắm chặt lấy chăn của bắt đầu phát đ iên: “Sao mày biết ”
Tôi ngước trần nhà trắng toát: “Chị y tá đẩy xe đưa con đã kể hết Bố của Dịch Thanh Sơn ảnh hưởng bởi tin đồn khi làm việc đã xảy xung đột với đồng nghiệp thích buôn chuyện may cuốn máy móc cũng đưa đến bệnh viện Mẹ biết chuyện ”
Chưa kịp để bà mở miệng tiếp tục : “Điều chắc coi là tai nạn lao động nhỉ Một xu cũng bồi thường Một gia đình cứ thế mà t an n át ”
Tôi hỏi bà: “Mẹ mẹ thực sự thấy cắn rứt lương tâm ”
Mẹ bắt đầu đ iên cuồng đ ập ph á đồ đạc
Bà đ iên cuồng hỏi: “Tại tao c ắn rứt chứ Kẻ nên c ắn rứt là mày đấy Tề Yến”
“Tao nuôi mày 18 năm là để mày thể thi vị trí đầu Còn mày thì vĩnh viễn thứ 2 Là mày tranh tao thể nghĩ cách”
Tôi bình tĩnh nhặt nhạnh đồ vương vãi khắp giường
“Mẹ con thi hạng hai cũng là thứ 50 tỉnh Sao để mẹ mất mặt chứ Trong lòng mẹ chỉ vinh quang của bài diễn thuyết đúng ”
Ngực mẹ phập phồng vài lần Âm thanh trong phòng bệnh quá lớn thì thầm ngoài cửa Mẹ nhanh chóng thay đổi thái độ
Bà bình tĩnh : “Đã sức để cãi xem vấn đề gì lớn Truyền xong túi máu thì cút về nhà”
“Mày biết truyền một túi máu tốn bao nhiêu tiền Hả”
“Tao bỏ tiền mua máu cho mày mà mày còn vì mấy truyện trách cứ tao”
Sau đó bà cầm túi vội vã rời Trên sàn vẫn còn một tờ tiền năm đồng nhặt lên Tôi thẫn thờ những đang lén ở cửa
10
Tôi biết truyền một túi máu bao nhiêu tiền lẽ là cao hơn giá bán một túi máu nhiều nghĩ
Tôi đã cố gắng lời mãi mãi đạt yêu cầu của mẹ
Ví dụ từ khi cấp ba thể đạt hạng nhất trong khối Dịch Thanh Sơn luôn bỏ xa một cách lớn
Năm đầu tiên của cấp ba cuộc sống của chẳng khác gì địa ngục Mẹ dùng nhiều cách mà bà cho là hiệu quả để ép đạt hạng nhất
C ắt tiền sinh hoạt là phương pháp phổ biến nhất Tôi luôn biết ơn các bạn cùng phòng trong thời gian đó
Mặc dù họ chê nghèo lưng thì lườm nguýt khi vui vẻ họ cho vài miếng băng vệ sinh vài cuộn giấy vệ sinh
Khi giảm cân còn ăn thêm một quả trứng mà họ ăn
Đêm muộn mùa đông khi trưởng phòng chơi game ném cho một túi nhựa còn ấm thậm chí nghĩ rằng ân tình của họ trong lòng gần như lớn hơn cả ruột thịt của
Liên tục hai tháng đưa cho một xu cuối cùng ngay cả bánh bao chay cũng còn tiền để mua Tôi đã mượn chứng minh thư của cô chủ ở cửa hàng văn phòng phẩm gần cổng trường
Bán máu 200 ml 150 tệ
Còn trả cho cô chủ 20 tệ “phí thuê” Nắm chặt số tiền còn bậc thang thẫn thờ
Quầy hàng đối diện đang chiên xúc xích và đậu phụ thối Tôi dòng qua hàng xếp hàng trả tiền chỉ cách một bước
Tôi nuốt nước bọt ba lần vẫn dám xếp hàng Cánh cửa lòng bỗng chốc vỡ tung
Tôi dám to nên ôm lấy để nước mắt thấm áo bông
… Đến bây giờ vẫn hối hận về cảnh tượng đó
Khi nên Tôi nên nhịn Nếu nhịn sẽ phát hiện
Giữa dòng qua một là bạn học cùng làng Cậu đã chụp cảnh tượng đó thông qua mẹ kể cho mẹ
Tôi biết ý giúp tối đó mẹ đã tới trường một trận ầm ĩ bà đã hiểu rõ ngọn ngành
Bà tố cáo hành vi phạm pháp của chủ cửa hàng tố cáo sự dung túng của nhà trường
Cửa hàng văn phòng phẩm đóng cửa nhà trường phê bình trong tháng tiếp theo ngay cả các quầy hàng bán đồ ăn tối cũng đàn áp
Tất cả mọi đều tránh xa như tránh rắn rết Bao gồm cả tiền của
Bà tính toán kỹ lưỡng giá của mỗi bữa ăn chính xác đến từng xu theo lượng của một tháng đưa cho 804 tệ
Không thừa một xu nào Khi khó khăn đến cực điểm thậm chí đã suy nghĩ á c đ ộc rằng là bỏ học kết hôn và sinh con sớm
Như khi bà chăm cháu và hỏi tiền mua sữa cũng thể để bà cảm nhận sự khắc nghiệt chăng
11
Tôi và mẹ vui vẻ gì mà rời bệnh viện
Tôi đeo băng một khỏi bệnh viện
Bình tĩnh chạy qua ba nhà vệ sinh công cộng nhà vệ sinh nam Dán số liên lạc của lên Ba giờ bình tĩnh nhận một cuộc gọi từ số lạ
……
Trước khi màn đêm buông xuống bước khỏi một căn phòng với một xấp tiền
Lời của đàn ông lạ mặt vẫn văng vẳng bên tai : “Dù cô là lần đầu và vết máu thật nhưng cô là vết sẹo mặt thể trả năm nghìn ”
“Cầm ba nghìn vết sẹo trán thật xui xẻo”
Nhìn xem lời Chính mẹ ruột bảo bán mà Tôi lời mà Thì cũng khác mấy so với việc bán máu hồi cấp ba Đều là dùng máu và đau đớn để đổi lấy một chút thở cuộc sống mà thôi