Giấc Mộng Năm Xưa - Chương 3
7.
Rời khỏi nhà họ Hứa, tôi đến thăm Giang Dao – sư tỷ quen thân từ thời đại học.
Trước đây trong một buổi tụ họp, chị ấy uống hơi nhiều, nắm tay tôi, tiếc nuối hỏi vì sao tôi không ra nước ngoài học tiếp mà lại ở nhà làm thiếu phu nhân.
Thật ra, sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã nhận được thư mời học cao học từ một trường danh tiếng ở nước ngoài.
Nhưng khi đó tôi bất ngờ mang thai, Hứa Dịch nghĩ có thể lấy đứa bé trong bụng làm lý do thuyết phục gia đình chấp thuận hôn sự, nên tôi từ bỏ cơ hội đi du học.
Khi sinh Niệm Niệm, tôi bị khó sinh, sức khỏe hậu sản yếu, tâm trạng cũng không tốt, cứ thế mơ mơ hồ hồ ở nhà mấy năm.
Bây giờ nghĩ lại, thật sự hối hận đến mức muốn tự tát cho tỉnh.
Nếu bản thân không cúi đầu, thì không ai có thể ngồi lên đầu mình được.
Những năm gần đây, vì không thể gặp Niệm Niệm, vì Hứa Dịch và Tô Lăng mập mờ, vì không được Hứa gia thừa nhận, tôi luôn u uất, chán nản.
Tôi chìm trong sự tự thương hại, mãi hoài niệm những ngày tháng mặn nồng với Hứa Dịch, mà không nhận ra—mọi người đều đang tiến về phía trước.
Giờ tôi đã thoát khỏi vũng bùn, quay đầu nhìn lại bản thân khi xưa, thật không thể tin nổi mình từng mê muội đến vậy.
Tôi mang theo mấy bức tranh vẽ trong những năm ở nhà, cùng vài bản thiết kế trang sức làm vì hứng thú, đưa cho chị Giang xem.
Chị nói tôi vẫn còn linh cảm và tài năng, còn đề nghị tôi tham gia một cuộc thi tuyển thiết kế trang sức.
Tôi nói với chị rằng mình chuẩn bị ly hôn, muốn giành quyền nuôi con, nên đang cần một công việc.
Sư tỷ nghĩa khí vô cùng, lập tức soạn sẵn cho tôi một bản hợp đồng lao động năm năm.
Tôi cảm động đến đỏ cả mắt:
“Chị à, em không cần lương đâu, đợi em giải quyết xong chuyện ly hôn, hợp đồng này có thể hủy bất cứ lúc nào.”
Chị phất tay cười lớn:
“Vi Vi, em nghĩ chị đang làm hợp đồng giả để giúp em tranh quyền nuôi con à? Khi còn học, chị đánh giá cao nhất là em, sau này… thôi không nhắc nữa. Nói tóm lại, ký em vào làm năm năm, chị chẳng thiệt gì, chỉ sợ chưa tới năm năm, cái xưởng nhỏ này của chị đã không chứa nổi đại thần như em rồi~”
Sự tin tưởng không lý do của chị khiến tôi tràn đầy tự tin, cứ như có thể trở thành bậc thầy thiết kế vào ngày mai, cả người hừng hực khí thế.
Chị gọi trợ lý vào:
“Vi Vi, hai người kết bạn đi, vào nhóm công việc trước, Tiểu Hà sẽ hướng dẫn sơ. Tuần sau thứ Hai đi làm nhé, bắt đầu từ thực tập dự án, được chứ?”
“Được ạ! Em sẽ đến đúng giờ!”
Ra khỏi studio của chị, tôi thấy lòng nhẹ nhõm hẳn, đứng bên đường ngẩng đầu hít sâu một hơi.
Trời tháng Sáu trong xanh, những tán lá trên đầu bị gió thổi xào xạc.
Lúc này đã gần hoàng hôn, mặt trời lặn phía tây nhuộm nửa bầu trời thành sắc hồng như hoa hồng. Tôi quay đầu xe, chạy đến chợ hoa – chim – cá.
Tôi trở về cùng chiến lợi phẩm đầy ắp, người giúp việc đã dọn dẹp sạch sẽ sân vườn và phòng ốc.
Tôi nhanh chóng sắp xếp hoa cỏ vào đúng chỗ, cá vàng cũng đã được thả vào bể sen, cả khu vườn lập tức tràn đầy sức sống.
Tôi vừa ngân nga hát, vừa ngồi xổm trồng lại cây tú cầu vào chậu gốm, nhẹ tay vỗ đất. Ngẩng đầu lên—thấy Hứa Dịch đang đứng ngẩn ngơ tựa vào cổng sân, không rõ đã đến từ bao giờ.
8.
Tôi đứng dậy đi rửa tay, Hứa Dịch bước vào, cầm bình tưới nước cho chậu tú cầu:
“Vi Vi, cái chậu gốm này… em còn nhớ không? Trước kia anh cũng từng trồng hoa trong đó.”
Tôi dĩ nhiên là nhớ.
Khi anh vừa dọn đến sống cùng, cũng vào một buổi chiều như thế này.
Hứa Dịch vừa ngân nga hát, vừa trồng hoa vào chậu gốm, tôi bó bột nằm trên ghế xếp, ngước mắt nhìn bầu trời.
Trên đầu là mảng trời xanh trong vắt của khu vườn nhỏ, gió nhẹ thổi qua, hương hoa ngào ngạt.
Đáng tiếc, tất cả… đều không còn như xưa nữa.
“Anh đã xem đơn ly hôn rồi.” Hứa Dịch đặt bình nước xuống, giọng khàn đặc, “Em bắt đầu tính chuyện ly hôn từ khi nào?”
“Từ một năm trước.” Tôi lấy trái dưa hấu, bổ đôi trên bàn đá nhỏ, rồi lặng lẽ xúc từng muỗng ăn.
“Vậy tại sao bây giờ mới đề cập? Là vì… bó hoa thủy tiên sao?”
Tôi vẫn ăn dưa hấu, không nói. Hứa Dịch nóng nảy:
“Đó là lỗi của Tô Lăng! Em không thể vì lỗi của người khác mà kết án tình cảm của bọn mình được!”
Anh ngồi xuống đối diện, cố kìm nén cảm xúc, chậm rãi nói:
“Chuyện hoa thủy tiên, anh chưa bao giờ kể cho ai cả. Tô Lăng tự nhận, vì anh từng dặn hậu cần công ty không được dùng hoa thủy tiên, nên cô ta đoán em có thể dị ứng hay không thích, cố tình dùng để kích thích em.”
“Anh cũng chưa từng ở chung phòng với cô ta. Họp xong mỗi người về phòng riêng, chưa từng ngủ chung!”
“Còn chuyện nhảy bungee…” Anh khựng lại một chút, “Xin lỗi. Cô ta nói từ nhỏ có một ước nguyện—muốn được nhảy bungee với anh. Anh… nợ cô ta quá nhiều…”
“Nhưng anh không ngoại tình! Anh thề! Hành vi thân mật nhất giữa bọn anh chỉ là nhảy bungee thôi!”
Tôi đặt muỗng xuống, bình tĩnh nhìn vào mắt anh:
“Hứa Dịch, rốt cuộc thế nào mới gọi là ngoại tình?”
“Suốt hai năm qua, anh và Tô Lăng thân thiết mập mờ, ai nhìn vào cũng tưởng hai người là vợ chồng. Tất cả điều đó đều là anh mặc nhiên đồng ý. Bởi vì anh cần cô ta tiếp tục hỗ trợ, nên giữ lại chút mập mờ đó để dỗ dành, khiến cô ta nghĩ rằng vẫn còn cơ hội.”
“Anh vừa muốn giữ lấy tình yêu do mình lựa chọn, vừa muốn có sự giúp đỡ từ cô ta. Anh lượn lờ giữa hôn nhân và mập mờ, tưởng rằng như vậy là không vượt quá giới hạn.”
“Anh hoài niệm tình yêu thuần khiết trong khu vườn nhỏ năm đó, nên giữ tôi trong nhà, như một vật chứng của ký ức đẹp đẽ ấy. Anh vừa thương nhớ tôi trong quá khứ, vừa phớt lờ tôi của hiện tại. Tình cảm này không cần kết án, vì nó đã chết từ lâu rồi.”
“Hôn nhân của chúng ta, giống như đôi giày cao gót màu bạc mà anh tặng—nhìn thì đẹp, nhưng không mang được.”
Hứa Dịch như sực tỉnh, nhìn chân tôi:
“Vi Vi, chân em…”
“Bảy năm kết hôn, anh từng thấy tôi mang giày gót nhọn bao giờ chưa?”
Khuôn mặt anh lộ rõ vẻ hối hận và đau đớn:
“Xin lỗi, Vi Vi… có thể cho anh một cơ hội nữa không? Xem như vì Niệm Niệm… cho con một gia đình trọn vẹn…”
“Hứa Dịch, anh lớn lên trong một gia đình ‘trọn vẹn’. Tuổi thơ của anh hạnh phúc không?”
Hứa Dịch trầm mặc một lúc:
“Vi Vi, nhà anh sẽ không để em có quyền nuôi Niệm Niệm. Em thực sự nỡ rời xa con sao?”
Tôi hít sâu một hơi, chậm rãi nói:
“Hứa Dịch, năm tôi hai mươi tuổi, kéo anh khỏi tay bọn bắt cóc, chân gãy, đến giờ đã chín năm. Anh có biết, suốt chín năm, cứ đến ngày mưa âm u, chân tôi lại đau đến mức không chịu nổi?”
“Lúc sinh Niệm Niệm, tôi khó sinh, từng được phát thông báo nguy kịch, rất lâu mới hồi phục, cuối cùng còn để lại di chứng.”
“Hôm đó, khi hoa thủy tiên được gửi đến, tôi ngã xuống đất không đứng dậy nổi, là xe cấp cứu 120 đưa tôi vào viện. Khi đó anh đang làm gì? Anh với Tô Lăng đang trên không trung sống giấc mộng ban ngày!”
“Mấy hôm trước, anh tưởng tôi giận dỗi bỏ đi. Sự thật là tôi lại xuất huyết lần nữa, nằm viện năm ngày. Bác sĩ nói tôi có thể sẽ không bao giờ sinh con được nữa!”
“Niệm Niệm là đứa con tôi dùng cả mạng sống để sinh ra, dù có phải liều chết, tôi cũng không để các người cướp nó đi.”
Tôi nói mỗi câu, sắc mặt Hứa Dịch lại trắng thêm một phần. Cuối cùng, anh cúi đầu, ôm mặt bật khóc:
“Vi Vi… xin lỗi… xin lỗi em…”
Tôi lắc đầu:
“Nếu anh thực sự thấy có lỗi, thì ký đơn sớm đi. Tôi sẽ không mang Niệm Niệm đi khỏi nơi này, cũng không cấm con về nhà họ Hứa. Nó vẫn có thể sống như trước kia, chỉ là buổi tối sẽ về ngủ với tôi.”
Hứa Dịch như người mất hồn mà rời đi, còn tôi tiếp tục ăn dưa hấu như chưa có chuyện gì.
Chân gãy mà đau suốt chín năm á? Vớ vẩn!
Cầu thủ bóng rổ gãy chân xong còn quay lại thi đấu được kìa!
Còn cái chuyện không thể sinh con nữa? Ứng khẩu bịa ra đấy.
Lừa mấy thằng cặn bã mà cần lương tâm hả? Không cần đâu. Tôi vừa nghĩ vừa ăn sạch cả nửa quả dưa hấu.
9.
Không khí ở studio của chị Giang Dao rất tuyệt, nhịp làm việc nhanh gọn, đơn giản, ai nấy đều dễ mến, tôi nhanh chóng hòa nhập và tìm lại được cảm giác mình có giá trị trong công việc.
Nửa tháng sau, bản thiết kế dự thi của tôi được nộp đi dưới danh nghĩa của studio.
Hôm nộp bài, tôi nhận được cuộc gọi từ Hứa Dịch, anh ta bảo tôi đến công ty để xử lý chuyện đơn ly hôn.
Lúc nhận được cuộc gọi, tôi vừa mới rời khỏi buổi bàn giao ở công ty trang sức, thế là tiện đường đi thẳng đến công ty Hứa Dịch.
Tôi mặc bộ đồ công sở chỉnh tề, trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, trên mặt vẫn còn đọng nét nhẹ nhõm và vui vẻ sau khi nộp bài dự thi.
Hứa Dịch sững người nhìn tôi hồi lâu, rồi chậm rãi mở miệng:
“Ly hôn mà em lại vui vẻ như vậy sao?”
Tôi lười giải thích, chỉ thẳng thừng nói:
“Đơn ly hôn đâu? Ký đi.”
Hứa Dịch kéo tay tôi lại:
“Không có đơn ly hôn. Anh gọi em đến là muốn công khai mối quan hệ của chúng ta tại công ty. Sau này anh sẽ không mập mờ với Tô Lăng nữa. Mình làm lại từ đầu được không?”
“Anh bị điên à!” Tôi hất tay anh ta ra, xoay người bước đi, “Anh không ký cũng không sao, tôi sẽ kiện ly hôn.”
“Vi Vi!” Hứa Dịch đuổi theo sau, nhưng lại va phải một trợ lý đang ôm cả đống tài liệu.
Tôi bước nhanh về phía thang máy, và ở đó—gặp một người quen cũ.
Là Tạ Trần Nhiên – đàn anh từng theo đuổi tôi thời đại học, đang đứng trước cửa thang máy như đang đợi ai.
Thấy tôi, anh ấy cũng sững sờ:
“Trần Vi, lâu quá không gặp.”
Tôi và anh ấy trò chuyện vài câu trước thang máy, đúng lúc đó Hứa Dịch cũng chạy đến. Vừa trông thấy Tạ Trần Nhiên, mặt anh ta tối sầm lại.
“Vi Vi, đây là lý do em gấp gáp đòi ly hôn? Là vì muốn gặp cậu ta nên mới ăn mặc trang điểm kỹ thế à?”
Cửa thang máy mở ra, Tô Lăng từ trong bước ra.
Hứa Dịch như không nhìn thấy cô ta, vẫn gườm gườm nhìn Tạ Trần Nhiên:
“Tạ Trần Nhiên, năm đó cậu thua dưới tay tôi, bây giờ vẫn không cam tâm sao?”
Không hiểu bị ma xui quỷ khiến gì, Tạ Trần Nhiên lại phối hợp đáp:
“Không cam tâm thì sao? Trần Vi luôn có quyền lựa chọn. Lần này, chưa chắc người cô ấy chọn là cậu.”
“Họ Tạ!” Hứa Dịch nghiến răng, mặt đỏ bừng, định nhào tới động tay.
Tô Lăng vội vàng kéo tay anh ta:
“Anh Dịch, đừng kích động… Chị dâu chưa chắc đã phản bội anh đâu, họ chẳng phải là bạn học sao?”
Hứa Dịch giận dữ hất tay cô ta ra:
“Tô Lăng! Chuyện vợ chồng tôi không tới lượt cô xen vào! Còn nữa, ở công ty thì gọi chức danh thôi, đừng gọi thân mật như vậy!”
Nhân viên nghe thấy tiếng ồn, lần lượt kéo tới hóng chuyện, ai nấy thì thào bàn tán. Trước giờ họ đều nghĩ Hứa Dịch và Tô Lăng đã bí mật kết hôn, mà Tô Lăng cũng cố tình dẫn dắt như vậy.
Giờ bị Hứa Dịch nói toạc ra như thế, Tô Lăng đỏ mặt tía tai, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.
Nhìn bộ dạng ấy của cô ta, thật ra tôi lại thấy có phần mềm lòng.
Thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn này, đứng từ góc độ người ngoài nhìn lại mối quan hệ giữa ba người chúng tôi—tôi cũng hiểu được tâm trạng của cô ta.
Người anh trai hàng xóm thanh mai trúc mã năm xưa, bị một cô gái lọ lem từ trên trời rơi xuống giành mất.
Tình yêu đơn phương kéo dài bao năm cuối cùng cũng tan vỡ. Mấy năm sau trở về nước, cô ta phát hiện hôn nhân của người mình thương chẳng mấy êm đẹp, trong lòng lại nhen nhóm tia hy vọng.
Cô ta đem hết những gì tốt nhất của mình ra để vun đắp, hết lòng hết dạ, cố gắng lấy lòng người lớn, lấy lòng cả con nhỏ. Còn Hứa Dịch—từ đầu đến cuối luôn lấp lửng mập mờ, không rõ ràng mà treo cô ta lơ lửng.
Nói cho cùng, cũng chỉ là một người mắc kẹt trong chấp niệm, đáng thương không kém.