Giấc Mộng Vinh Quang - Chương 2
5
Quay trở hiện tại khi mẹ hiện biểu cảm đó dám chống đối nữa
Mẹ sẽ nghĩ cách để mang theo tiền mặt tạm thời coi như vấn đề đã giải quyết
Ba ngày khi nhập học đại học trường cũ của tổ chức buổi liên hoan
Trường trung học trọng điểm một truyền thống lâu đời Mỗi năm khi kết quả thi đại học công bố họ sẽ chọn một ngày mời tất cả học sinh nghiệp và phụ đến giao lưu một ngày
Trong đó tiết mục quan trọng nhất là mời ba học sinh đầu kỳ thi đại học lên sân khấu nhận huy chương danh dự đó mời phụ của học sinh đạt hạng nhất lên sân khấu chia sẻ kinh nghiệm giáo dục của
Nhiều phụ của học sinh lớp 10 và lớp 11 cũng sẽ đến học hỏi
Sau hơn 10 năm tổ chức mỗi buổi liên hoan như thu hút hơn 20 nghìn tham dự
Tôi đã đỗ hạng hai trường gì bất ngờ Ba năm học cấp ba vì để thi hạng nhất mẹ đã ép chịu nhiều khổ cực
nhiều khi nỗ lực cũng cần thiên phú
Tôi nghĩ là thiên phú đó
Dù cố gắng đến mãi mãi chỉ thể đạt hạng hai Hạng nhất của khối Dịch Thanh Sơn như một rào chắn mà thể nào vượt qua
Sau mẹ dường như cũng đã từ bỏ Tôi nghĩ dù chỉ cần top 3 ít nhất cũng thể lên sân khấu nhận giải cũng làm mất mặt mẹ
Vì hôm nay bà mới dậy sớm mặc bộ sườn xám lụa đỏ đắt tiền đeo bộ trang sức vàng mà từ khi kết hôn bà từng đeo còn phối thêm một chuỗi ngọc trai biết mua từ khi nào
Mẹ thậm chí còn chuẩn cho một chiếc váy liền Tôi mặc cảm thấy khó chịu
Mười tám năm mặc quần dài áo dài thậm chí ngay cả trong kỳ nghỉ hè cũng ít khi mặc quần đầu gối
khi bước trường cảm nhận khí và cảm giác kì lạ Khuôn viên trường trang trí đen trắng và mọi đều mặc trang phục màu tối giản
Chỉ mẹ mặc sườn xám đỏ và mặc váy liền màu hồng giống như đến từ một thế giới khác
Trên tường của tòa nhà chính một biểu ngữ nền đen chữ trắng khổng lồ đang phấp phới trong gió
[VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC TRẠNG NGUYÊN ĐẠI HỌC DỊCH THANH SƠN]
Tôi như s ét đ ánh ngang tai Dịch Thanh Sơn… chet
Tôi thấy tiếng xì xào xung quanh
“Một trạng nguyên đang yên đang lành như chet chứ”
“Nghe là đời sống vấn đề phát tán tối hôm nh ảy l ầu”
“Một đứa trẻ như thể vấn đề gì về lối sống chứ một đứa trẻ tài năng như thật đáng tiếc”
Chúng theo dòng tiến đến gần mới phát hiện phía cửa phòng thể chất nơi vốn tổ chức buổi liên hoan dán một thông báo
Phần lớn nội dung đầu tiên là ca ngợi những ưu điểm của Dịch Thanh Sơn khi còn sống
Sau đó thông báo rằng để tưởng niệm Trạng nguyên đại học tất cả các hoạt động ca hát hủy bỏ chỉ tổ chức đơn giản lễ trao giải cho ba học sinh đầu phần diễn thuyết của phụ ưu tú cũng hủy bỏ thay đó là lễ tưởng niệm cá nhân cho Dịch Thanh Sơn
Cánh tay đột nhiên đau nhói Tôi cúi đầu xuống mẹ đang bóp tay đến nỗi gân xanh nổi lên
Lúc mới nhớ biểu cảm của mẹ Bà chăm chăm tờ thông báo ánh mắt tiêu cự
Nếu như cơn đau của là thật biểu cảm của mẹ thể coi là… đơn nhất
Thậm chí… hề ngạc nhiên chút nào
Lúc mặt mẹ chỉ còn …Phẫn nộ
6
Tôi còn kịp suy nghĩ xem điều nghĩa là gì mẹ đã mạnh mẽ kéo cánh tay chạy đến văn phòng hiệu trưởng
Bà đá một đá cửa : “Liên hoan tổ chức hơn mười năm dựa mà hủy là hủy”
Hiệu trưởng biết là tiếng đá cửa dọa chiếc sườn xám đỏ của mẹ làm chói mắt ông sững sờ vài giây mới : “… trong nhóm chat của phụ đã thông báo mà…”
Những thông tin trong nhóm chat của phụ mẹ bao giờ cho xem Mẹ đ ập mạnh tay lên bàn
Bà gần như hét lên: “Các ông chỉ sẽ tưởng niệm họ Dịch đó Các ông sẽ hủy phần phát biểu của phụ học sinh nhất”
Lúc mới phản ứng Phát biểu của phụ
Dịch Thanh Sơn đã chet trở thành học sinh nhất trường
Mẹ mặc như là vì bài phát biểu của phụ học sinh xuất sắc nhất …
Hiệu trưởng đang cố gắng giải thích với mẹ âm thanh lọt qua màng nhĩ bay rõ ông đang gì
Tôi cố gắng nghĩ xem làm mẹ biết cái chet của Dịch Thanh Sơn
Tôi còn nghĩ một cái t át bất ngờ giáng xuống
Mẹ kéo khỏi văn phòng hiệu trưởng Tiếng động quá lớn thêm đó chúng ăn mặc khác biệt so với mọi nên nhanh chóng vây quanh
Mẹ vô cùng tức giận tát một cái
“Đồ khốn vô dụng Mày thể trực tiếp thi đạt hạng nhất cho tao ”
“Tao nuôi mày 18 năm đều là công cốc Ngay cả bài phát biểu của phụ xuất sắc cũng giành cho tao”
Hiệu trưởng bước dám kéo bà Lúc chợt hiểu Hóa là vì điều
Từ nhỏ đã nghiêm khắc giáo dục áp lực cao mỗi lần thi hạng hai đều chịu đ ánh đ ập t àn b ạo
Dùng tiền học phí đại học của để đặt may chiếc sườn xám đắt đỏ Mười tám năm khổ sở của chỉ để phục vụ cho một bài phát biểu
Cuộc đời chỉ để dệt nên giấc mộng huy hoàng của mẹ
Mẹ vẫn tiếp tục tát và đẩy
“Mày cái đại học chó má đó thì tác dụng gì”
“Tao sẽ cho mày tiền học phí nữa Tự bán thân mày mà kiếm tiền”
“Mày mày bán ”
Bà mạnh tay kéo chiếc váy của Tôi biết mặc váy mặc quần an mép quần lót đã bạc màu lộ sự kéo đẩy của mẹ
Có học sinh rút điện thoại bắt đầu phim Những ký ức về sự nhục nhã và tủi hổ ập đến
Nợ tiền quỹ lớp bắt nạt đ ánh đ ập…Đều đến từ mẹ ruột của
Bà thực sự yêu nhỉ Bà chỉ yêu bản thân ca tụng
Giữa lúc đẩy kéo đầu va góc tường
Tôi nghiêng nghiêng đầu huyệt thái dương va mạnh
Cơn đau dữ dội ập đến cảm nhận dòng chất lỏng ấm áp chảy xuống mặt
Trong ngôi trường trang trí đen trắng chỉ còn hai màu đỏ hòa hợp M áu của là màu đau khổ của
Sườn xám của mẹ là màu giấc mơ huy hoàng của bà
Tất cả hòa quyện vỡ tan Khuôn mặt của mẹ bỗng chốc biến thành sợ hãi
Lần đầu tiên thấy khuôn mặt bà một biểu cảm gọi là “hối hận”
Ý thức của bắt đầu mơ hồ trọng tâm vững ngã xuống đất Trong cơn mơ màng thấy tiếng hét của mẹ
“A Yến Yến của mẹ”
7
Tôi tỉnh như tỉnh Tôi thấy bản thân khi 14 tuổi
Mùa hè năm lớp 7 kinh nguyệt lần đầu tiên
Tôi lơ lửng bối rối trong nhà vệ sinh
Mẹ thấy ở trong nhà vệ sinh quá lâu bà trực tiếp đẩy cửa nhà vệ sinh mà ở nhà bao giờ phép khóa: “Mày nặng hả Sáng nay một lần đang lười biếng… mày kinh nguyệt ”
Tôi chằm chằm vết m áu quần lót bạc màu Mẹ giật lấy vò vò bằng nước nóng vết m áu mờ một chút
Bà vắt khô sấy một chút đưa cho : “Mày mặc tạm lót thêm vài lớp giấy chiều tao đưa mày mua băng vệ sinh”
Sau khi mẹ rời bay đến bên ‘’ khi 14 tuổi gấp gáp dặn dò bên tai: “Hôm nay nhất định đừng làm trái ý mẹ xin đấy nhẫn nhịn nhé”
dường như thấy
Mẹ đưa mua băng vệ sinh rời ở cửa hàng nhỏ nhà khi dùng lau sạch bụi bẩn bao bì
Lần đầu sử dụng dán chệch choạc Tôi gấp gáp lay chính : “Đừng sợ phiền gỡ dán đúng chỗ Xin đấy dán cho đúng…”
‘’ thấy…Từ mười giờ sáng đến bảy giờ tối
Tôi khi 14 tuổi cuối cùng đã làm xong bài tập tâm trạng nhẹ nhõm về phía nhà vệ sinh
Nước mắt ngừng tuôn rơi
Tôi hét lên bên tai : “Cuộn Dùng giấy bọc Đừng để mẹ thấy Đừng”
Tôi bất lực gấp gọn băng vệ sinh đã dùng ném thùng rác Rõ ràng thực thể nhưng đột nhiên mất hết sức lực
Tôi thụp xuống góc tường nhà vệ sinh chờ mẹ đến Bà nhặt băng vệ sinh đã dùng từ thùng rác gào lên gọi ‘’ khi 14 tuổi
Bà hét lên như thể là một tội phạm thể tha thứ: “Tề Yến Tao đã là lãng phí”
Mẹ ném nó mặt : “Góc còn đầy tại vứt ”
“Dán dùng hết nó ”
Tôi khi 14 tuổi thể tin mắt : “Mẹ vứt thùng rác dán sẽ nhiễm khuẩn”
Mẹ lạnh: “Đâu cái thói tiểu thư đấy Hồi xưa tao còn nhỏ chỉ thể dùng vải thôi Mua băng vệ sinh cho mày còn đủ Mày biết mỗi miếng bao nhiêu tiền Năm hào một miếng”
“Vả làm mà dễ nhiễm trùng thế Chỉ những đứa con gái đắn mới bệnh phụ khoa”
Tôi tin nổi: “Mẹ bỏ qua lần con đã dán một miếng mới …”
Mẹ một cái đột nhiên lộ nụ
Một nụ giống như lớp da nhưng thịt thì
Tôi bắt đầu run rẩy kiểm soát Giấc mơ đột nhiên đẩy nhanh
Những ký ức méo mó lướt qua mắt
Tôi thấy băng vệ sinh trong cặp chỉ còn một miếng mỗi ngày
Tiền tiêu vặt giảm giá cả ở trường đắt đỏ hai ngày mới mua một gói giấy Tôi thấy băng vệ sinh dài 240mm một ngày dùng máu thấm dần qua quần
Tôi thậm chí nhớ phát hiện rằng những ngày đó mẹ còn đặc biệt thay quần của thành màu sáng
Tôi thấy ngày máu nhiều nhất hai gói giấy và một miếng băng vệ sinh đủ để ngăn máu chảy
Quần màu vàng nhạt ngày thể dục hôm đó nhuộm thành một tấm bản đồ
Tôi thấy mọi kể cả giáo viên thể dục nhíu mày bịt mũi chỉ trỏ
Tôi thấy biệt danh mới “bản đồ đỏ” xuất hiện từ miệng ai đó lan truyền nhanh chóng
Tôi thấy với những vệt nước mắt biết bao nhiêu lần lặng lẽ trở về nhà thấy mẹ vẫn với ánh mắt đáng sợ đó
Bà hỏi chịu thua Vẫn là chịu thua
Bà băng vệ sinh dùng hết mới thay học thì bà giúp học cho bằng
Dùng những lần xúc phạm ở trường để dạy học
‘Tôi’ của 14 tuổi ánh mắt tuyệt vọng bỗng nhiên mắt ‘’ năm 18 tuổi Tôi hét lên một tiếng đột nhiên tỉnh táo