Giấc Mộng Vinh Quang - Chương 1
1
Trước khai giảng 3 ngày ban tuyển sinh đại học Q đã gọi cho 3 cuộc điện thoại
Cũng đến ngày đó mới biết 3000 tệ tiền đóng học phí trong thẻ của đã cánh mà bay
Thẻ đó gửi cùng giấy báo nhập học đến tay mẹ tháng
Thi nghiệp thứ 50 tỉnh cũng thứ 2 trường các trường đại học tranh giành nhận mẹ lựa chọn trường học đưa nhiều ưu đãi nhất cho học sinh nghèo khó đại học Q khoa hoá học công trình
Mặc dù biết đó là học cái gì nhưng mẹ đã tính toán kĩ lưỡng
“Học phí 4500 kí túc xá 1500 còn cho mày 800 tệ sinh hoạt phí mày biết tao kiếm tiền vất vả như nào ”
“Đăng kí khoa miễn bộ phí ở kí túc xá giảm một nửa học phí mất 3000 tệ là học ”
Thế nhưng bây giờ còn tiền nữa
Lần thứ hai hệ thống trừ tiền thất bại ban tuyển sinh đã đến hỏi tình hình sự việc
Trong phút chốc như rơi hầm băng Cô trong ban tuyển sinh ôn tồn động viên: “Như mắt em hỏi thử nhà đã dùng tấm thẻ nếu thì để phụ tạm nạp tiền mắt chúng cần báo danh đã…”
Tôi “” một tiếng tay trái siết chặt ngón tay Tay của đã bắt đầu tê dại
Sao dám với nhà chứ
Đã từng lần khi trả tiền học phí thừa vì làm rơi mất 50 xu mẹ đã đè xuống cổng trường t át mạnh tai rằng nhớ cho kỹ việc
Sau các bạn học tiểu học cũ thường xuyên lôi chuyện để bắt nạt học theo mẹ t át tai
Tôi làm thể với bà đây
2
Khi đang lên mạng tìm kiếm những cách kiếm tiền nhanh chóng thu hoạch một đống quảng cáo bất hợp pháp thì mẹ về nhà
Theo phản xạ tắt màn hình và dậy mẹ Nhìn xem sắc mặt của bà hôm nay nên làm như thế nào để ý bà
Cũng may hôm nay trông bà vui vẻ cả toát lên vẻ vui tươi hào hứng Bà cầm trong tay một cái túi tinh xảo và sang trọng
một cảm giác kỳ lạ bất ngờ trỗi dậy
Thông thường thì thứ đồ như thể xuất hiện trong nhà chúng Vậy mà hôm nay mẹ chủ động mang về
Khi nhà chào hỏi nhưng mẹ cũng quan tâm mà thẳng phòng đóng cửa “rầm” một tiếng
Tôi dằn vặt suy tư ba phút quyết định gõ cửa Khi tay chạm nắm cửa thì cửa mở từ bên trong
Mẹ mặc một bộ sườn xám lụa đỏ thêu sắc mặt ngạc nhiên: “Tiểu Yến thế”
Tôi cũng chút ngạc nhiên: “Không… gì”
Trước giờ bà luôn gọi tên đầy đủ của là Tề Yến Sắc mặt mẹ lập tức vui vẻ trở
Bà kéo qua những đống tài liệu ôn thi chất đầy nhà đến gương trong nhà vệ sinh: “Đẹp ”
Tôi lập tức gật đầu: “Đẹp”
Lúc mới dám kỹ
Mẹ vóc dáng đặc biệt khi sinh đã để thương tổn nên khi làm việc bà chủ yếu dùng lực bên trái khiến hai bên chút cân đối
Mà bộ sườn xám ôm sát eo của bà một cách hảo Đây bộ quần áo mua lúc nhất thời thấy vui mà là bộ đo lường đặt may
Cổ họng khô: “Bộ đồ … rẻ nhỉ”
Vẻ mặt mẹ trong chốc lát vẻ tự nhiên
giọng bà nhẹ nhàng : “Chuyện con cần bận tâm Mẹ vất vả nuôi con cả đời chẳng lẽ mặc một bộ quần áo ”
Tôi gì thêm
Bà chỉ phòng ngủ: “Quần áo cũ của mẹ con đem giặt luôn Tốt nghiệp thì làm nhiều việc hơn giúp mẹ một tay”
Tôi cầm quần áo của mẹ khi ném máy giặt cũ thì lục tìm túi thấy một cái thẻ cứng cứng và một tờ giấy
Thẻ là thẻ để đóng học phí của tờ giấy là hóa đơn thanh toán bộ sườn xám đó chữ kĩ xiêu vẹo của mẹ Giá tiền 2800 tệ Đầu bỗng chốc trở nên trống rỗng
3
Tôi bất động một lúc lâu mẹ thấy vẫn làm gì thì sốt ruột
“Sao cứ ngần ngừ thế máy giặt mẹ đã cắm điện nếu giặt ngay thì lãng phí năm phút tiền điện đấy…” Bà tới khi thấy đang chăm chăm tờ giấy lời của bà đột ngột ngưng Trên mặt đã đẫm nước mắt
Tôi ngẩng đầu lên nắm chặt tờ giấy và thẻ ngân hàng cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Mẹ mẹ đã dùng tiền học phí đại học của con để mua bộ đồ đó đúng ”
Dưới lớp vải bộ sườn xám lụa bó sát cơ thể của mẹ bỗng chốc cứng đờ nhanh bà đã bình thường trở giọng điệu cố làm vẻ nhẹ nhàng: “Vẫn còn vài ngày nữa mới học mà Tiền mẹ sẽ nghĩ cách kiếm cũng cho con học đại học”
“Còn nữa cái gì mà tiền của con Tiền của con đều là mẹ kiếm Người của con cũng là của mẹ”
Tôi cắn chặt môi gì
Mẹ giật lấy quần áo từ tay móc tờ 50 đồng từ túi áo khác đưa cho : “Thôi mẹ sẽ giặt quần áo con ngoài chơi nửa ngày ” Rồi thô bạo đưa tay lau nước mắt cho
Tôi theo phản xạ né tránh
Bình thường khi kìm mà chỉ nhận cái t át của mẹ và những lời mắng chửi rằng giả vờ đáng thương cho ai xem hôm nay bà áy náy
sự áy náy của bà sẽ kéo dài lâu Nếu tiếp tục làm phiền bà sẽ kết cục
Trước khi khỏi nhà điện thoại reo lên
Mẹ lao nhanh tới giật lấy điện thoại khi phát hiện đó là cuộc gọi từ phòng tuyển sinh của Đại học Q bà rõ ràng thở phào nhẹ nhõm
Bà trực tiếp máy: “Chào thầy việc gì … học phí Ồ đã trừ tiền thất bại hai lần Thật sự xin thầy thể gia hạn vài ngày Đợi khi nào con bé đến trường sẽ đưa nó tiền mặt… Ồ cảm ơn thầy đã thông cảm Số tiền chúng sẽ thiếu thầy yên tâm”
Khi bà cúp máy mặt hiện lên một nụ gần như đắc ý như thể đang dùng nụ với
Thấy chẳng đã giải quyết xong Khóc lóc cái gì
…Biểu cảm đã từng thấy qua
4
Ngày sinh nhật năm 10 tuổi bà nội tặng một cái túi nhỏ
Bà nội vuốt tóc : “Yến Yến bà còn làm việc nữa chỉ thể dành dụm trăm tệ con cầm lấy mua thêm mấy cái xúc xích ăn nhé”
“Nhìn con kìa gầy gò quá”
Sau khi mẹ biết chuyện mặt họ hàng gì khi tan tiệc mẹ chìa tay : “Đưa tiền cho mẹ”
Tôi lấy hai đồng xu đưa phần còn cho mẹ Mẹ bĩu môi: “Hai đồng trong tay cũng đưa đây”
Tôi : “Bà nội cho con bà dặn để con mua thêm một cái xúc xích”
Mẹ chế giễu: “Ồ cho con Cả con từ đầu đến chân thứ gì mẹ mua Mẹ cho con biết Tề Yến cả con con đều là của mẹ”
Nói xong mẹ cứng rắn bẻ ngón tay Lần đầu tiên dám nổi giận với mẹ: “Con chỉ một lần sinh nhật mỗi năm Tại mẹ tước niềm vui của con”
Tôi giật tay chạy Tôi mua một cái xúc xích loại xúc xích làm từ bột Xúc xích thịt giá bốn tệ đủ tiền mua
Vừa ăn xúc xích nóng hổi đất Mẹ theo lạnh lùng ăn hết
Từ ngày thứ hai trở ác mộng bắt đầu
Tiền tiêu vặt mỗi ngày mẹ để trong hộp bút của từ một tệ tiền xu biến thành 1 hào
Không mua thứ gì
Sau giờ thể dục chỉ thể khác uống nước ăn táo Tan học tiết học buổi sáng ngửi mùi que cay của bạn cùng bàn
Thậm chí khi cây bút hết ruột hỏi mẹ xin tiền mẹ hỏi : “Hôm nay là thứ sáu chắc con đã để dành 5 xu nhỉ Tự mua 1 cái ruột bút ”
Hóa mẹ cẩn thận đặt nhầm cho nhầm tiền xu Mà là cố ý
Thời gian đó lớp yêu cầu đóng năm tệ tiền quỹ mẹ đóng nhưng mỗi ngày chỉ cho một hào
Đến khi lớp trưởng chê lớp kéo dài đến tận khi chủ nhiệm phê bình lớp tất cả mọi đề là đứa nghèo xui xẻo
Ăn một cái xúc xích hóa là tội lớn như Cho đến một ngày một tan học về nhà sụp đổ to
Mà mẹ thấy xong đã lộ vẻ mặt đắc ý như Bà từ cao hỏi
“Có phục ”
Bà hỏi chịu thua Tôi phục chịu thua Mặc dù cũng biết chịu thua cái gì
Bà dương dương đắc ý làm xong bài tập về nhà thì bản kiểm điểm hai nghìn chữ đó dán lên tường cho tất cả các bạn cùng lớp thấy chống phụ là một chuyện đại nghịch bất đạo như nào
bà đưa tiền Bà đưa ba tệ rưỡi
Vì đó ba tuần liên tiếp bà chỉ cho đồng một hào
Nếu tiêu một xu nào cộng đúng năm đồng Bà thậm chí còn đặc biệt đến ngân hàng đổi lấy đồng xu
Bà : “Tề Yến ngày mai dùng đồng một hào của con đóng tiền quỹ lớp Mới mười tuổi đã lời lần sinh nhật nếu để con nhớ cả đời quên thì con sẽ quên trời quên đất luôn đấy”
Quả thật là cả đời khó quên Trong suốt thời gian tiểu học ai làm bạn
Mẹ như thế mới mới thể tập trung học hành
…
Sau bao giờ ăn thêm một cái xúc xích nóng hổi nào nữa
Chỉ là no bụng thôi so với việc liên tục chà đạp lòng tự trọng chẳng đáng gì cả
thực mẹ biết bà nội đã cho 101 tệ tiền xu
Bà nội hiền từ : “Yến Yến nhà chúng nhất định sẽ là đứa trẻ xuất sắc trong cả trăm đứa”
Lúc đó tin lời trong hoạt hình và cổ tích tưởng rằng gieo một đồng xu vàng sẽ mọc một cây đầy đồng xu vàng
Vì đồng xu đó là đồng đầu tiên cũng là đồng cuối cùng chôn ở trong sân vườn của bà Sau khi bà nội qua đời điều đó trở thành kỉ niệm duy nhất của